Thịnh Thế Trà Hương 102

 

Chương 102: Chúng ta cùng nhau cố gắng!

Tần Thiên nói xong câu đó xoay người, đã thấy Trang Tín Ngạn và Hải Phú đứng ở lối vào vườn trái cây đang nhìn bọn họ, hai người sắc mặt đều có chút khó coi, hiển nhiên đã thấy nàng cùng Tạ Đình Quân nói chuyện. Tần Thiên bình thản đón nhận ánh mắt bọn họ, đi về phía đó. Trang Tín Ngạn nhìn nàng đi tới rồi mới xoay người sang chỗ khác.

Hải Phú nhìn nàng một cái, lầm bầm một câu: “Người kia không có hảo tâm, ngươi đừng để ý đến hắn nữa!”

“Ta tự có chừng mực.” Tần Thiên không mặn không nhạt đáp lời. Hải Phú không nói gì, xoay người tiến vào khu vực hái trà.

Sau khi đến vườn trái cây, tuy rằng Tạ Đình Quân muốn tiếp cận Tần Thiên, nhưng Tần Thiên có tâm kiêng kị, hơn nữa Trang Tín Ngạn căn bản không cho hắn cơ hội, hái trà xong lập tức xuống núi. Tạ Đình Quân cũng không thể nề hà, hắn da mặt dù có dày đến thế nào cũng không thế lại cùng bọn họ xuống núi.

Hắn đứng ở vườn trái cây nhìn bóng dáng Tần Thiên chậm rãi rời đi, khẽ cười cười, “Dường như so với trong tưởng tượng của ta càng thêm thú vị.”

“Tự ta làm chủ bản thân mình!”

Tạ Đình Quân hồi tưởng vẻ mặt nàng lúc nói câu này, vẻ mặt tự tin cùng quật cường, hai mắt sáng kinh người, bộ dáng kia, tuy rằng không bằng hoa khôi kiều diễm, lại có một thần thái tuyệt đối không hề thua kém.

Thú vị, càng ngày càng thú vị.

Tạ Đình Quân dùng xương quạt vô ý thức gõ vào lòng bàn tay, hai mắt sáng ngời hữu thần, khóe miệng khẽ nhếch dường như mang theo ý cười.

Thân là tùy tùng của hắn, Lâm Vĩnh đối với vẻ mặt này đã quá quen thuộc. Đó là một loại khát vọng chinh phục, xem ra, tiểu cô nương kia đã khơi mào hứng thú của công tử!

Sau khi về nhà, Tần Thiên nghĩ Trang Tín Ngạn sẽ lại nhăn mặt khó chịu với nàng, nàng cũng hạ quyết tâm, mặc kệ hắn nói cái gì, tính tình như thế nào, nàng sẽ không để ý tới hắn, cố gắng chịu đựng lúc này, dù sao cũng không phải nhẫn nhịn bao lâu nữa. Nhưng không nghĩ tới, Trang Tín Ngạn thần sắc vẫn như bình thường, trừ bỏ vẻ mặt có chút lãnh đạm, cũng không có gì khác thường. Tần Thiên cảm thấy rất kỳ quái, nhưng vẫn vui sướng với kết quả như vậy, ai mà muốn suốt ngày phải nhìn sắc mặt người khác mà sống qua ngày chứ?

Lại không biết, đây đều là kết quả cố gắng nhẫn nại của Trang Tín Ngạn.

Hắn vốn đa nghi, mẫn cảm, một chút việc nhỏ hắn đều có thể liên tưởng đến rất nhiều thứ. Hắn trong lúc đó đứng đấy, Tần Thiên đưa lưng về phía hắn, hắn không nhìn thấy lời Tần Thiên nói, không nhìn thấy vẻ mặt của nàng, nhưng vẻ mặt của Tạ Đình Quân lại thấy rất rõ ràng. Chỉ trong chốc lát, Tạ Đình Quân trên mặt có biểu tình giống như chấn động thần hồn khiến hắn thật lâu cũng không thể xua tan.

