Phiên ngoại 38

japan_china_hong_kong_asians_korea_taiwan_anime_desktop_2000x1417_hd-wallpaper-752244

Phiên ngoại: Cố nhân

Nghe thấy từ ‘cưới’, Vương Hiên cứng đờ.

Sắc mặt của cậu tái mét, cậu trừng mắt nhìn tiểu muội, môi mím chặt, nói rất nghiêm túc: “Quân nhi, Đại huynh là đại trượng phu.”

Thốt ra một câu này, cậu sầm mặt, nhét oa nhi vào lòng Trần Dung.

Lúc này, oa nhi không giãy dụa, bé im lặng nằm trong lòng mẫu thân, nghiêng đầu đánh giá Đại huynh.

Trong lúc xe ngựa xóc nảy, bé hơi mếu máo, sau đó cúi đầu xuống.

Cảm giác được hơi thở nữ nhi dán bên gáy có chút rầu rĩ, Trần Dung cười nói: “Quân nhi không vui ư?”

Oa nhi kéo vạt áo của nàng, cũng không trả lời.

Trần Dung vươn tay nâng cằm bé lên, ngắm nhìn mặt bé.

Vừa nhìn lên, oa nhi đã đẩy tay nàng ra, tiếp tục dán mặt bên gáy nàng.

Một hồi lâu, oa nhi cất giọng non nớt gọi: “Đại huynh.”

Thấy oa nhi đang hờn dỗi lại chủ động mở miệng, Trần Dung và Vương Hiên đều cả kinh, Vương Hiên cười nói: “Không giận Đại huynh nữa sao?”

Oa nhi ‘ uh ‘ một tiếng, nói: “Quân nhi đỉnh thiên lập, không vì mỹ nhân mà giận dỗi làm gì!”

Lời thốt ra, gương mặt tuyệt mỹ của Vương Hiên trở nên xanh mét, mà bên ngoài cặp song sinh đang nghiêng tai lắng nghe không hẹn mà cùng cất tiếng cuồng tiếu.

Tiếng cười kích động vang lên trong trời đất được sơn cốc hưởng ứng.

Lúc này, đội ngũ chạy đến ngã ba trên quan đạo, bên trong đội ngũ có tiếng cười to khiến người qua đường liên tiếp ngoái đầu nhìn lại.

Ở trong đình cách đó tầm năm mươi bước, một hán tử đội đấu lạp thuận theo liếc nhìn một cái.

Chỉ thoáng nhìn, y lại ngẩn ra.

Nhìn dấu hiệu đoàn xe đang chậm rãi chạy đến, giọng nói khàn khàn từ tính của y từ từ truyền đến: “Lang Gia Vương Hoằng ư?” Giọng nói có vẻ phức tạp.

Đứng ở phía sau y, một văn sĩ gầy yếu nghe vậy, nhìn thoáng qua đoàn xe rồi dựa vào gần thấp giọng nói: “Đúng là Lang Gia Vương Hoằng, nghe nói Vương thị không ổn, yêu cầu hắn xuống núi.”

Nói tới đây, văn sĩ cười nói: “Chủ công tung hoành ngang dọc, chỉ sợ chưa từng chú ý tới danh sĩ người Tấn nho nhỏ này.” Trong giọng điệu có sự kiêu ngạo nói không nên lời.

Hán tử đội đấu lạp lại giống như không có nghe thấy, y lẳng lặng nhìn xe ngựa càng ngày càng gần, cúi đầu, khàn khàn hỏi: “Vương Hoằng xuống núi? Vậy còn thê nhi của hắn thì sao?”

“Nhi tử sao?” Hán tử lặp lại: “Nhi tử của nàng?”

Kinh ngạc nhìn xe ngựa càng ngày càng gần, hán tử đột nhiên đứng dậy, thả người nhảy lên lưng ngựa.

Hắn vừa cử động, mười mấy hán tử trong đình đồng thời đứng lên.

Hán tử kia cũng không quay đầu lại, chỉ thản nhiên nói: “Các ngươi đứng ở nơi này.”

Dứt lời, y giục ngựa chạy đi.

Thấy y phóng thẳng hướng tới đoàn xe của Lang Gia Vương thị, văn sĩ kêu lên sợ hãi: “Không nên đâu, chủ công không thể!” Hắn nói tới đây, cũng xoay người lên ngựa, vội vàng đuổi theo.

Hán tử kia giục ngựa tới bên đường, cũng không biết nghĩ đến cái gì, y ngừng lại.

Nghiêng đầu, y vẫn không nhúc nhích đứng ở nơi đó, dường như đã trải qua tịch mịch ngàn năm.

Khi đoàn xe chạy qua, y mới chậm rãi quay đầu.

Chỉ hơi nghiêng đầu, y không dời mắt nhìn về phía chính giữa đoàn xe.

Chính giữa là mấy chiếc xe ngựa đẹp đẽ quý giá.

Bên xe ngựa, Vương Hoằng mặc áo trắng như tuyết cùng hai nhi tử song sinh tuấn mỹ vô cùng giục ngựa chạy đi, nói nói cười cười.

Về phần trong xe ngựa kia thì có một thiếu niên tuyệt mỹ ngồi ngay ngắn dựa vào trên vai một phụ nhân, trên nét mặt quật cường lộ ra sự ỷ lại sâu đậm.

Trong tay phụ nhân còn bế một tiểu nam hài tuấn mỹ.

Hán tử nhẹ nhàng nâng đấu lạp, nhìn về phía phụ nhân đó.

Mười bảy năm rồi.

Ước chừng đã mười bảy năm.

Nàng vẫn diễm mĩ như thế, giống như đóa hoa hồng đang kỳ nở rộ, luôn hướng tới thái dương, hướng tới mùa xuân, không kiêng nể gì bày ra vẻ đẹp cùng mị thái.

Khác với trước kia là trên mặt trên người nàng không còn vẻ ngây ngô mà đã trở nên trưởng thành hơn.

Thần thái của nàng an tường, đôi mắt luôn lấp lánh cũng không còn vẻ bén nhọn nữa.

Trên mặt, trong ánh mắt của nàng chỉ có bình thản, chỉ có an tường, chỉ có một loại lười nhác giống như mèo con được nuông chiều đã quen.

Tựa hồ, nàng đã rất nhiều năm chưa từng trải qua sự âm u, nàng đã quên móng vuốt sắc bén của mình, mà cũng đánh mất sự bén nhọn khí thế của bản thân.

Tựa hồ, nàng chỉ luôn giữ vẻ xinh đẹp cùng tự tại hướng về ánh mặt trời, tựa hồ, cuộc sống khổ sở vật lộn với cái chết đã hoàn toàn trôi xa trong cuộc đời nàng, còn lại, chỉ có ánh mặt trời cùng hạnh phúc.

Nhìn ngắm, hán tử phát hiện mắt mình chua xót.

Đây là một chuyện kỳ quái, đã bao nhiêu năm rồi? Y nghĩ rằng mình không có nước mắt, không có người tình cảm giống như của người bình thường nữa.

Y vốn định giục ngựa đi qua.

Nhưng chỉ liếc mắt một cái, y lại không muốn làm như vậy.

Sao phụ nhân này có thế an nhàn tốt đẹp như thế? Trên thiên hạ này, khắp nơi hỗn loạn, chém giết, thống khổ cùng tử vong, là điều chủ yếu mà nhân gian phải chịu đựng, thất bại cùng bi thương tràn ngập toàn bộ trời đất. Bao nhiêu người Hán sắp xếp đội ngũ, y quan chỉnh tề tự nhảy vào sông tự tử.

Sao mọi hỗn loạn cùng thống khổ đều không hề liên quan đến nàng như thế?

Sao nàng có thể sống tốt đẹp như thế? Chẳng lẽ nàng có được một mảnh Niết bàn duy nhất trên thế gian này ư?

Suy nghĩ đến đây, hán tử nhịn không được nhìn về phía Vương Hoằng.

Mười bảy năm, thiếu niên ngày xưa tuấn dật quang hoa thì nay vẫn tuấn dật, có điều chín chắn hơn rất nhiều.

Nhìn chàng, hán tử dần dần cúi đầu xuống.

Y cứ đứng ở bên đường, ở một chỗ mà ai cũng không nhìn ngó tới, hán tử thi lễ với Vương Hoằng, cất giọng khàn khàn nói chỉ có bản thân nghe thấy: “Thiên hạ đại loạn, ngươi có đại tài lại coi như không nghe không thấy, tuy nhiên ta vẫn kính trọng ngươi, vì ngươi vẫn bảo vệ được phụ nhân này, cho nàng một mảnh Niết bàn.”

Trên thế gian này ai có thể khiến một phụ nhân sống an tường lười nhác hưởng nhiều hạnh phúc cùng sủng ái đến vậy?

Trên thế gian này, có thể khiến một phụ nhân sắc bén tàn nhẫn thu hồi móng vuốt và roi ngựa của mình, đứng ở trước nàng thay nàng che chắn mưa gió, đây là nam nhân mạnh mẽ lại bao che khuyết điểm đến cỡ nào?

Đúng lúc này, Vương Hoằng giục ngựa đi trước dường như có dự cảm, chàng chậm rãi quay đầu lại.

Một khắc kia, hán tử đè đấu lạp, giục ngựa rời đi.

Chàng chỉ nhìn thấy bóng dáng cao lớn của hán tử kia.

Bóng dáng này quen thuộc, lại xa lạ đến thế, mang theo một loại khí huyết chém giết giữa thiên quân vạn mã, cũng có một loại cao ngạo hùng vĩ đứng trên thế nhân.

Nhìn ngắm, Vương Hoằng khẽ nhíu mày. Lúc này, giọng nói ôn nhu tò mò của Trần Dung vang lên: “Thất lang, chàng đang nhìn gì vậy?”

Vương Hoằng quay đầu lại.

Đối mặt với thê tử và nhi tử đang dựa vào người nàng, chàng hé môi cười, ôn nhu nói: “Không có việc gì.”

