Thịnh Thế Trà Hương 220

Chương 220: Thua người không thua trận

Trong sảnh, các phu nhân dường như muốn đem hết nghẹn ức cùng hờn dỗi trong lòng phát tiết ra ngoài.

Bên này, Lưu phu nhân nói: “Trang thiếu phu nhân, không phải nói theo lời của ngươi, ngươi dung không không được nữ nhân khác, chỉ cần phu quân đã đồng ý với ngươi, người khác cũng không thể nói được gì! Nhưng mà, chẳng phải ngươi cũng nên thay cho Tam tiểu thư ngẫm nghĩ lại?” Nói xong, Lưu phu nhân nhìn về phía mọi người, lại nói: “Đang ngồi nơi này đều là tỷ muội quen biết, có một số việc chúng ta cũng không thể che lấp, nói về chuyện của Tạ Tam tiểu thư, mọi người đều nghe thấy, mọi người nói xem, lời này của ta có đạo lý hay không?” Cố kỵ thân phận của Tần Thiên, những người này tuy rằng không muốn tìm phiền toái, nhưng mặc kệ là vẻ mặt hay là ngữ khí, đều là một loại ý tứ “Ta là đứng về phía chân lý, ta nhìn thấy không chịu được, mới nói như vậy”, vì vậy Tần Thiên muốn so đo cũng không có lý do gì để so đo.

Lưu phu nhân vừa dứt lời, thanh âm của Vương phu nhân lại vang lên: “Không chỉ là Lưu phu nhân, ta cũng muốn nói đến chuyện này.” Nói xong nàng ta nhìn về phía Tần Thiên, vẻ mặt làm như thành khẩn vô cùng, “Không sai, Trang thiếu phu nhân, ngươi muốn cùng phu quân một đôi uyên ương không phải là không thể, nhưng nếu không có Tạ Tam tiểu thư, ngươi hiện tại chỉ sợ ngay cả phu quân cũng không còn, còn làm sao ân ái hướng hướng mộ mộ?”

“Có điều, Tạ tiểu thư bởi vì phu quân của ngươi mà danh tiết bị hao tổn, về tình về lý, chẳng lẽ Trang phủ không nên phụ trách? Bởi vì Trang thiếu phu nhân có lòng ghen tị, mà dám không chấp nhận Tạ Tam tiểu thư vào cửa, khiến Tạ Tam tiểu thư trở thành trò cười cho mọi người, việc làm này quả thật không phúc hậu !” Lại có một vị phu nhân xen mồm nói.

Các phu nhân liên thanh an ủi, đều tỏ vẻ có thể lý giải tâm tình của Tạ phu nhân, mọi người sẽ không bởi vậy mà cười nhạo bà!

“Có câu cửa miệng, hảo tâm có hảo báo, nhưng Tạ Tam tiểu thư cứu một mạng người, lại làm cho chính mình rơi vào tình cảnh này, xem ra, về sau này vẫn đừng nên làm người tốt!”

“Đáng thương Tạ Tam tiểu thư là một cô nương như hoa như ngọc, vốn là đến tuổi cập kê, lại phải chịu đựng như vậy, Trang thiếu phu nhân, ta thấy ngươi cũng không giống như kẻ vong ân phụ nghĩa, vì sao không chịu thu nhận Tạ Tam tiểu thư?”

Trong lúc nhất thời, mọi người ngươi một lời ta một lời, từng câu từng chữ đều nhằm vào Tần Thiên, rất có ý tứ không để cho Tần Thiên bỏ qua việc này.

Đương nhiên, Tần Thiên hoàn toàn có thể không để ý tới các nàng, mặc kệ ngôn ngữ các nàng thế nào, cứ như trước làm theo ý mình, nhưng việc này không phải chuyện phu quân nạp thiếp đơn giản như vậy, liên quan đến danh tiết của một nữ hài tử, không phải việc nàng có thể tùy ý đối đãi. Lúc trước chưa đề cập đến, nàng còn có thể giả câm giả điếc, nhưng mọi người đều muốn nàng tỏ thái độ, vì vậy ngôn hành của nàng trở nên rất trọng yếu. Chỉ cần một lời không tốt, nếu rơi vào tai của mọi người trong kinh thành, chỉ sợ không phải cũng trở thành ỷ thế hiếp người, đối với Tống bá bá cũng có ảnh hưởng.

Nhìn xung quanh hé ra sắc mặt chỉ trích, Tần Thiên có chút tức giận, đây tính là gì. Nàng chính là không muốn để trượng phu cưới nữ nhân khác, vì sao giống như tội ác tày trời chứ? Xã hội phong kiến cổ đại tai ác này, còn có thể biến thái hơn nữa hay không đây?

Trong nháy mắt, Tần Thiên nắm chặt thành quyền, có một loại xúc động muốn bộc phát, Đại phu nhân đã cố gắng xử lý cho tốt, đổi lấy chính là kết quả này, rõ ràng Tạ Uyển Quân đem chuyện của mình truyền ra lời đồn đãi, khiến mọi người thấy rõ ràng vị Tạ tiểu thư “Hiền lương Thục Đức” kia khỏa hận gả tâm.

