Thịnh Thế Trà Hương 162

 

Chương 162: Rung động

Lý chưởng quầy sắc mặt khẽ biến: “Đại thiếu phu nhân lời này ý gì?”

Không chỉ là Lý chưởng quầy, các quản sự còn lại cũng mặt lộ vẻ kinh ngạc, ngay cả Đại phu nhân và Trang Tín Ngạn cũng là vẻ mặt ngưng trọng.

Chuyện này Tần Thiên vừa mới nghe các quản sự thảo luận nên mới nghĩ tới, cho nên Đại phu nhân và Trang Tín Ngạn chưa được nghe nàng nói qua trước đó.

Tần Thiên nhìn về phía Lý chưởng quầy, trầm giọng hỏi: “Lý chưởng quầy, ta hỏi ngươi trước, ngươi căn cứ vào đâu mà kết luận ngũ đại Trà Hành liên minh thực lực không bằng Thịnh Thế?”

Có lẽ là Tần Thiên vẻ mặt rất trịnh trọng, có lẽ là những lời nói vừa rồi của nàng khiến mọi người có hảo cảm, giờ này khắc này, mặc kệ là Lý chưởng quầy hay là các quản sự khác, đều thu hồi hơn phân nửa khinh thường từ đáy lòng, đem lực chú ý tập trung trên người Tần Thiên.

Ngay cả Trang Tín Xuyên trong lòng đang tức giận cũng nhịn không được tò mò Tần Thiên này trong hồ lô rốt cuộc có chứa thứ gì đây.

Theo lễ, Lý chưởng quầy từ chỗ ngồi đứng lên, nhìn về phía Tần Thiên chậm rãi mà nói: “Mọi người đều biết, ngũ đại Trà Hành này tuy rằng là ở Dương Thành trừ Thịnh Thế ra là năm Trà Hành lớn nhất, nhưng bọn họ bất luận là tài lực hay môn quy cũng không bằng chúng ta, mặc dù bọn họ liên hợp cùng nhau, thực lực cũng không không thể hơn Thịnh Thế. Huống hồ, Thịnh Thế chúng ta còn có Bích loa xuân, chỉ với điểm này, ngũ đại Trà Hành chỉ có thể cam bái hạ phong. Đợi cho mùa xuân sang năm Bích loa xuân vừa ra, khách thương còn không phải chen chúc tới mua? Cho nên ta mới nói ngũ đại Trà Hành lấy bản sự đả thương người không đủ gây ra sợ hãi.” Các quản sự còn lại đều gật đầu, rất đồng ý với giải thích này.

“Nếu đối phương không phải lấy bản sự đả thương người thì sao?” Tần Thiên lời nói giống như một đạo sét đánh, bổ ra từ mây đen dầy đặc, rung động long trời lở đất, “Có một điều mọi người phải chú ý, nếu bọn họ liên hợp cũng không thể phân tích đơn giản như vậy?”

Mọi người lại khó hiểu, vì thế, lại nhìn về phía Tần Thiên ánh mắt cũng chuyên chú hơn, mãnh liệt hơn.

“Nguyện nghe ý tưởng của đương gia.” Từ chưởng quỹ nói ra tiếng lòng của mọi người, chúng quản sự đều gật đầu.

Tần Thiên nhìn bọn họ, sắc mặt trầm tĩnh, ánh mắt sáng ngời, thanh âm lãng lãng: “Mọi người ngẫm lại, nếu bọn họ không phải đơn giản chỉ hợp lực hạ thấp giá, mà là đem Trà Hành trước chỉnh hợp lại phân công thì sao? Cứ như vậy, bọn họ có thể nói đã hình thành nên một Trà Hành to lớn không thua gì Thịnh Thế đại Trà Hành của chúng ta, vô luận là nguyên liệu, nhân thủ, số thuyền so với lúc trước khi chỉ có một mình, đều tăng gấp bội, phân công hợp tác lẫn nhau có thể đỡ đi phí tổn rất nhiều, mặc dù là hạ giá xuống thấp ba lần, cũng sẽ không thua thiệt!”