Phiên ngoại 37

japan_china_hong_kong_asians_korea_taiwan_anime_desktop_2000x1417_hd-wallpaper-752244

Phiên ngoại: Phiền não a phiền não

Trần Dung ngửa đầu nhìn con, thấy cậu đứng trước mặt người nhà vẫn đeo mặt nạ, thần thái hồn nhiên đã quên mất hiện giờ cậu không hề bộc lộ khuôn mặt thật. Xem ra, cậu mang mặt nạ này cũng khá lâu rồi.

Nghĩ đến đây, Trần Dung không khỏi nhủ thầm: Lúc trước Thất lang đối diện với gương mặt của Hiên nhi thì luôn thở dài, ta còn trách chàng nghĩ quá nhiều, hiện tại xem ra, thà rằng diện mạo của Hiên nhi bình thường một chút.

Lúc này, đoàn xe lại tiếp tục chạy về phía trước.

Vương Hiên trèo lên xe ngựa của mẫu thân, vừa thủ thỉ với mẫu thân, vừa thỉnh thoảng trả lời vài câu của phụ thân.

Mà bên cạnh, cặp song sinh nhìn thấy muội muội càng nhìn càng yêu, càng đùa càng vui. Thường thường có tiếng thét to truyền đến, Trần Dung ngẩng đầu nhìn, hai mắt mở to.

Chỉ thấy Vương Túc cưỡi trên lưng ngựa giơ cao tiểu muội ném lên trời, thân mình nhỏ nhắn bay lên theo hình vòng cung rồi được Vương Lăng vội vàng giục ngựa chạy đến tiếp được. Ngay khi tiểu muội rơi xuống tay Vương Lăng, ba tiếng cười đồng thời vang lên, tiếng cười này ngoại trừ của Vương Túc và Vương Lăng thì đó của Vương Quân.

Vương Quân luôn rất lạnh lùng, giờ phút này lại cười khanh khách sung sướng, giống như một tiểu nữ oa bình thường.

Nhìn hai huynh đệ đùa nghịch nữ nhi như món đồ chơi, Trần Dung nhíu mày kêu lên: “Nhẹ chút, thấp một chút.” Tuy rằng nàng luyện võ nên đã quen mắt, thấy thân thủ của hai nhi tử cao hơn nàng rất nhiều nhưng nàng vẫn lo lắng bọn họ lỡ tay.

Trả lời của nàng không phải cặp song sinh mà là tiểu oa nhi, bé non nớt kêu lên: “Đừng nghe mẫu thân nói…… Người nhát gan lắm, không hề giống như đại trượng phu.”

Lời của tiểu muội vừa thốt ra, Vương Túc vui vẻ nói: “Mẫu thân là phụ nhân, đương nhiên không phải là đại trượng phu rồi.”

“Chẳng lẽ, Quân nhi là đại trượng phu sao?”

Lời của Vương Lăng làm cho Vương Quân nghiêng đầu suy nghĩ, đôi mắt trong veo chuyển vòng, nghiêm túc gật đầu: “Phụ thân nói Quân nhi là một người oai hùng. Ta oai hùng, tất nhiên là đại trượng phu rồi.”

Bé nói xong, ba ánh mắt đồng thời nhìn về phía Vương Hoằng.

Đối diện với vẻ mặt buồn cười của ba nhi tử, Vương Hoằng hừ nhẹ một tiếng, chàng vươn tay xoa trán, thầm nghĩ: Ngay cả A Dung cũng nói như vậy, hài tử này cái nên nghe thì không nên nghe, cái không nên nghe thì lại nhớ rất rõ.

Thấy cặp song sinh lại đùa nghịch tiếp, Trần Dung quay đầu lại, hỏi han Vương Hiên: “Con ta đã 17, có nữ lang nào vừa ý không?”

Vương Hiên cúi đầu xuống.

Đối mặt với mẫu thân, mắt phượng nheo lại, cậu cất giọng nói trong trẻo nhưng lạnh lùng: “Nữ lang vừa ý ư? Mẫu thân dùng sai từ rồi. Trên thiên hạ, ngoài nữ lang vẫn còn rất nhiều thứ có thể sử dụng hai chữ ‘vừa ý’.”

Trên thực tế, đối với một thiếu niên hăng hái thì những lời này thực bình thường.

Cũng không biết vì cái gì, tim Trần Dung đập thót một cái, nhịn không được nhỏ giọng hỏi: “Ngoại trừ nữ lang, Hiên nhi còn vừa ý cái gì nữa?”

Một lời thốt ra, Vương Hiên trừng mắt phượng, Vương Hoằng nghiêng đầu nhìn Trần Dung.

Theo bản năng, Trần Dung rụt đầu, thành thật cúi đầu xuống.

Vương Hiên hừ một tiếng, nói với giọng ảo não: “Mẫu thân, nếu người khác nói lời này dù thế nào con cũng phải làm cho hắn nằm ba ngày không thể xuống giường.” Cậu thở phì phì: “Nhi tử là con ruột, chẳng lẽ có yêu thích gì mà mẫu thân còn không biết sao?”

Trần Dung nghe lời chỉ trích nghiêm khắc lại rụt đầu.

Vương Hiên tức giận không khỏi nghẹn lời, cậu cắn răng nói: “Nhi tử cũng giống như phụ thân, đường đường là trượng phu, việc nam sắc luyến đồng không thể ưa thích nổi.”

Trần Dung liên thanh đáp: “Đúng, đúng.” Quả thực thành kẻ phụ hoạ.

Vương Hiên vẫn đang phiền não, cậu trừng mắt nhìn mẫu thân một cái, rồi tháo mặt nạ xuống.

Khi mặt nạ được tháo xuống, Vương Hiên 17 tuổi, mặt trắng như ngọc, đôi mắt phượng lập tức trở nên hoa lệ chói mắt.

Ngay lập tức, Trần Dung chỉ cảm thấy trước mắt chợt lóe sáng, xe ngựa vốn giản dị trở nên hoa lệ xa xỉ.

Có lẽ là do hàng năm đội mặt nạ, gương mặt Vương Hiên lạnh lùng, ánh nhìn lưu chuyển cũng lấp lánh ánh sáng.

Ngũ quan hình dáng của cậu hoàn mỹ đến cực điểm, hưởng di truyền từ sự hoàn mỹ cao quý của Vương Hoằng, lại đi đôi với diễm sắc trên gương mặt cậu, tạo thành một nét mặt hiếm thấy.

Năm năm trước, tuy rằng Vương Hiên diễm mĩ, nhưng dù sao vẫn còn nét trẻ con, thoạt nhìn là một thiếu niên xinh đẹp đến cực điểm. Nhưng hiện tại, mày cậu như kiếm, ánh mắt sắc bén, môi nhẹ nhàng mím chặt, cả khuôn mặt tựa như bức tranh sơn thủy, tuyệt mỹ bức người, cũng khí thế bức người.

Diện mạo thế này chỉ sợ đi đến đâu cũng sẽ khiến xung quanh trở nên lặng ngắt như tờ.

Vương Hiên tháo mặt nạ xuống, quay đầu nghiêm túc nhìn Trần Dung, căm tức nói: “Mẫu thân. Bộ dạng hiện tại của nhi tử có phải là đại trượng phu hay không?”

Trần Dung vội vàng gật đầu, dùng sức gật đầu, trong lòng âm thầm kêu khổ: Nàng cũng chỉ hoài nghi một chút, Hiên nhi trưởng thành sẽ trông như thế nào?

Vương Hiên thấy mẫu thân tội nghiệp nên khẽ hừ một tiếng, quyết định buông tha nàng.

Khi còn nhỏ, Vương Hiên đã là người thông minh đa tài, giống như phụ thân, cậu luôn lo lắng cho mẫu thân, luôn âm thầm thu xếp mọi việc. Vì thế với thói quen này, cậu ở bên Trần Dung bớt đi sự kính sợ, giống bằng hữu hơn là giống mẫu tử.

Giáo huấn mẫu thân một phen, thấy nàng đã thành thật nhận sai, Vương Hiên khẽ hừ một tiếng, cúi đầu, gác mặt bên gáy nàng: “Mẫu thân, ta hận nhất bị người ta cho là kẻ đoạn tụ.”

Cậu nói với giọng oán giận: “Phụ thân lo lắng đúng mà, điều không nên nhất đó là lớn lên giống như mẫu thân.”

Trần Dung nói với vẻ ôn nhu: “Mẫu thân cũng không phải cố ý mà.”

Vẻ mặt nàng đau khổ, nàng thì thào nói: “Bốn người các con phụ thân đều không vừa lòng. Nhưng từ sau khi sinh ra muội muội, phụ thân con đã chấp nhận rồi, cũng không đi nhìn ngắm sơn thủy nữa.”

Vương Hiên chê cười rồi nói: “Đúng vậy, người muốn một hài tử oai hùng, trời xanh cho người một hài tử oai hùng, tiếc rằng đó lại là nữ nhi. Đương nhiên phải chấp nhận rồi.”

Tuy rằng cậu cười nhạo nhưng thấp giọng, rõ ràng là không muốn để phụ thân đang giục ngựa chạy bên ngoài nghe thấy.

Hai mẫu tử nói nói cười cười, thời gian cũng trôi qua rất nhanh. Sau nửa canh giờ, cặp song sinh chơi mệt, bọn họ giục ngựa lại đây. Vương Túc giơ hai tay, ném muội muội vào trong lòng Vương Hiên ngồi trong xe ngựa.

Vương Hiên tiếp nhận, cúi đầu, đối diện với đôi mắt đen láy trong veo như nước của muội muội. Bé đối mặt với Đại huynh, hiển nhiên bị diện mạo của cậu chấn động, vươn bàn tay nhỏ bé xoa mặt cậu.

Vừa xoa mặt Đại huynh, Vương Quân vừa chớp mắt to một cách tò mò. Một hồi lâu, bé cọ cọ vạt áo cậu, vòng ôm cổ Vương Hiên.