Nhưng không được bao lâu, Tần Thiên liền bình tĩnh hơn. Bản thân thật sự muốn làm như vậy sao, trước không nói Tạ gia tất nhiên có rất nhiều điều chờ nàng giải thích, thời khắc này nếu không cẩn thận tội danh ác độc bạc nghĩa cũng sẽ chứng thực trên đầu nàng.

Mặc kệ thế nào, Tạ Uyển Quân quả thật đã cứu Trang Tín Ngạn một mạng, nàng nếu thể hiện sự “Ghen tị”, không phải ác độc thì là cái gì?

Thấy Tần Thiên dĩ nhiên thay đổi sắc mặt, Tạ phu nhân rất đắc ý, ngươi khó xử nữ nhi của ta, hôm nay cũng phải cho ngươi nếm thử tư vị này, ngươi nghĩ rằng người của Tạ gia thật sự dễ bị khi dễ như vậy hay sao?

Mọi người mắt trừng to nhìn Tần Thiên, ẩn ẩn trong sự hưng phấn, chờ đợi phản ứng của Tần Thiên.

Cách đó không xa, Trang Minh Lan ngồi ở một bên âm thầm vì Tần Thiên sốt ruột, lại không biết nên nói năng giúp nàng thế nào. Bên cạnh Vương tiểu thư nhìn nàng hoang mang lo sợ, hừ lạnh một tiếng, nhẹ giọng nói: “Một đôi uyên ương, sao có thể chứ, bất quá là mơ mộng hão huyền mà thôi!”

Trang Minh Lan rất muốn nói, đại ca của ta không phải người như thế, nhưng rốt cuộc vẫn chưa quen bạo dạn, không dám cùng người tranh luận, sợ lại gặp phải mầm tai vạ.

Con người có lẽ dưới tình huống khẩn cấp sẽ kích phát tiềm năng, lúc này, Tần Thiên trong lòng đã có chủ ý.

Nàng sóng mắt vừa chuyển, mỉm cười, mọi người thấy nàng bỗng nhiên thoải mái tươi cười trở nên không hiểu, trong lòng không hẹn mà cùng nghĩ: nàng ta sao còn cười được? Đúng rồi, nhất định là đang cứng rắn chống đỡ!

“Đây là yến hội thưởng xuân của Tri phủ phu nhân mà? Sao lại giống như biến thành hội lên án công khai ta như vậy?” Tần Thiên dùng khăn tay che miệng cười, nửa đùa nửa thật nói: “Tri phủ phu nhân hao hết tâm tư chuẩn bị yến hội lần này, nghĩ đến là vì cùng các vị phu nhân đoàn tụ vui vẻ, mọi người đừng nói mấy việc này khiến Tri phủ phu nhân mất hứng!”

Lời này vừa nói ra, mọi người cũng không dám nói tiếp, nhất tề nhìn về phía Tri phủ phu nhân.

Tri phủ phu nhân vốn sống chết mặc bay bị Tần Thiên buộc không thể không tỏ rõ thái độ. Nàng ta cố kỵ Tống Thái phó, tuy rằng đã an bài hết thảy, nhưng cũng không muốn xuất đầu, nhưng nếu bản thân không lên tiếng, việc này cũng không tiếp tục nổi nữa rồi. Chẳng phải là thất bại trong gang tấc? Nghĩ đến các nàng luôn đứng ở chữ lí, cũng không phải sợ cái gì.

Nghĩ vậy, Tri phủ phu nhân cười cười, nói: “Hôm nay vốn chính là đem đến dịp để cho mọi người nhàn thoại việc nhà, cứ nói a, mọi người muốn nói cái gì thì cứ nói cái đó, không cần cố kỵ ta!” Nói xong, Tri phủ phu nhân lại nhìn về phía Tần Thiên, cười nói: “Tần đương gia muốn nói cái gì cứ việc lên tiếng, không cần sợ ta mất hứng!”

Được Tri phủ phu nhân ủng hộ, nhóm phu nhân lại lên tiếng du thuyết Tần Thiên gật đầu thu nhận Tạ Uyển Quân.

Trong lúc đó, Tần Thiên vẫn mặt mang tươi cười, mặc kệ mọi người ngôn ngữ kịch liệt ra sao, nàng đều bình tĩnh như mặt hồ, không hề gợn song sợ hãi.

Nhóm phu nhân cảm giác giống như một quyền đánh vào bông, mềm oặt không trả đòn. Vương phu nhân không kiên nhẫn, tức giận nói: “Trang thiếu phu nhân, chúng ta nói nhiều như vậy, ngươi cũng nên đối đáp lại chứ, ngươi rốt cuộc là có ý tứ gì, là nhận hay là không nhận a?”

Tất cả mọi người đều nhìn Tần Thiên, Tạ phu nhân có chút khẩn trương cắn chặt răng.

“Không phải a, ta không nói lời nào, là vì ta đến bây giờ còn chưa hiểu được ý tứ của các ngươi…” Tần Thiên có chút xin lỗi cười cười.

“Cái gì?” Nhóm phu nhân trợn mắt há hốc mồm, cằm thiếu chút nữa đều rơi xuống.