Đây chính là một chỉnh thể liên hợp của xí nghiệp ở thời hiện đại. Nhưng ở thời đại này, bởi vì buôn bán còn chưa hoàn toàn phát triển, thương gia còn chưa có hiểu biết này, cho nên từ trước đến nay, Tần Thiên vẫn chưa nhìn thấy chỉnh thể liên hợp kinh doanh như vậy.

Nhưng mà thế sự vô tuyệt đối, từ sau khi Từ chưởng quỹ mang tin tức về, đối phương rõ ràng đã đi một bước này, cũng chỉ có làm như vậy, mới có thể thực hiện được mục đích! Đối với người đưa ra đề nghị này, Tần Thiên rất bội phục! Rốt cuộc là người phương nào có thể nghĩ ra phương pháp này!

Tuy rằng chưa có sự hiểu biết về việc này, nhưng đã lăn lộn trong thương trường nhiều năm, chúng quản sự đều là người làm ăn lâu dài, tất nhiên cũng đã hiểu. Các quản sự không khỏi bỗng nhiên tỉnh ngộ ngạc nhiên, bất tri bất giác, nhìn về phía Tần Thiên ánh mắt đã mang theo chút kính ý.

“Còn nữa…” Tần Thiên tiếp tục nói: “Bích loa xuân sản lượng hữu hạn, căn bản không đủ để chống đỡ toàn bộ Thịnh Thế, nếu đối phương thật sự cùng chúng ta đối nghịch, đối với chúng ta mà nói rất bất lợi.”

Nói xong, Tần Thiên lại nhìn về phía Giang quản sự phòng thu chi, hỏi: “Giang quản sự, về việc tính toán không ai có thể so sánh với ngươi, mời ngươi nói cho chúng ta biết, nếu dựa theo lời ta nói, bọn họ phí tổn có thể khống chế tốt hay không, hạ giá thấp xuống ba lần có thua thiệt nhiều hay không?”

Mọi người vội vàng nhìn về phía Giang quản sự.

Lời hay ai cũng đều thích nghe, huống chi Tần Thiên khẳng định như thế trước mặt mọi người, ngay tại giờ khắc này, Giang quản sự lúc trước tâm lý còn khinh thường hiện giờ đã tiêu tan không còn chút gì. Hắn trầm ngâm một lát, đứng lên, hướng về Tần Thiên cung kính vái chào, nói: “Đại thiếu phu nhân nói rất đúng, nếu dựa theo tính toán, đối phương hoàn toàn có thể khống chế tốt phí tổn. Nhưng mà tuy rằng không bị thua thiệt, lại cũng không kiếm được nhiều lợi nhuận.”

Được Giang quản sự khẳng định, chúng quản sự lúc này mới hoàn toàn tin phục Tần Thiên , bất tri bất giác, mọi người đều đứng lên, tụ tập ở bên người Tần Thiên, ánh mắt nóng bỏng, vẻ mặt cung kính. Sự cung kính này tuy rằng so ra kém hơn đối với Đại phu nhân, nhưng cũng đã không còn coi Tần Thiên là một cô nương không có hiểu biết, trong mắt bọn họ, Tần Thiên lúc này có đủ tư cách quyết định chuyện ở Trà Hành.

“Đại thiếu phu nhân, vậy người xem, nên ứng đối như thế nào đây?”

“Nếu đối phương sinh ý không bị lỗ vốn, nếu án binh bất động chúng ta sẽ chịu thiệt, áp dụng giống như thế chúng ta cũng không chiếm được tiện nghi. Cứ như vậy, đối với Thịnh Thế chúng ta thực bất lợi a!” Một số quản sự bắt đầu thiếu kiên nhẫn.

Ngay cả Trang Tín Xuyên cũng hận không thể hướng Tần Thiên để hỏi cho rõ ràng!