Lúc này, Trần Dung cũng vươn tay qua.

Vừa duỗi tay ra, tay oa nhi ôm Vương Hiên càng thêm chặt, bé buồn bực kêu lên: “Không cần mẫu thân đâu.”

Trần Dung cười nói:“Quân nhi, Đại huynh con mệt mỏi, vẫn để mẫu thân bế đi.”

“Không cần.”

Vương Quân vừa trả lời, vừa vươn tay xoa mặt Đại huynh, đột nhiên, bé nói với giọng nghiêm túc: “Đại huynh rất đẹp, ta gả cho huynh.”

Lời này vừa thốt ra, xung quanh trở nên yên tĩnh.

Trần Dung kêu lên: “Quân nhi chớ có nói bậy, lại đây, để mẫu thân bế.”

Vang lên đồng thời với câu nói của nàng còn có giọng điệu rầu rĩ của Vương Túc Vương Lăng: “Quân nhi không tốt, Nhị huynh đối tốt với Quân nhi như vậy mà Quân nhi cũng không nói gả cho ta.”

“Quân nhi khiến cho Tam huynh thương tâm mà.”

Nghe thấy tiếng hai huynh trưởng oán giận, Vương Quân vẫn ôm chặt Vương HIên, khuôn mặt nhỏ nhắn dán lên mặt Đại huynh, chớp mắt to cất giọng trong trẻo non nớt: “Phụ thân có câu cửa miệng, đã làm thì phải làm tốt nhất. Đại huynh đẹp nhất, Quân nhi phải gả cho người đẹp nhất.” Mới nói đến đây, bé lại bổ sung: “Không đúng, là cưới, Quân nhi muốn cưới người đẹp nhất.”

Phiên ngoại 36

japan_china_hong_kong_asians_korea_taiwan_anime_desktop_2000x1417_hd-wallpaper-752244

Phiên ngoại: Huynh muội gặp lại

Lúc này, đội nhân mã càng ngày càng gần, giờ có thể thấy rõ được gương mặt.

Trần Dung vẫn ngẩng đầu nhìn, lúc này gương mặt bọn họ đập vào mắt, nàng nhất thời kêu lên vui mừng, thả người nhảy xuống xe ngựa.

Đội ngũ kia nhìn thấy Trần Dung xuống xe, thì cũng huýt sáo một tiếng, sau đó, đồng thời dừng lại.

Ba kỵ sĩ giục ngựa đi ra.

Ba bóng dáng một lớn hai nhỏ vừa tới gần liền nhảy xuống ngựa xoay người quỳ xuống, hướng tới Vương Hoằng và Trần Dung dập đầu ba cái, trong trẻo kêu lên: “Phụ thân, mẫu thân!”

Vương Hoằng cúi đầu, nhìn ba nhi tử, mỉm cười nói: “Được rồi, đứng lên đi.”

Về phần Trần Dung, nàng đã lao tới trước mặt ba nhi tử, nhìn ngắm bọn họ, hốc mắt đỏ lên, chảy lệ muốn nói gì đó nhưng chỉ nghẹn ngào nức nở.

Lúc này, xiêm y của nàng bị ai đó kéo một cái.

Trần Dung kinh ngạc quay đầu, không đợi nàng nhìn kỹ, bóng người nho nhỏ đã kéo nàng phía sau, tiếp đó, bé đã đứng chắn trước mặt Trần Dung.

Ngửa đầu, Vương Quân với gương mặt lãnh tuấn như khắc ra từ khối băng nghiêm túc đánh giá ba huynh trưởng, chỉ thấy bé vươn ra bàn tay nhỏ, đầu tiên là nắm chặt, sau đó vung trước mặt ba huynh trưởng, so sánh thân hình cao lớn của bọn họ, lại so sánh nắm tay của bọn họ lớn hơn của mình không biết bao nhiêu lần, rồi thu bàn tay mình về đặt trước mặt xem xét, rốt cuộc bé thành thật buông tay ra, chắp hai tay sau lưng, khuôn mặt nhỏ nhắn lạnh lùng dường như không có việc gì đi thong thả đến phía sau Trần Dung, đẩy nàng một cái, để nàng đứng trở về chỗ cũ.

Hành động của tiểu oa nhi vừa đột ngột lại cổ quái, cặp song sinh nhìn thoáng qua nhau, lên tiếng hỏi mẫu thân: “Mẫu thân, đây là ai vậy?”

“Ngốc quá, mẫu thân, đây là tiểu muội sao?”

Vương Túc khó khăn thốt ra hai chữ tiểu muội rồi lại nghẹn lời, sau đó nó vươn tay chỉ vào mặt oa nhi, gần như là đột nhiên lại cất tiếng cười to.

Vương Túc cười, Vương Lăng cũng đi theo cười ha hả, ngay cả khóe môi Vương Hiên cũng run rẩy, nhưng vẫn cố gắng duy trì uy nghiêm của Đại huynh.

Cặp song sinh cười lăn cười lộn, giọng nói lạnh lùng trong trẻo của oa nhi vang lên: “Các huynh cười cái gì?”

Cặp song sinh ngưng cười.

Bọn họ đồng thời nhìn về phía Vương Hoằng, đối diện với gương mặt lạnh nhạt như gió xuân của phụ thân, cặp song sinh cười hì hì, Vương Túc nói: “Phụ thân, đây là muội muội oai hùng của con đúng không?”

“Chúc mừng phụ thân đã được như ý nguyện, chúc mừng, chúc mừng.”

“Trong phạm vi Nam Sơn, hùng tuấn sơn thủy có vô số, sao phụ thân không ngừng cố gắng?”

“Đừng vội nói như thế.” Người nói câu này là Vương Túc, nó chắp hai tay sau lưng, học bộ dạng của Vương Hoằng chậm rãi đi thong thả, miệng lại thở dài: “Đây là thiên ý, đây là thiên ý mà!” Ngữ khí cũng học theo Vương Hoằng.

Lúc này, oa nhi ngửa đầu nhìn về phía Trần Dung, nghiêm túc hỏi: “Bọn họ đang cười cái gì vậy?”

Trần Dung nghẹn lời, nàng không thể nói cho nữ nhi rằng các ca ca đang giễu cợt diện mạo oai hùng của bé được.

Dưới ánh mắt trong trẻo của nữ nhi, Trần Dung nghiêng đầu, chớp mắt.

Vương Hiên đi lên một bước, khẽ quát: “Câm miệng!”

Hai chữ vừa thốt ra, hai đệ đệ quả nhiên lập tức ngậm miệng.

Vương Hiên tiến lên, cậu đi đến trước người muội muội, ngồi xổm xuống, rồi vươn tay bế muội muội, hạ giọng, nói với vẻ ôn nhu: “Quân nhi, ta là Đại huynh của muội.”

Vương Hiên từ nhỏ đã yêu nghiệt, đến hiện tại dung sắc đã quá mức xinh đẹp, vượt qua sự tưởng tượng của thế nhân, bởi vậy cậu luôn đeo mặt nã gỗ trên mặt, mặt nạ này được chế tác theo phong cách cổ xưa, đi đôi với mắt phượng yêu mị trên gương mặt cùng với nửa chiếc mũi cao lộ ra làn môi mỏng, vừa kỳ dị lại có khí chất của tướng lĩnh.

Vương Quân nhìn Vương Hiên, cất giọng trong trẻo gọi: “Đại huynh.”

Thấy muội muội không hề tránh né nhìn mình, dường như việc mình đeo mặt nạ chỉ là chuyện bình thường đối với bé, Vương Hiên cười nói: “Quân nhi, có muốn Đại huynh bỏ mặt nạ xuống không?” Giọng nói của cậu trong trẻo lại hơi trầm trầm, dụ hoặc lòng người.

Vương Quân lắc đầu.

Vương Hiên càng thêm tò mò, cậu bế tiểu muội tùy ý hỏi: “Vừa rồi Quân nhi vung quyền ở trước mặt các ca ca là có ý gì vậy?”

Vương Quân trả lời: “Ta đã đáp ứng mẫu thân, nhìn thấy các huynh thì đánh cho mỗi người một quyền.” Trên gương mặt tuấn dật tinh xảo của bé lộ ra một chút khó xử, bé cúi đầu, cất giọng non nớt: “Huynh đã thấy rồi đó, nắm tay của các huynh lớn hơn của ta, phụ thân đã nói qua, không nên dùng sở đoản của bản thân để công kích sở trường của người khác. Ta nghĩ rằng đành phải nuốt lời với mẫu thân thôi.”

Trong lúc ba người Vương Hiên ngẩn ngơ, Vương Quân mếu máo, nhìn sang Trần Dung rầu rĩ nói: “Mẫu thân, việc này chờ Quân nhi lớn lên chút lại nói sau.” Vừa nói, bé vừa giãy khỏi người Vương Hiên, đi thẳng đến bên xe ngựa, vươn tay nhặt đoản kiếm lạnh lẽo lên, tiểu nữ oa ôm kiếm trèo lên xe ngựa.

Đúng lúc này, cặp song sinh phản ứng lại, bọn họ đồng thời kêu một tiếng, một trái một phải xông về phía Vương Quân.

Hai huynh đệ đồng thời vọt tới bên xe ngựa, vén rèm xe, vươn tay về phía Vương Quân.

Vương Túc tươi cười, nó gọi với vẻ lấy lòng: “Muội muội đừng phiền não, muội để Nhị huynh bế một cái, Nhị huynh cho muội đánh một quyền, được không?”

Vương Lăng đã ở một bên ăn nói khép nép: “Quân nhi Quân nhi, lại đây để cho ta bế một cái.”

Đối với cặp song sinh mà nói, bọn họ mồm thì nói nhưng tay chưa bao giờ nhàn rỗi, bởi vậy, bọn họ vừa dỗ dành vừa nhanh nhẹn mau chân quăng đoản kiếm của Vương Quân sang một bên, mạnh mẽ ôm bé vào trong lòng.