Rốt cuộc Tần Thiên đã nói gì với hắn?

Hắn cũng hỏi qua Hải Phú, nhưng vì khoảng cách khá xa, Hải Phú cũng không nghe thấy.

Chuyện này ở trong lòng hắn cứ sôi trào, khiến tâm thần hắn không yên, ngực giống như bị cái gì ngăn chặn, làm cho hắn thở không nổi, làm cho hắn nhịn không được muốn phát hỏa.

Nhưng hắn luôn bắt buộc bản thân hít sâu, bắt buộc bản thân bình tĩnh, hắn đem những lời nàng viết ngày hôm qua nghĩ một lần rồi lại một lần, càng không ngừng nói với mình: đừng hoài nghi nàng, đáng giận là Tạ Đình Quân chứ không phải nàng.

Cứ như vậy đem nghi ngờ trong lòng mạnh mẽ áp chế, không để bản thân đối với nàng lộ ra sắc mặt khó coi, bởi vì hắn biết, nàng không sợ hắn, tuy rằng nàng nhìn qua có vẻ như hiền lành nhu nhược, nhưng bên trong lại cực kỳ kiên cường, tối thiểu tính tình hắn luôn phát giận, nàng cũng chưa bao giờ thỏa hiệp một lần nào, nhưng thật ra hắn, rất sợ nàng tức giận không thèm để ý tới mình nữa.

Nếu nàng thật sự không thèm để ý tới hắn, hắn một chút biện pháp đều không có.

Dùng xong cơm trưa, Tần Thiên hầu hạ hắn thay quần áo để chế trà, thấy hắn có tâm sự, biết hắn trong lòng vẫn đang nghi ngờ chuyện trên núi. Bất quá thấy thái độ lần này của hắn khá tốt, Tần Thiên cũng vui vẻ ý giúp hắn giải thích nghi hoặc.

Tần Thiên viết xuống vở: “Ta nói với hắn, muốn hắn về sau đừng để ý tới ta, nếu không ngươi lại mất hứng.”

Sau đó đưa cho Trang Tín Ngạn xem.

Những lời này giống như ánh mặt trời rạng rỡ chiếu rọi, tức khắc đẩy lùi u ám trong lòng hắn. Trong chốc lát, hình như trong lòng bách hoa nở rộ, tâm tình vui sướng cùng hân hoan này quả thật không cách nào hình dung.

Trang Tín Ngạn cố gắng bình tĩnh, “Ta đâu có nói gì.” Viết xong liền xoay người đi ra ngoài, trên mặt tươi cười rốt cuộc nhịn không được, trong lòng ngọt ngào cùng vui sướng, liên tiếp biểu lộ ra bên ngoài.

Như thế nào cũng không nhịn nổi a.

“Ngươi tuy rằng không nói gì, trên mặt viết rất rõ a!” Tần Thiên nhìn bóng dáng hắn rời đi cười, “Tiểu tử này, tâm sở hữu cũng quá lớn, ta mới chỉ là nha hoàn thông phòng , nếu về sau cưới thê tử, còn không phải thường xuyên giắt vào lưng quần mang theo hay sao?”

Tần Thiên cười lắc đầu, cũng theo đi ra ngoài.

Hai người tới một gian phòng nhỏ phía sau, bên trong là nơi bọn họ bí mật sao chế trà. Bình thường tuyệt đối không được để ai đi vào, bởi vì nếu thật sự tìm ra phương pháp chính xác, tuyệt đối phải giữ bí mật, không thể tiết lộ ra ngoài.

Lúc tiến vào, Trang Tín Ngạn đã bắt đầu sao trà, vẻ mặt hắn thật sự rất chuyên chú, giống như ở trong tay hắn, không phải là một phiến lá trà, mà là một tiểu sinh mệnh cần che chở, cần quý trọng.

Mỗi lần nhìn thấy hắn chuyên tâm làm việc, Tần Thiên luôn luôn có một loại cảm động.