Tần Thiên đứng giữa mọi người không có nửa điểm bối rối, thần sắc tự nhiên, trấn định thong dong, khí độ này so với Đại phu nhân cũng không hề thua kém!

Nàng nhìn mọi người, mỉm cười, lúm đồng tiền ẩn hiện, vẻ trẻ con đáng yêu của một cô nương trong lơ đãng lộ ra, lúc này mọi người mới nhớ tới, nữ tử bình tĩnh cơ trí trước mắt này bất quá chỉ mới hơn mười tuổi mà thôi.

Khuôn mặt đáng yêu thanh lệ, ánh mắt đông lạnh cơ trí, Tần Thiên như vậy làm cho mọi người đều bị mê hoặc.

Một bên Trang Tín Xuyên chỉ cảm thấy trong lòng yêu hận kích động, khó có thể nhịn.

Bên tai truyền đến thanh âm trầm tĩnh trong sáng của nàng, “Nếu hỏi ta, đáp án của ta chỉ có một!”

Mọi người thấy Tần Thiên hơi hơi ngang ngẩng đầu lên, cất cao giọng nói: “So với việc bị động ứng đối, không bằng chủ động tấn công!” Gằn từng tiếng, thanh âm giống như băng ngọc va vào nhau, trong khoảnh khắc rung động lòng người.

Bên này, Đại phu nhân hé miệng cười, quay đầu đối với Trang Tín Ngạn bên cạnh nhẹ giọng nói: “Có bản lãnh thật sự sẽ thu được lòng người, mặc kệ dù thế nào cũng sẽ được mọi người tôn kính. Tín Ngạn, Trang phủ chúng ta thật sự rất may mắn, Tần Thiên dường như chính là người trên trời phái tới giải cứu những khó khăn cho chúng ta.”

Trang Tín Ngạn nhìn về phía Tần Thiên, nay nàng lóe sáng giống như minh châu, quang mang như thế, không thể che giấu.

Nhìn nhìn, trong lòng hắn bỗng nhiên dâng lên một chút chua chát.

Hội nghị sau khi kết thúc, Tần Thiên phân phó Từ chưởng quỹ, bảo hắn vô luận thế nào cũng phải nghĩ biện pháp gọi lão bản của ngũ đại Trà Hành ra gặp mặt.”Ngay tại đêm nay, việc này không thể chậm trễ!”

Từ chưởng quỹ hiểu được, việc này khẳng định cùng lời nàng nói lúc trước “Chủ động tấn công” có liên quan, muốn hỏi cho rõ, nhưng lại thấy Tần Thiên không muốn lộ ra, đành phải cố gắng nhịn xuống.

“Đại thiếu phu nhân yên tâm, tiểu nhân sẽ không để Đại thiếu phu nhân thất vọng!” Nói xong hừng hực đi ra ngoài.

Bên này, Tần Thiên cùng Trang Tín Ngạn đưa Đại phu nhân trở về, trên đường, Tần Thiên đem quyết định của mình giản lược nói qua với hai người. Dù là Đại phu nhân và Trang Tín Ngạn kiến thức rộng rãi, cũng không khỏi trợn mắt há hốc mồm. Đại phu nhân nhịn không được nói: “Thường thường nghe người ta nói trời sinh thiên tài, ta còn không tin, nhưng mà Tần Thiên con xuất thân là nông gia thế nhưng lại có tâm tư này, không phải thiên tài thì là gì? Ta đúng là vẫn còn xem thường con mà.”

Một phen nói khiến Tần Thiên đổ mồ hôi, mặt đỏ lên, trắng hồng xen lẫn, chung quy ngượng ngùng đem hai chữ “Thiên tài” này cố gắng tiêu hóa.

Nhưng sau lại thấy Trang Tín Ngạn thần sắc ngưng trọng, nhịn không được hỏi hắn: “Tín Ngạn, có tâm sự gì sao?”