Vương Túc bế muội muội, giơ cao nàng lên tới đỉnh đầu, tươi cười rạng rỡ kêu lên: “Quân nhi Quân nhi, đến Kiến Khang Nhị huynh sẽ mang muội đi chơi.”

Vương Lăng đứng bên cạnh muội muội, nó để muội muội cưỡi ở trên vai, vừa giữ người bé, vừa thét to lao ra.

Từ rất xa, hai huynh đệ cười vui không ngớt, nhưng tiểu nữ oa mà bọn họ dỗ dành lúc này lại nghiêng đầu, im lặng chớp mắt to, tò mò đánh giá bọn họ.

Vương Hiên đi đến bên cạnh Trần Dung, dựa vào người mẫu thân, vừa theo thói quen xoa bóp bả vai cho nàng, vừa nhỏ nhẹ thầm oán: “Mẫu thân, muội muội là nữ oa, sao người lại để cho bé nghịch kiếm đánh người vậy? Chẳng lẽ hai người thật sự muốn bồi dưỡng bé thành một người oai hùng sao?”

Nói tới đây, cậu liếc nhìn phụ thân.

Trần Dung mang vẻ mặt đau khổ, nàng lúng ta lúng túng nói: “Ta cũng không biết, có đôi khi ta chỉ tùy ý nói ra thôi. Lúc ấy các con nghe xong cũng không để ý, nhưng bé lại nhớ kỹ.”

Gương mặt nàng nhăn nhó: “Thanh đoản kiếm này là chính bé bảo hộ vệ đúc nên, khi đúc kiếm, bé còn canh giữ bên cạnh cả một ngày, kiếm vừa thành hình thì bé coi như trân bảo mà trân trọng.”

Nói tới đây, Trần Dung trông mong nhìn về phía con, nói: “Hiên nhi, con có cách nào để thay đổi muội muội con không?”

Vương Hiên không trả lời, cậu nhìn về phía phụ thân.

Đối với phụ thân vân đạm phong khinh, Vương Hiên cong khóe miệng.

Cậu nhìn Trần Dung mang vẻ mặt đau khổ, thản nhiên cười, nhẹ nhàng nói: “Mẫu thân lo lắng chuyện về sau bé lập gia đình ư?” Rồi cậu tiếp lời: “Mẫu thân suy nghĩ nhiều quá rồi, bé là đích nữ của Lang Gia Vương thị, lại có phụ thân cùng ba huynh đệ chúng con che chở, cho dù trời sập xuống cũng không thể bị đè bẹp…… Ngay cả không thể lập gia đình, thì có thể tìm một hiền tế ở rể.”

Nhi tử này chính là một tri kỷ.

Trần Dung trầm tĩnh lại, cũng đúng, Quân nhi không giống mình, địa vị của bé tôn quý, cả đời không cần lấy chồng cũng được, bản thân đã lo lắng vô ích.

Phiên ngoại 35

japan_china_hong_kong_asians_korea_taiwan_anime_desktop_2000x1417_hd-wallpaper-752244

Phiên ngoại: Nữ nhi

Chuyện đám cung nữ không gây chút ảnh hưởng ở trong thành Kiến Khang, nhưng ở trong phủ của Lang Gia Vương thị thì truyền lưu càng ngày càng rộng.

Nhóm phụ nhân không hẹn mà cùng an tĩnh lại, ngay cả khi nhìn thấy Trần Dung đi qua, nếu có lời đàm tiếu cũng chỉ là lén lút nói sau lưng mà thôi. Giáp mặt, thì lại có chút không dám.

Mà sau khi biết người đứng sau chuyện này không phải là Vương Hoằng, mà là ba nhi tử khả nghi kia của chàng, chương trình học của bọn nó trở nên nặng hơn nhiều. Học kỵ xạ, thi từ ca phú, binh thư đều chất chồng một đống sách, tựa hồ bọn họ rất muốn chỉ trong một hai năm ngắn ngủi mà bồi dưỡng mấy hài tử này trở thành một người tài năng.

Mà Trần Dung và Vương Hoằng ở lại trong thành Kiến Khang một tháng với các con thì bắt đầu lên đường trở về Nam Sơn.

Đảo mắt năm năm trôi qua.

Trần Dung và các con đã xa cách năm năm. Lúc này Vương Hiên đã tròn 17 tuổi, hai tiểu tử kia cũng đã tròn 11 tuổi.

Ngay cả nữ nhi nàng đang bế trong tay, hiện tại cũng đã được 5 tuổi rồi.

Một ngày này, xe ngựa của Trần Dung và Vương Hoằng lại xuất hiện ở trên quan đạo.

Bọn họ lại xuất phát đến thành Kiến Khang một lần nữa.

Không chỉ bởi vì Vương Hiên đã tròn 17, đến lúc đàm hôn luận gả, mà quan trọng nhất là Lang Gia Vương thị hiện đang lâm vào nguy cơ chưa từng có.

Tộc trưởng Vương thị vốn thống lĩnh mười vạn tư quân đóng ở Trường Giang, trong trận chiến ngoài ý muốn trúng phải mũi tên mà thiệt mạng.

Tộc trưởng vừa ra đi, đại hắn thống quân vương có lẽ là ruột gan rối bời, lại bị người Hồ phá vòng vây, tổn hại 6 vạn binh lực, ngay cả bản thân suýt nữa cũng khó giữ tính mạng.

Cho tới bây giờ, lợi ích của đại gia tộc cần vũ lực mạnh mẽ để bảo hộ, nay Lang Gia Vương thị luân phiên gặp bất trắc, tư binh từ mười vạn tổn hại còn bốn vạn, trong gia tộc không có danh tướng để chấn trụ, thời điểm thế này, Vương Hoằng không đứng ra thì gia tộc sẽ ra sao?

Huống chi, lúc này trong thành Kiến Khang đúng là nội ưu ngoại khốn, chúng Hồ như hổ rình mồi, các đại gia tộc thì tranh đấu nội bộ, chỉ cần không cẩn thận một chút thôi, cả vương triều to lớn nhà Tấn sẽ bị hủy hoại trong chốc lát.

Thời điểm thế này, Vương Hoằng không đứng ra thì thiên hạ sẽ ra sao?

Dưới tình huống như vậy, trong tiếng hô hào của người trong thiên hạ, Vương Hoằng đành phải rời núi.

Đúng vậy, khác hẳn so với lần trước, lúc này, chàng chính thức rời núi.

Hiện giờ Vương Hoằng đã 36 tuổi, mà thê tử Trần Dung của chàng cũng đã 34 tuổi.

Trong thời đại phổ biến chuyện đoản mệnh, bọn họ cũng đã mấp mé tuổi trung niên, nếu không xảy ra sự cố gì thì cả đời này cũng coi như hạnh phúc mỹ mãn.

Đi ra Nam Sơn, chạy trên quan đạo được một hai trăm dặm, Trần Dung nhìn phía trước, vẻ mặt có chút sốt ruột, liên tiếp chà xát tay, nàng không ngừng lải nhải: “Sao vẫn còn chưa đến vậy?”

Sau đó, nàng lại tức giận nhìn về phía Vương Hoằng, nói với giọng oán giận: “Nhi tử lớn thì không còn gần gũi mẫu thân nữa, nhất định là bọn nó xa cách ta đã nhiều năm, quên mất mẫu thân như ta rồi.”

Nàng nói tới đây, không biết vì sao cảm thấy khổ sở, hốc mắt đỏ lên suýt nữa rơi lệ.

Vương Hoằng còn chưa mở miệng, tiếng hài tử trong trẻo non nớt đã truyền đến: “Nếu mẫu thân phiền não, đợi khi nhìn thấy bọn họ rồi, nữ nhi sẽ đấm mỗi người một quyền!”

Giọng nói trong trẻo hữu lực, ngữ khí lạnh lùng lộ ra sự cứng rắn, rõ ràng rất trong trẻo, êm tai nhưng lại làm cho người ta cảm giác được đứa nhỏ này nói rất nghiêm túc.

Trần Dung ngẩn ngơ.

Nàng quay đầu lại, nhìn nữ nhi ngồi ngay ngắn ở phía sau mình, tay nhỏ bé nắm chặt một thanh đoản kiếm lạnh lẽo, lông mày vừa thẳng vừa đậm, ánh mắt lạnh lùng, vấn tóc kiểu đồng tử, tuấn tú một cách kỳ cục.

Trên thực tế, bốn hài tử của nàng đều cực kỳ tuấn tú, có điều lại khác hẳn nhau, ba nhi tử là vẻ xinh đẹp yêu nghiệt, mà nữ nhi thì là vẻ tuấn dật lạnh lẽo, một tiểu oa nhi mới 5 tuổi đã là phấn điêu ngọc mài, không đúng, đã là khắc băng đao mài, đường cong, thần thái kia thật sự tuấn dật hơn hẳn mọi nam oa trên thế gian, đương nhiên, cũng cứng rắn hơn hẳn mọi nữ oa trên thế gian.

Khi vừa ngắm nhìn gương mặt của nữ nhi, Trần Dung cảm thấy hơi áy náy, nàng lén lút liếc nhìn Vương Hoằng, vừa rồi thầm oán tràn ngập trong lòng lập tức đều biến mất, thậm chí khi Vương Hoằng nhìn lại, nàng còn thành thành thật thật cúi đầu, hai tay bấu chặt vào nhau, ôn nhu im lặng.

Vương Hoằng liếc nhìn thê tử đang xấu hổ, quay đầu nói với oa nhi lãnh dật với giọng ôn nhu: “Quân nhi, con là quý tộc, bất cứ chuyện gì cũng không thể cứ lôi quyền cước ra được.”

Chàng đang dạy theo đạo nữ tử.

Tiểu Vương Quân cúi đầu ngẫm nghĩ, một hồi lâu, bé chớp mắt to, nói với giọng trong trẻo: “Vậy phải làm thế nào mới có thể thay mẫu thân giáo huấn ba huynh trưởng?”