Rất nhanh, Trang Tín Ngạn đem lá trà sao chế ra bát, tiến hành nhu niệp, nhu niệp xong lại đem hong khô. Sau khi làm xong thành phẩm, Trang Tín Ngạn cõi lòng đầy chờ mong pha một chén nếm thử, kết quả lại lắc đầu giống như những lần trước.

“Mỗi một thời điểm, mỗi một thủ pháp ta đều đã thử quả, vì sao không thể bảo trì toàn vẹn mùi hương hoa quả này? Chẳng lẽ thật sự không có phương pháp gì hay sao?” Trang Tín Ngạn không khỏi có chút nhụt chí.

Đã đến đây nhiều ngày như vậy, nếm thử mấy trăm lần, mắt thấy đợt thu trà xuân sắp qua, mà vẫn chưa tìm được phương pháp sao chế, tìm không ra có khả năng lại phải chờ tới mùa xuân sang năm, bọn họ có thể chờ, nhưng Trà Hành cũng không thể chờ a!

Tần Thiên nhìn đôi tay hắn bởi vì không ngừng sao chế mà đỏ hồng, hoàn toàn có thể hiểu được tâm tình của hắn, cố gắng hết sức mình, lại không nhận được kết quả, mọi người đều cảm thấy uể oải.

“Thiếu gia, người đừng gấp, trà còn chưa thu xong, chúng ta còn có cơ hội! Nếu ngay cả người cũng nản lòng, thật sự chúng ta sẽ tìm không ra phương pháp chế trà!” Tần Thiên viết xuống vở.

Trang Tín Ngạn ngẩng đầu nhìn nàng, thấy nàng mở to đôi mắt nhìn mình, trong ánh mắt tràn đầy cổ vũ cùng tín nhiệm.

“Đại thiếu gia, người không phải đã nói, trên đời này nếu có thể có lá trà có mùi hương hoa quả, chắc chắn sẽ có phương pháp sao chế giữ lại mùi vị trọn vẹn hay sao! Nếu đây là điều mà người vẫn luôn tin tưởng, nhất định phải kiên trì đến cùng! Ta từng nghe người ta nói quá, chỉ cần có quyết tâm, có nghị lực, nhất định có thể biến chuyện không thể trở thành có thể. Đại thiếu gia, ta biết, người chắc chắn sẽ làm được!”

“Thiếu gia, ta và người cùng nhau nghĩ biện pháp, chúng ta cùng nhau cố gắng. Đại phu nhân còn ở nhà chờ tin tốt của chúng ta a!” Tần Thiên viết xong, đi tới, cầm hai tay sưng đỏ của hắn, nhìn hắn mỉm cười.

Hai tay nàng mềm mại mà ấm áp, tươi cười của nàng ngọt ngào mà ôn nhu, hai mắt của nàng giống như cảnh xuân trong suốt sáng ngời. Trang Tín Ngạn nhìn nàng như vậy, trong lòng tràn ngập một loại cảm xúc không tên, cảm xúc này giúp hắn tự tin, cũng cho hắn động lực, khiến hắn cảm thấy dù có bao nhiêu khó khăn hiểm trở, đều không thể làm khó hắn.

Hắn nhìn nàng, nhẹ nhàng gật đầu.

Tốt, Tần Thiên, chúng ta cùng nhau cố gắng.

Advertisements

2 thoughts on “Thịnh Thế Trà Hương 102

  1. Mình thấy bạn edit tương đối tốt, chỉ là đôi chỗ vẫn lẫn từ trong cv. Nếu khắc phục được điều này thì chắc sẽ hoàn thiện hơn rất nhiều. Đọc một mạch từ đầu tới giờ nghĩ nếu k com cũng kì nên com ủng hộ bạn. Hihi. Truyện bạn chọn làm hay lắm, mình vốn hứng thú với cung đấu hơn nhưng k ngờ gia đấu cũng có thể hay như vậy! 5 tênh bạn nhé! ^_^

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s