Trang Tín Ngạn nhìn nàng một cái, viết xuống trên giấy: “Ta chỉ cảm thấy kỳ quái, Tần Thiên ngươi là thế chất nữ của Tống Thái phó, chuyện này tin tưởng đã không còn là bí mật. Bọn họ ngũ đại Trà Hành chỉ là một thương gia bình thường, sao lại dám cùng Thịnh Thế chúng ta công nhiên đối nghịch?”

Tần Thiên giật mình, lập tức phục hồi tinh thần: “Ngươi nói, có người ở sau lưng bọn họ làm chỗ dựa?”

Trang Tín Ngạn gật đầu.

Suy nghĩ cẩn thận lại, Tần Thiên liền hiểu được, tại Dương Thành này, có thể làm cho ngũ đại Trà Hành không chút kiêng kị, trừ bỏ Hồ Tri phủ còn có ai? Thương gia trong lúc đó tranh đấu, chỉ cần quan phủ không công nhiên nhúng tay vào, cho dù Thịnh Thế thua, lấy tính cách của Tống bá bá, cũng sẽ không xuất đầu can thiệp. Hồ Tri phủ nhất định biết rõ điểm này, mới dám làm như thế.

“Nhưng hắn vì sao phải làm như vậy?”

“Rất đơn giản…” Trang Tín Ngạn viết xuống: “Hắn muốn chiếm được gì đó từ Thịnh Thế, cũng muốn chiếm được gì đó từ ngũ đại Trà Hành.”

Hắn buông bút than trong tay, ngẩng đầu nhìn nàng, lúc này, rèm xe bị gió thổi bay, ánh nắng lấp lánh xuyên qua chiếu xạ ở trên mặt hắn, con ngươi như miếng băng mỏng tại đây dưới ánh sáng chớp động lưu tinh sáng rọi, sáng rọi từ bên trong, một sự khôn khéo lợi hại bức nhân lộ ra.

Thiên tài? Sự thiên tài của nàng là do có kiến thức nghìn năm đúc kết, nhưng Trang Tín Ngạn, trí tuệ của hắn, sự thông minh của hắn, mới không thẹn hai chữ “Thiên tài”!

Nàng hai mắt sáng lên nhìn Trang Tín Ngạn, thật lâu sau đều không dời mắt, Trang Tín Ngạn nhận thấy được, hơi hơi quay đầu, ánh mặt trời chiếu hắn thiêu hồng lỗ tai, nhan sắc tựa như đồng son.

Phản ứng như vậy, khiến Tần Thiên cũng trở nên ngượng ngùng, nàng quay đầu, nhìn về phía tượng đất nhỏ khéo léo tinh xảo bên cạnh, khóe miệng không nhịn được nhếch lên.

Bên trong xe lập tức yên tĩnh.

***

Trang Tín Xuyên sau khi trở về Cúc Hương viện, liền hướng mẫu thân và muội muội thuật lại chuyện phát sinh vừa rồi. Trang Tín Xuyên cũng có chút thông minh, trí nhớ cũng vô cùng tốt, thuật lại lời Tần Thiên không sót một từ. Nhị di thái thái thái và Trang Minh Hỉ nghe thấy sắc mặt thay đổi mấy lần.

“Không nghĩ tới tiểu nha đầu đó lại có bản sự bậc này…” Nhị di thái thái cảm thán, lập tức lại giận tái mặt, cắn răng nói: “Tần Thiên này một ngày còn ở Trang phủ, chúng ta cũng đừng nghĩ đến ngày xuất đầu lộ diện!”

“Nếu lúc trước là ta có được nha đầu này…” Trang Tín Xuyên có chút si ngốc, bên cạnh Lưu Bích Quân nhìn thấy cười lạnh một tiếng, “Người ta chướng mắt ngươi mà! Ngươi không nhớ rõ nàng đã nói như thế nào sao? Nàng cả đời này nếu cùng đồ vô sỉ ti bỉ như ngươi có bất kỳ liên quan gì, sẽ bị thiên lôi đánh xuống không được chết tử tế!”