Vương Hoằng còn chưa trả lời, tiểu Vương Quân đã nói tiếp: “Phụ thân thường nói, luận về diện mạo, con không bằng Đại huynh, luận về mưu trí, con không bằng Nhị huynh và Tam huynh. Chỉ có thể hơn về quyền cước thôi, nếu đã như thế, vì sao nữ nhi không thể dùng sở trường của mình để công kích bọn họ?”

Giọng nói của nữ nhi vừa trong trẻo vừa êm tai nhưng lại mang theo một loại lạnh lùng kiên định khác thường, lời này khiến Vương Hoằng cũng phải ngẩn ngơ.

Chàng đang muốn mở miệng, chỉ nghe Trần Dung kinh hỉ kêu lên: “Bọn nó đến rồi.”

Nàng lấy tay áo che miệng, đỏ hốc mắt khàn khàn kêu lên: “Mấy thằng nhóc này giờ mới đến! Quân nhi, con cứ đánh cho mỗi người một quyền, thay mẫu thân giáo huấn một phen!”

Lời của Trần Dung vừa dứt, Vương Hoằng khẽ hừ một tiếng. Nhận ra sự bất mãn trong giọng nói của trượng phu, Trần Dung vội vàng che miệng lại.

Trên quan đạo, cát bụi cuồn cuộn, tiếng vó ngựa chạy vội rầm rập như sấm, đã là càng ngày càng gần.

Cát bụi bốc lên tận trời, từ góc độ này của Trần Dung chỉ có thể nhìn thấy trên cờ xí có một chữ ‘Vương’ rất lớn, về phần lĩnh quân là người nào, thì không thấy rõ cho lắm.

Nhưng mà ở chỗ này xuất hiện cờ xí của Vương thị, ngoại trừ ba nhi tử của Vương Hoằng thì chắc cũng không còn ai khác

Khi đội ngũ càng ngày càng gần, tim Trần Dung đập càng ngày càng gấp, nàng nắm chặt bàn tay nhỏ bé ở một bên. Qua một lúc lâu, một giọng nói trong trẻo lạnh lùng dùng ngữ khí không chút để ý nhắc nhở nàng: “Mẫu thân, người nắm tay con đau quá.”

Quân nhi?

Trần Dung cả kinh, nàng vội vàng buông tay, vừa quay đầu lại, nàng đã trông thấy vết xanh tím trên bàn tay mũm mĩm trắng trẻo kia của nữ nhi.

Nhìn dấu vết xanh tím ghê người, Trần Dung vừa vội lại đau lòng, nhịn không được thầm oán: “Quân nhi, sao con không sớm kêu lên?”

Vương Quân ngẩng đầu liếc về phía mẫu thân, sóng mắt lưu chuyển lạnh lùng, bé trả lời: “Nữ nhi sẽ làm chủ thiên hạ, chút đau đớn ấy tính là gì?”

Lời của nữ nhi vừa dứt, Trần Dung đã nhỏ giọng nhắc nhở bé: “Quân nhi, con là một nữ nhi, nữ nhi lớn lên phải lập gia đình, nào có suy nghĩ rong ruổi thiên hạ?”

Nàng nói xong, Vương Quân đã nghiêng đầu, gương mặt tuấn dật hoàn mỹ như pho tượng, cái miệng nhỏ nhắn khẽ nhếch, cất giọng trong trẻo: “Ngày ấy nghe thấy nhóm thúc thúc nhàn thoại, nói là bệ hạ năm đó từng ban cho mẫu thân mấy vị mĩ thiếu niên, về sau nữ nhi sẽ học theo mẫu thân, không lấy phu, chỉ cưới phu thôi.”

Lúc này, lời Vương Quân vừa thốt ra, Vương Hoằng bỗng nhiên quay đầu, chàng bình tĩnh, lạnh lùng trừng mắt nhìn hai mẫu tử.

Dưới ánh mắt chăm chú của chàng, hai người đều cúi đầu. Một hồi lâu, Vương Hoằng xoa thái dương, nhẫn nhịn lửa giận mà gầm nhẹ: “A Dung, nàng dạy dỗ nữ nhi thật tốt!”

Chàng trừng mắt nhìn nữ nhi như tiên đồng, đột nhiên cảm thấy rất vô lực, sao nhi tử của Vương Hoằng chàng không có một đứa nào bình thường chứ?

Phiên ngoại 34

japan_china_hong_kong_asians_korea_taiwan_anime_desktop_2000x1417_hd-wallpaper-752244

Phiên ngoại: Thằng nhóc

Vương Hoằng về tới sân viện.

Vừa vào tháp, chàng lạnh lùng nói: “Gọi hai thằng nhóc tới đây.”

“Vâng.”

Một người hầu cung kính lên tiếng, xoay người rời đi.

Hẳn trở về rất nhanh, thúc thủ đứng một bên, lặng lẽ đánh giá Vương Hoằng, rồi lúng ta lúng túng nói: “Nhóm tiểu lang không chịu đến.”

“Vậy ư?” Vương Hoằng thản nhiên hỏi: “Vì sao?”

Hạ nhân thành thật nói: “Nhóm tiểu lang hỏi nô vì sao lang quân triệu hồi bọn họ, dùng khẩu khí ra sao. Nô đã kể lại theo tình hình thực tế. Nhóm tiểu lang nói bọn họ đường đường là nhi tử Lang Gia Vương Hoằng, làm sao có thể là thằng nhóc cho được? Việc này phải phân biệt cho rõ, bảo nô trở về xác nhận một lần nữa.”

Vương Hoằng vươn tay xoa trán.

Một hồi lâu, chàng lạnh lùng nói: “Không sai, cũng biết phản pháo rồi đây.” Một câu ‘Đường đường là nhi tử của Lang Gia Vương Hoằng, làm sao có thể là thằng nhóc cho được’, rõ ràng chính là phản bác chàng, cũng đúng, bọn nó mà là thằng nhóc, vậy Vương Hoằng mình sinh hạ bọn nó thì là gì?

Vương Hoằng lại ra lệnh: “Ngươi nói cho bọn nó biết, không chịu đến cũng được thôi.”

Chàng chỉ nói câu này rồi ngậm miệng.

Đợi nửa ngày mới thấy hạ nhân phản ứng lại, đáp: “Vâng.” Rồi hắn xoay người rời đi.

Lúc này, hắn rời đi không lâu, một loạt tiếng bước chân lộn xộn vang lên từ bên ngoài.

Người còn chưa tới gần, một giọng nói non nớt ủy khuất đã truyền đến: “Vì sao phụ thân lại buồn bực?”

Nó hỏi là hạ nhân kia.

Giọng của hạ nhân truyền đến: “Điều này thì nô cũng không biết.”

Một đồng tử khác thầm oán: “A Túc, đều là tại đệ, ta chỉ nói tới Vương Chức Nhi kia thôi, đệ lại nói, Tạ Ứng và mấy nữ lang khác đều giống nhau, các nàng đều thích đám cung nữ tỷ tỷ, không nỡ để bọn họ rời đi.”

Lời này vừa thốt ra, giọng nói non nớt lúc trước lại vang lên: “Phụ thân tức giận vì chuyện này sao?” Nó nói với giọng rất ủy khuất: “Rõ ràng là ta làm việc thiện. Nhóm đại tỷ tỷ thích, các cung nữ tỷ tỷ cũng thích, ta để bọn họ ở chung một chỗ với nhau. Vì sao phụ thân lại phiền não?”

Hai đồng tử ngươi một câu ta một câu đã đi tới ngoài cửa.

Chần chờ một chút, hai đồng tử rốt cục đẩy cửa phòng ra, cúi đầu, rón ra rón rén đi về phía Vương Hoằng.

Đi một bước lui hai bước, thật vất vả mới bước tới trước mặt Vương Hoằng, hai đồng tử nhìn thoáng qua nhau, đồng thời quỳ xuống.

Nhìn hai nhi tử thành thành thật thật, dưới ánh nến, khuôn mặt của bọn nó nhu thuận đáng yêu, đột nhiên Vương Hoằng rất muốn thở dài.

Chàng nhìn hai nhi tử chăm chú, thản nhiên hỏi: “Vì sao lại quỳ xuống?”

Hai đồng tử cúi đầu, một đứa cất giọng trả lời: “Phụ thân tức giận.” Một đứa khác nói với giọng ủy khuất: “Nhi tử không dám không quỳ.”

“Vậy ư?”

Vương Hoằng thản nhiên hỏi tiếp: “Biết vì sao phụ thân phiền não không?”

Hai tiểu tử kia nhìn thoáng qua nhau.

Cuối cùng, bọn nó đồng thời kêu lên: “Khẳng định là do Đại huynh rồi!”

“Đúng, sai là ở Đại huynh!”

Một đồng tử ngẩng đầu lên, nói với giọng lên án: “Là Đại huynh nói, ngủ thì phải cởi y phục mà.” Một đồng tử khác dùng sức gật đầu, nói: “Đại huynh còn nói, làm việc quý ở chỗ công bằng, Tạ Ứng kia phí sức ra mặt cho các cung nữ tỷ tỷ, nên chia cho nàng ta mấy người, bằng không nàng ta sẽ mất hứng.”

Vương Hoằng cười lạnh, chàng từ từ nói: “Trong số những câu này, chỉ có hai câu ‘Ngủ thì phải cởi y phục’ và ‘Làm việc quý ở chỗ công bằng’ là Đại huynh các con từng nói qua, hơn nữa, đã nói từ rất lâu rồi, có phải hay không?”

Lần này, hai đồng tử thành thật cúi đầu, một hồi lâu mới nhỏ giọng đáp: “Vâng.”

Vương Hoằng cười lạnh: “Lời Đại huynh nói, các con đúng là biết cách bắt nó phát dương quang đại.”

Hai đồng tử nghe vậy, tròng mắt chuyển vòng nhanh như chớp.

Nhìn bọn nó quỳ trên mặt đất, bộ dạng vẫn không thành thật, Vương Hoằng bắt đầu thấy đau đầu.

Chậm rãi, chàng đứng lên, trầm giọng quát: “Đêm nay các con cứ quỳ như vậy đi!” Chàng vung ống tay áo, xoay người rời đi.

Hai đồng tử trơ mắt nhìn theo phụ thân rời đi, một hồi lâu, một đồng tử hì hì cười nói: “Chính phụ thân cũng không biết nên làm thế nào cho phải.”

“Đúng vậy, rõ ràng phụ thân rất tức giận, lại không biết vì sao bản thân tức giận.”

Nói xong, hai đồng tử cười hỉ hả, có thể làm cho phụ thân luôn uy nghiêm tức giận một cách vô cớ, bọn nó cảm thấy rất đắc ý.

Sau khi biết hai nhi tử bị phạt, Trần Dung đau lòng nhưng cũng không muốn can thiệp vào việc Vương Hoằng dạy con, vì thế nàng sai người chuyển tháp của mình đến phòng đó để nàng ngủ cùng với hai nhi tử.

Mẫu tử ba người cười đùa đến khuya, hai đồng tử không thể chịu nổi, ngả nghiêng nằm ngủ dưới đất. Trần Dung sai nô tỳ trải đệm chăn trên đất, sau đó bế bọn nó đặt lên đệm, hai tiểu tử kia ngủ say cả một đêm.

Ngoài dự kiến của Trần Dung, ngày hôm sau, Vương Hoằng cũng không hề chỉ trích hành vi âm phụng dương vi này của nàng.

Khi ánh nắng chiếu rọi, chuyện phát sinh vào đêm qua cũng truyền khắp toàn bộ Lang Gia Vương phủ.

Lúc đó, Vương thị đã phái người thông báo cho bệ hạ và Thái Hậu, loại việc nhỏ này, tất nhiên bệ hạ và Thái Hậu không thấy có gì khác thường.

Ngay cả khi tin tức truyền ra, các quý tộc trong thành Kiến Khang nghe xong cũng chỉ lắc đầu cười một cái, không đặt chuyện này ở trong lòng.

Cung nữ ban tặng cho Vương Hoằng bị Vương Hoằng phân chia cho người khác thì đâu đáng để mọi người để ý?

Thật sự để ý tới chỉ có đám người Tạ Ứng.

Các nàng vạn vạn lần thật không ngờ, đám nữ nhân thiên kiều bá mị này lại rơi vào phủ của mình, nay lại cầm ngọc bội nâng cao trên đỉnh đầu, quỳ gối trước mặt mình gọi mình là tỷ tỷ.

Đặc biệt là Tạ Ứng, nàng ta sầm mặt không nói lời nào.

Mà ở trước mặt nàng ta, năm cung nữ xinh đẹp quỳ thành một hàng, thật cẩn thận nhìn về phía nàng ta.

Các nàng nhìn thoáng qua Tạ Ứng, cảm thấy sợ hãi, nhịn không được lại chuyển ánh mắt cầu xin giúp đỡ về phía phu quân của Tạ Ứng, không đúng, nay hắn cũng là phu quân của các nàng.

Phu quân Tạ Ứng thấy các mỹ nhân xin giúp đỡ, hắn nhìn thoáng qua Tạ Ứng, đối diện với vẻ mặt cáu giận của kiều thê thì lại có chút chột dạ.

Uống một ngụm rượu, đột nhiên hắn đứng lên, tự lẩm bẩm: “A, sao lại quên mất chuyện đó chứ?” Vừa nói, hắn vừa vội vàng đi ra, có vẻ trốn chạy không kịp.

Khi hắn vừa mới bước ra bậc thang, thì nghe thấy tiếng sột soạt loảng xoảng, chính là Tạ Ứng đột ngột đứng lên, vung mạnh ống tay áo, ném chén rượu rơi thẳng xuống đất!

Phu quân Tạ Ứng nào dám quay đầu lại? Hắn vội vàng cất bước, nhanh chóng đi ra bên ngoài.

Mới đi đến cửa viện, đột nhiên, trên mặt hắn lộ ra một tươi cười vừa lòng khoái trá. Lại nói tiếp, từ sau khi Tạ Ứng gả tới đây, nàng ta quản lý rất nghiêm, khi hắn ra ngoài xã giao cũng không dám ở lại qua đêm, về phần nạp thiếp lại càng miễn bàn, trong phủ chỉ có hai thông phòng, mà đó là do phụ thân đã sớm chuẩn bị trước.

Hiện tại thì tốt quá, đột nhiên có thêm năm thiếp thất thiên kiều bá mị, hắn chỉ vừa nghĩ tới mà tim đã đập loạn, hận không thể lập tức quay lại, ôm ấp nhóm thiếp thất da thịt mềm mại, xinh đẹp đủ loại đủ kiểu mà thân thiết, cho bõ mấy năm buồn khổ.

Nhưng mà, việc này không thể vội, dù sao đã thu nạp về phủ rồi, chẳng lẽ, ác phụ Tạ Ứng kia còn dám ngăn cản mình hưởng lạc với các nàng hay sao?

Hừ, nói về thê tử của hắn, mắt cao hơn đỉnh, dựa vào tài năng của bản thân mà chưa từng coi phu chủ như hắn ra gì? Nàng ta còn có vẻ mặt tức giận nữa ư, nếu không phải do nàng ta tự động can thiệp, Trần thị A Dung và tiểu tử Thất lang kia đâu có đưa mấy mỹ nhân này lên tháp của mình chứ?

Hắn nghĩ tới Trần Dung và Vương Hoằng, cảm thấy ít nhiều có cảm kích, đây là một khởi đầu rất tốt, không phải sao? Hắn chỉ cần ân sủng năm mỹ nhân này, nói không chừng có thể khiến Tạ Ứng tức giận đến mức chán nản mà buông tay, để cho hắn tự do ôm trái ấp phải. Tới khi đó, hắn sẽ có thể thu nạp thêm bảy tám mĩ thiếp, tha hồ hưởng thụ diễm phúc trên thế gian này.

Phiên ngoại 33

japan_china_hong_kong_asians_korea_taiwan_anime_desktop_2000x1417_hd-wallpaper-752244

Phiên ngoại: Một chiêu

Chúng cung nữ nhìn theo xe ngựa Trần Dung rời đi, mãi mà chưa hồi phục tinh thần.

Thật lâu sau, một thiếu phụ nhìn về phía chúng cung nữ, đột nhiên ra lệnh: “Tạm thời các ngươi cứ ở lại.”

Chúng cung nữ vốn tuyệt vọng tột đỉnh, nghe thấy mệnh lệnh của thiếu phụ này thì đồng thời ngẩng đầu lên, ánh mắt lộ ra sợ hãi lẫn vui mừng.

Một nữ lang khác thấy thế, tò mò đi qua hỏi: “Tam tỷ, tỷ giữ các nàng lại là vì…?”

Tam tỷ kia lắc đầu, nói: “Ta không nghĩ gì nhiều, thầm nghĩ để các nàng ở lại trước rồi nói sau.”

Vài nữ lang nghe vậy thì gật đầu.

Dưới sự chỉ trỏ và đánh giá của chúng nữ, mọi hành vi của Trần Dung và lời nói Vương Hoằng dành cho Tạ Ứng đã được lan truyền trong nội bộ Lang Gia Vương thị bằng tốc độ nhanh nhất.

Qua hai ngày sau, một kiều nữ trở về Vương thị mới có cơ hội hỏi rõ sự việc này, giáp mặt chất vấn Vương Hoằng.

Đối mặt với vãn bối trước mắt buồn bực không thôi, Vương Hoằng nhíu mày, nói với vẻ hờ hững: “Nàng không nên đá sao?”

“Tất nhiên là nàng không nên đá!” Thiếu phụ 17, 18 tuổi này vốn là người rất có cá tính, lại luôn đặt nặng vấn đề thân phận dòng dõi. So với bất kỳ ai nàng ta luôn chán ghét người như Trần Dung chen chân vào trong Lang Gia Vương thị, nhưng khác với Tạ Ứng là nàng ta tự cho mình thanh cao, khinh thường không thèm để ý tới phụ nhân tao mị như Trần Dung.

Nhưng hiện tại, mọi người đàm tiếu, nàng ta thẳng tính, thấy không thể khống chế bất mãn của bản thân: “Tâm tàn nhẫn, gương mặt tao mị, thật sự không xứng đáng.” Nói tới đây, thiếu phụ này đứng lên, lạnh lùng nói với Vương Hoằng: “Thất huynh, người khác sợ huynh nhưng ta thì không. Phụ nhân này ở Lang Gia Vương thị thêm một ngày thì ta càng chán ghét thêm một ngày.”

Nói tới đây, nàng ta hếch lỗ mũi lên trời, xoay người rời đi.

Nàng ta rời đi, tất nhiên Vương Hoằng sẽ không ngăn cản, chàng chỉ miễn cưỡng liếc nhìn thiếu phụ này một cái rồi không có tâm tình để ý tới.

Nhưng thiếu phụ kia mới đi ra một bước, một đồng tử vô cùng đáng yêu ló đầu ra từ tháp bên cạnh, tròng mắt đen như mực chuyển động, dường như còn hơi rơm rớm.

Đáng thương nhìn thiếu phụ, đồng tử kia cất giọng nói trong trẻo nghèn nghẹn: “Phu nhân không thích người là vì người đã đá cung nữ kia sao?”

Đồng tử tựa hồ khó hiểu, đôi mắt đen láy của nó nhìn thiếu phụ kia, hỏi với giọng nghiêm túc: “Phu nhân thích cung nữ tỷ tỷ kia đúng không?”

Giọng nói non nớt trong trẻo của đồng tử, gương mặt bụ bẫm đáng yêu như tranh, khiến cho người ta yêu thích từ tận đáy lòng.

Thiếu phụ kia cảm thấy trong lòng mềm nhũn, nhưng chỉ đảo mắt, nàng ta nhận ra đồng tử trước mắt này là một nhi tử của Vương Hoằng, nói cách khác, nó là do tiện phụ Trần Dung kia sinh ra.