Trang Tín Xuyên giận đỏ mặt, giơ tay lên muốn tát Lưu Bích Quân một bạt tai, nào biết Lưu Bích Quân vội đứng lên, đem mặt tiến đến trước mặt hắn, giọng the thé nói: “Ngươi đánh đi, ngươi đánh đi, Trang Tín Xuyên, ngươi nếu dám chạm vào ta lần nữa, cứ chờ thử xem!”

Nghe được lời này, Trang Tín Xuyên mặt đỏ chuyển thành tái mét, một cái tát này rốt cuộc cũng không đánh xuống được.

Lưu Bích Quân đắc ý nở nụ cười hai tiếng.

Trang Tín Xuyên cũng cười, hắn quay đầu nhìn về phía mẫu thân: “Nương, Hồng Ngọc bên cạnh người con rất thích, để nàng trở thành tiểu thiếp của con đi!”

“Trang Tín Xuyên!” Lưu Bích Quân quát to một tiếng, nước mắt ứa ra, nàng dùng sức đẩy Trang Tín Xuyên một cái, xoay người chạy ra ngoài.

“Cần gì phải làm như vậy? Tương lai có khi còn cần đến nàng mà.” Nhị di thái thái trách cứ con.

Trang Tín Xuyên trong mắt hiện lên một chút hận, lại không lên tiếng.

Nhị di thái thái thở dài, lại nhìn về phía Trang Minh Hỉ bên cạnh ánh mắt không ngừng lóe ra, hỏi: “Minh Hỉ, Tần Thiên người này con thấy thế nào?”

“Ca ca, Tần Thiên rốt cuộc có biện pháp gì?” Trang Minh Hỉ nhìn về phía ca ca hỏi.

Trang Tín Xuyên không kiên nhẫn vẫy tay: “Nàng chưa nói. Có điều sau đó nghe nói, nàng hẹn lão bản của ngũ đại Trà Hành đêm nay ở Vọng Giang lâu gặp mặt.” Nói xong, hắn ánh mắt lóe lóe, “Buổi tối ta cũng đi nhìn một cái, nhìn xem nàng rốt cuộc định làm cái gì?”

Trang Minh Hỉ nhãn tình sáng lên, lại bất động thanh sắc nói: “Ca ca cũng mang muội muội theo đi!”

Advertisements

14 thoughts on “Thịnh Thế Trà Hương 162

      • ta nói cũng phải có thiên phú cùng đạo đức nghề nghiệp nữa chứ có phải muốn học là được đâu a… 2 anh em này xấu xa thì làm sao kinh doanh được toàn chèn ép người ta để làm giàu là không xong đâu…

      • Đúng rồi nàng, Trang MInh HỈ thông minh thì có nhưng mà toàn dùng thủ đoạn xấu xa, nói chung cũng sẽ không được lâu bền, mà học chỉ học đc tư thái vung tay vung chân của Tần Thiên là cùng thôi, còn lâu mới học đc nhân phẩm và trí tuệ của Tần Thiên heee ^^

      • hứ…nhỏ đó làm sao so sánh được với Thiên tỷ kia chứ…lúc nào cũng nghĩ người khác làm mình khổ sở, nghĩ người khác cướp đoạt của mình nhưng toàn cướp của người khác không..

      • ta nói cung đấu mức độ nhỏ này là bị người ta xử đẹp luôn….ta đọc nhiều truyện cung đấu mà đầu óc quay cuồng có khi đọc xông mà không thấm nổi…chắc công lực chưa tới…hì

      • Ừa chắc là có thật hix hix mà thế ta còn phục tác giả hơn nàng ah ^^ nhưng mà 1 thời gian đọc cung đấu lại thik chuyển sang thể loại điền văn thế này. Nhưng mà xong bộ này ta ko biết nên chọn bộ nào nữa, vẫn điền văn hay cái gì khác, cơ mừ dù thế nào ta vẫn thik bối cảnh cổ đại ^^

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s