Nghĩ đến đây, thiếu phụ hừ một tiếng, cũng không đáp lời, vung ống tay áo xoay người rời đi.

Nàng ta không nói hai lời đã rời đi, đồng tử có vẻ như rất thất vọng, nó chu cái miệng nhỏ nhắn.

Lúc này, một nam tử xoa đầu nó an ủi: “Tính tình của Chức nương luôn quá ngay thẳng, tiểu nhi đừng để ý.” Nói tới đây, nam tử tự bật cười rồi nói: “Đứa nhỏ này thật đáng yêu, ta lại không tự chủ được mà nói lời khuyên giải.”

Lời này là nói cho đám người Vương Hoằng nghe.

Mọi người tươi cười, còn chưa mở miệng, chỉ thấy đồng tử kia cúi đầu, nhảy ra ngoài nhanh như thỏ, đảo mắt đã không thấy bóng dáng. Nma tử rõ ràng nhìn thấy khi đồng tử kia rời đi, đôi mắt to tròn chớp chớp lóe sáng, bộ dạng rất nghịch ngợm, nào có nửa phần thương tâm?

Nam tử lắc đầu, ngửa đầu uống chén rượu, cũng không để việc này ở trong lòng.

Bên này, đồng tử kia nhanh nhẹn nhảy sang một góc, nó vừa dừng lại, từ bên cạnh lại có một đồng tử giống như đúc nhảy ra.

Hai tiểu tử kia tụ tập, liếc nhìn xung quanh một cái, hai đôi mắt trên hai gương mặt giống hệt nhau đồng thời chuyển vòng.

Một đồng tử hạ giọng nói: “A Túc, có ả gọi là Tạ Ứng, còn có một người nữa gọi là Vương Chức Nhi, các nàng khinh thường mẫu thân, còn bắt nạt người nữa.”

Mắt to của nó chớp chớp, gật đầu mạnh một cái, nói với vẻ oán hận: “Thừa dịp chúng ta không có ở đây mà bắt nạt mẫu thân, điều này không thể chấp nhận được.”

Một đồng tử khác giả vờ giả vịt chắp hai tay sau lưng thong thả bước qua bước lại, hỏi: “Huynh có ý tưởng gì không?”

Vương Lăng lắc đầu, mày liễu nhíu chặt.

Đôi mắt Vương Túc chuyển vòng, đột nhiên dựa sát vào huynh đệ.

Nó vừa nói xong, Vương Lăng chớp mắt, hì hì cười nói: “Vậy thì rất dễ, vừa rồi ta nghe nói đám cung nữ đều còn ở lại trong phủ.”

Nó vươn tay xoa cằm trắng nõn, nói với giọng non nớt: “Đại huynh đã nói qua, có những người luôn nghe mãi mà không hiểu. Hì hì, ta thấy nên áp dụng biện pháp này đi.”

“Biện pháp này đương nhiên hiệu quả.” Một tiểu tử khác đắc ý nói: “Cảnh tượng khẳng định rất náo nhiệt.”

Hai tiểu tử kia châu đầu ghé tai một lúc, tay nắm tay đi về phía sân viện. Vừa mới tiến vào sân, bọn họ gọi bốn hộ vệ thân thủ bất phàm mà Vương Hoằng chuyên môn phái tới cho bọn họ đến.

Một ngày này, nhất định là cảnh tượng vô cùng náo nhiệt của Lang Gia Vương thị.

Đầu tiên là đại tài nữ Tạ Ứng, cũng là nhi tức của Lang Gia Vương thị, bị Vương Hoằng Vương Thất lang bình luận là “vật xuẩn khiến người ta chán ghét”. Tiếp theo truyền ra việc thê thất dân đen Trần thị A Dung của Vương Thất lang hành hung cung nữ mà bệ hạ ban cho Vương Hoằng.

Rồi sau đó, đến nửa đêm lại truyền ra vài việc kỳ quái!

Chính là mười mấy cung nữ mà Trần thị A Dung cực lực đuổi đi kia bị cởi bỏ hết quần áo, trần truồng xuất hiện ở trên tháp một số người nào đó.

Trong số những người này có phu quân của tài nữ Tạ Ứng, có vị hôn phu mà Vương Chức Nhi mang về lại mặt, trên tháp của phu quân Tạ Ứng có đến 5 cung nữ, chiếm hơn một nửa số mà bệ hạ ban tặng.

Về phần vị hôn phu của Vương Chức Nhi, người nằm trên tháp của hắn chính là cung nữ mỹ mạo nhất dẫn đầu khóc lóc cầu xin với Trần Dung. Nàng ta quấn chặt trên người hắn giống như bạch tuộc, trên trán còn có vết bầm tím do dập đầu để lại.

Nghĩ tới đám phụ nhân này, luận về xuất thân hay tài tình, người người đều cao quý, tự cho mình siêu phàm, cũng quản chế cực kỳ nghiêm khắc đối với việc trượng phu nạp thiếp dưỡng tì. Vì thế mọi người vừa phát hiện ra tình cảnh trên, dù là tiếng khóc đau khổ áp lực hay tiếng mắng chửi đều vang vọng phá tan bầu trời của Lang Gia Vương thị.

Vì chuyện này có liên quan đến bệ hạ và Thái Hậu nên đã kinh động đến tộc trưởng và vài vị danh sĩ của Lang Gia Vương thị.

Đáng kinh ngạc thì thế nào? Dù sao đám cung nữ này cũng là Thái Hậu và bệ hạ ban cho, lại bị người ta phát hiện ra các nàng trần truồng nằm trên tháp các trượng phu. Nói đến nói đi, danh tiết của các nàng đã bị hủy hoại. Ngẫm nghĩ lại, tộc trưởng Vương thị quyết định, biết thời biết thế, tặng đám cung nữ cho bọn họ. Cùng lắm thì ngày mai phái người tới giải thích với bệ hạ và Thái Hậu.

Trên thực tế, các cung nữ này ai cũng đều mỹ mạo, tuy rằng các nam nhân bị thê tử vừa thương tâm lại phẫn hận trừng mắt, nhưng trong lòng bọn họ vẫn cảm thấy mỹ mãn.

Nhưng chỉ sau hai khắc, tộc trưởng Vương thị mang theo chúng danh sĩ ra khỏi sân viện những người này.

Bọn họ vừa ra ngoài thì đều nhìn về phía Vương Hoằng.

Nhìn thấy ánh mắt những người này, Vương Hoằng bất mãn nhíu mày. Không đợi Vương Hoằng mở miệng, một danh sĩ lắc đầu nói: “Thất lang à Thất lang, sao đã từng tuổi này mà khi làm việc vẫn không hề cố kỵ như thế chứ? Năm xưa, con đem các mỹ thiếu niên mà bệ hạ ban cho Trần thị A Dung trần truồng tới cho mấy vị công chúa, còn có cả Tạ thị kia.” Hắn nghẹn lời: “Ta từng nghĩ rằng loại sự tình này con sẽ không làm nữa. Thật không ngờ, con lại phạm vào một việc giống hệt như thế.”

Một danh sĩ khác cũng lắc đầu cười nói: “Chiêu này của tiểu tử con thật sự quá mức nông cạn, đêm nay trên tháp có mỹ nhân, thê thất của bọn họ đều là người xưa nay thích chỉ trích phụ nhân của con. Ta thấy Thất lang con vẫn chưa trưởng thành đâu.”

Lời người này vừa dứt, tộc trưởng Vương thị nhíu mày nói: “Chuyện năm đó đã qua rồi, trẻ tuổi không hiểu chuyện, đừng nhắc tới nữa.”

Nói tới đây, hắn cũng liếc nhìn về phía Vương Hoằng, nhịn không được thở dài: “Chuyện lần này, kỳ thật cũng không tính là gì, cứ như vậy đi.” Nói là không tính là gì nhưng trong giọng nói của hắn tràn ngập bất đắc dĩ cùng đau đầu. Dường như đã qua mười mấy năm, Vương Hoằng vẫn còn xúc động non nớt như thế, thật sự làm cho hắn thất vọng.

Mấy người ngươi một câu ta một câu, hồn nhiên không nhìn sắc mặt tái xanh của Vương Hoằng, cùng với động tác liên tục xoa thái dương của chàng!

Phiên ngoại 32

69618_358859207544839_101638912_n

Phiên ngoại: Ta chính là kẻ tuyệt tình

Không cần nữ lang này nhắc nhở, sắc mặt Tạ Ứng đã trở nên tái mét.

Nàng ta không dám tin mở to mắt nhìn bóng dáng Vương Hoằng đi xa, thật không dám tin rằng trên đời lại có một trượng phu như thế. Diện mạo của mình mỹ mạo lại có tài danh gia thế, đối với chàng vô cùng thân thiết, chàng thờ ơ cũng đành thôi, nhưng chàng lại bao che khuyết điểm đến mức này với Trần thị A Dung kia?

Tiếng chê cười bên cạnh vẫn không ngừng truyền đến, tiếng cười này giống như mũi kim đâm vào tim Tạ Ứng từng chút một…… Nàng ta vốn tâm cao khí ngạo, cảm thấy phụ nhân trên thế gian đều thua kém mình rất nhiều, chỉ có số ít danh sĩ mới có thể so sánh với mình, lời này của Vương Hoằng đâu chỉ là làm xấu mặt nàng ta?

Mở to mắt nhìn bóng dáng Vương Hoằng đi xa, gương mặt nàng ta lúc xanh lúc đỏ, lúc đỏ lúc trắng, đến khi một giọng nói vang lên nàng ta mới sợ hãi bừng tỉnh: “A Ứng tỷ tỷ, môi của tỷ bị cắn chảy máu rồi kìa.”

Môi cắn đến chảy máu?

Tạ Ứng đột nhiên xoay người, dùng tay áo che mặt vội vàng lao ra sân.

Mà lúc này, chúng các cung nữ mới phản ứng lại, các nàng ngây ra như phỗng đứng ở nơi đó, rốt cuộc không thể cười nổi. Đến khi một hạ nhân Vương phủ tiến lên, các nàng mới cúi đầu, xếp thành đội ngũ đi ra bên ngoài.

Khi các nàng đi đến rừng cây, một nữ tử mỹ mạo có thể nói là đứng nhất trong đám người liếc mắt nhìn thấy Trần Dung trong xe ngựa.

Nàng ta vội vàng chạy tới.

Đảo mắt, nàng ta đã chạy tới bên cạnh xe ngựa của Trần Dung, sau khi dập đầu vài cái với người trong xe ngựa, nữ tử kia nức nở nghẹn ngào: “Phu nhân, phu nhân, xin người rủ lòng thương. Thái giám tổng quản đã nói rồi, nếu không thể ở lại bên cạnh Thất lang, chúng thiếp sẽ bị bán vào hồng lâu làm ca kỹ, phu nhân, vừa nhìn đã thấy người từ bi, lại có xuất thân nghèo khó, van cầu người rủ lòng thương với chúng thiếp!”

Vừa nói, nàng ta vừa dập đầu rất mạnh, đảo mắt, trên trán của nữ tử mỹ mạo này đã tím bầm. Được lời của nàng ta nhắc nhở, chúng cung nữ đều vây quanh xe ngựa của Trần Dung dập đầu.

Nhìn chúng nữ dập đầu không thôi, nghe lời các nàng nói cũng khiến cho người ta phải nghẹn ngào, nhóm tiểu cô thiếu phụ đi theo Tạ Ứng tới xem náo nhiệt cũng đều thấy động lòng.

Các nàng đều ngó nhìn vào trong xe ngựa, còn có vài người đồng thời kêu lên: “Đáng thương quá.”

“Đúng vậy, thật đáng thương.”

“Kỳ thật, trong phủ lớn như vậy, có thêm mấy người các nàng cũng không sao. Cho ở lại giặt quần áo lau xe ngựa cũng được mà.”

“Các nàng nói đúng, đều là xuất thân nghèo khó, tính ra lúc xưa, nàng còn không bằng các nàng ta mà. Con người cần gì phải tuyệt tình như vậy chứ?”

“Đúng vậy, đúng vậy, ai, ta nhìn mà cũng thấy đau lòng.”

Mấy giọng nói này rõ ràng vang dội, từng câu một rót vào tai Trần Dung.

Trần Dung cười lạnh: Các nàng mềm lòng ư? Đám phụ nhân này, đừng nghĩ rằng các nàng chôn mình ở trong khuê các, xưa nay ra tay hạ độc thủ, xương trắng còn không chất đống sao? Nói đến nói đi, các nàng ta chỉ cảm thấy mình có xuất thân không cao, dùng lời nói để chèn ép mình mà thôi.

Đương nhiên, cũng không loại trừ ở đây có một hai tiểu cô thiện lương, thật sự động lòng. Nhưng các nàng thiện lương, các nàng mềm lòng, thì có liên quan gì đến Trần Dung đây?

Trần Dung vươn tay đè nhi tử đang định nhảy xuống, nàng vén rèm xe, bước xuống xe ngựa.

Chúng cung nữ đang chờ đợi nàng, thấy rốt cục Trần Dung xuống xe, nhất thời dập đầu càng mạnh, tiếng khóc cũng càng vang dội.

Cung nữ cầm đâu kia ngẩng đầu để lộ trán rớm máu, hai mắt đẫm lệ nhìn Trần Dung, khóc không thành tiếng: “Phụ nhân, cầu xin người rủ lòng thương. Thiếp không muốn làm ca kỹ mà.” Nàng ta lê về phía trước hai bước, đến bên chân Trần Dung, túm lấy vạt váy nàng đau khổ khóc nói: “Nghe nói phu nhân là người rất thiện tâm, cứ coi như người nuôi một con chó một con mèo, giữ chúng thiếp lại đi. Chúng thiếp có làm trâu làm ngựa cũng sẽ hiếu kính phu nhân.”

Nàng ta khóc rơi lệ đầy mặt, nói ra lời lẽ vô cùng cảm động.

Lúc này người xem náo nhiệt càng ngày càng nhìn mà thương cảm.

Trần Dung lẳng lặng nhìn nữ tử túm lấy vạt váy mình.

Chờ tiếng khóc nàng ta ngừng lại, Trần Dung cất cao giọng, nói với vẻ lạnh lùng: “Ngươi sai rồi, tuy rằng Trần thị A Dung ít nói, nhưng cũng đã từng giết người, không phải là người thiện tâm gì cả.”

Giọng nói của nàng trong trẻo nhưng lạnh lùng vô tình, làm cho mọi tiếng khóc bất tri bất giác ngừng lại.

Nhìn chúng nữ tội nghiệp, Trần Dung bật cười một tiếng, nàng hờ hững nhìn chằm chằm chúng nữ, từ từ nói: “Các ngươi đến đây chính là muốn chiếm trượng phu của ta, san sẻ yêu thương của trượng phu đối với ta, tại sao ta phải thiện tâm đối với những người như vậy?”

Lời của nàng vừa dứt, nữ tử nằm ở dưới chân nàng muốn biện bạch, nhưng Trần Dung nhấc tay, ngắt lời nàng ta.

Nàng cất cao giọng, ngữ khí càng thêm lạnh lẽo như băng: “Các ngươi và ta không quen biết, ta cũng chưa từng nợ ân đức của các ngươi, vì sao ta phải rủ lòng thương?”

Nàng cười lạnh: “Các ngươi làm ca kỹ hay không thì có liên quan gì đến ta đâu?”

Câu cuối cùng vừa dứt, tiếng ồn ào vang lên.

Một nữ lang đứng ra, đang chuẩn bị mở miệng, Trần Dung đã ngẩng đầu đảo qua chúng quý nữ. Ánh mắt nàng sắc bén đao: “Các vị…” Trần Dung cười lạnh.“Các vị đã đến tuổi cập kê, không gả cho trượng phu nào đó thì chắc cũng đã định hôn ước. Nếu các vị thương hại các nàng, không ngại mang vài người về tặng cho phu chủ của mình đi, đối với bệ hạ cùng Thái Hậu mà nói, chỉ cần nhi tức hay nữ nhi của Lang Gia Vương nhận lễ vật, bọn họ hẳn sẽ cao hứng thôi.”

Câu nói này của Trần Dung vừa thốt ra, chúng nữ nhất thời nghẹn lời. Vừa rồi mấy kẻ kêu to kia vội vàng thối lui ra sau. Có người rõ ràng thối lui đến dưới bóng cây, ngăn cách ánh mắt Trần Dung nhìn về phía mình.

Cười lạnh nhìn chúng nữ trốn tránh, Trần Dung chậm rãi nói: “Trần thị A Dung ta là người tuyệt tình hiếm có trên thế gian. Đương nhiên, các vị hoàn toàn khác hẳn ta, các vị mới thật sự nhân từ. Có điều ông trời cũng có đức hiếu sinh, ta thấy các vị đều từ bi, tránh để mấy nữ nhân xinh đẹp này trở thành ca kỹ, vậy thì hy sinh một chút đi. Tin rằng phu chủ của các vị cũng sẽ ca ngợi các vị khoan hồng độ lượng.”

Nói tới đây, Trần Dung giả vờ giả vịt cúi người xuống, thi lễ với nhóm nữ lang thiếu phụ.

Các nữ lang thiếu phụ thối lui ra phía sau càng nhiều, tiếng chỉ trích bốn phía lúc này cũng đã biến mất.

Trần Dung thấy thế thu hồi ánh mắt, nàng thở dài một tiếng, nói với chúng cung nữ: “Xem ra, phụ nhân tuyệt tình trên thế gian giống như ta còn nhiều mà. Các vị, các vị vẫn nên trở về cung, cầu xin Thái Hậu cùng bệ hạ đi.”

Dứt lời, nàng xoay người bước đi.

Nhưng nàng bước đi, cung nữ cầm đầu kia còn túm chặt vạt váy của nàng. Vừa rồi tuy lời lẽ của Trần Dung khó nghe nhưng cử chỉ ôn hòa, lại là người có xuất thân bình thường, từ đáy lòng cung nữ kia cũng không hề cảm thấy sợ nàng.

Nhìn thấy Trần Dung cúi đầu nhìn, cung nữ kia lệ như trân châu lăn xuống: “Cầu người, phu nhân, cầu người thu nhận thiếp, chỉ thu nhận một mình thiếp thôi.” Nàng ta vừa nói, vừa dập đầu với Trần Dung, tay nắm góc váy dù thế nào cũng không chịu buông ra.

Còn muốn tổn thương bản thân thêm nữa sao?

Trần Dung cười lạnh một tiếng. Dưới ánh mắt của mọi người, chỉ thấy nàng tao nhã vung ống tay áo, sau đó, nhấc chân lên!

“Phịch —-” một tiếng, Trần Dung đá vào giữa ngực cung nữ kia, cú đá này rất nặng, rất chuẩn, cung nữ kia bất ngờ không kịp đề phòng, kêu thảm thiết một tiếng, đột nhiên lăn ra sau, va vào một cung nữ khác rồi mới dừng lại.

Bốn phía lập tức trở nên im lặng vô cùng.

Trần Dung chậm rãi lắc lắc ống tay áo, đồng thời, nàng nhíu mày, vẻ mặt chán ghét giũ giũ y phục.

Sau đó, nàng ngẩng đầu lên, lạnh lùng đảo qua mọi người, đảo qua cung nữ mặt mũi bầm dập kia, Trần Dung lắc đầu, nói với vẻ chỉ tiếc rèn sắt không thành thép: “Ta đã nói rồi, ta đã từng giết người, là một kẻ tuyệt tình …… Sao ngươi vẫn không tin chứ?”

Dứt lời, nàng tao nhã xoay người, được Vương Hiên nhịn cười nâng đỡ bước lên xe ngựa, nghênh ngang rời đi.