“Tần đương gia, ngươi đùa giỡn cái gì vậy!” Tạ phu nhân không khỏi hờn giận.

Tần Thiên thẳng lưng, rất là khó hiểu: “Mọi người vì sao đều cho rằng Tạ tiểu thư nhất định không thể không gả cho Trang phủ? Tạ tiểu thư nhân tài tướng mạo như vậy, chẳng lẽ không tìm được nhân duyên tốt hay sao?”

“Trang thiếu phu nhân, ngươi đang giả bộ hồ đồ gì vậy?” Lưu phu nhân nhíu mày, “Tạ Tam tiểu thư cùng Đại công tử một mình ở chung một đêm, trừ bỏ gả cho Đại công tử, còn có thể gả cho ai? Ngươi cũng biết bên ngoài lời đồn đãi có bao nhiêu khó nghe hay không?”

“Bên ngoài đồn đãi rất khó nghe, nghĩ đến đó là những người nông cạn không hiểu biết, vì sao các phu nhân kiến thức rộng rãi cũng nghĩ như vậy?” Nói xong, Tần Thiên đứng lên, đi đến giữa sảnh.

Ánh mắt mọi người đều đuổi theo nàng.

Đã thấy Tần Thiên bộ dáng ngưng trọng, vẻ mặt trang nghiêm: “Thỉnh mọi người nhất định tin tưởng, đối với Tạ Tam tiểu thư, ta tuyệt đối có một phần tình cảm chân thành tha thiết cảm kích. Đối với lời đồn đãi về Tạ Tam tiểu thư gần đây, ta thật sự rất đau lòng. Mọi người đều biết, lúc trước phu quân Trang Tín Ngạn của ta dưới tình huống sớm tối hôn mê bất tỉnh được Tạ Tam tiểu thư cứu, đã là hôn mê bất tỉnh, đối với danh tiết của Tạ Tam tiểu thư thì có gì ảnh hưởng? Có những người, không biết là xuất phát từ tâm tư gì trong lòng, không tiếc bịa đặt sinh sự, hủy hoại danh tiết của người khác, thật sự đáng giận! Tạ tiểu thư rõ ràng là nghĩa cử, vì sao lại phải chịu đối đãi như vậy!”

Nói xong, Tần Thiên đi đến bên cạnh Tạ phu nhân, nhìn bà ta vẻ mặt thành khẩn, ánh mắt này, như đang đau lòng, thương cho nàng đã phải chịu đả kích, thực có sức cuốn hút.

Nàng lãng nhiên nói: “Tạ tiểu thư là nữ lưu hiếm có, sau khi gặp phải tình huống kinh hách như vậy, lại vẫn phấn đấu quên mình cứu phu quân nhà ta một mạng, đây là tình cảm cao quý sâu đậm cỡ nào, là phẩm đức đáng giá được người khác tán thưởng cỡ nào chứ?”

Mấy câu nói đó thật ngoài sở liệu của Tạ phu nhân, Tạ phu nhân rất ngạc nhiên nhìn Tần Thiên, bà vẫn nghĩ đến Tần Thiên trong lòng nhất định hận nữ nhi của mình thấu xương, lại không nghĩ rằng nàng trước mặt mọi người nói những câu cất nhắc như vậy. Trong lòng oán giận lại bất tri bất giác tiêu tan không ít.

Tần Thiên lại quay đầu nhìn về phía mọi người, vẻ mặt đau đớn kịch liệt: “Rõ ràng là cao thượng nghĩa cử, lại bị một ít người không biết nông cạn thậm chí là dụng tâm kín đáo, ác ý phỉ báng hại, làm cho một cô nương như hoa như ngọc, tài mạo song toàn hảo không thể không về làm bình thê để chấm dứt sự xấu hổ. Điều này đối với Tạ Tam tiểu thư mà nói, thật sự là chuyện tốt sao? Mọi người ngẫm lại xem, nếu không vì chuyện này, Tạ tiểu thư muốn gả cho dạng người gì mà không được, có rất nhiều thanh niên phú quý tài tuấn, làm sao phải ủy khuất chính mình làm bình thê? Bình thê, bình thê, chính là trên miệng nói thật dễ nghe, chỉ gọi là có chút mặt mũi mà thôi. Nhìn qua là cùng ta cùng ngồi cùng ăn, nhưng trên gia phả hộ tịch, thê tử vĩnh viễn sẽ chỉ là ta, chẳng lẽ mọi người không biết, Tạ tiểu thư làm bình thê, kỳ thật chỉ là một thiếp thất mà thôi?”

Nhưng lại là một người thiếp không trọn vẹn! Tạ phu nhân trong lòng yên lặng bổ sung một câu, âm thầm cắn răng. Đối với chuyện nữ nhi cứu Trang Tín Ngạn, bà cũng chỉ là từ miệng Lâm Vĩnh và Tạ Uyển Quân mà biết được, hai người bọn họ tất nhiên sẽ không nói thật với bà. Tạ phu nhân thật sự đã nghĩ rằng Trang Tín Ngạn là do nữ nhi của mình liều chết cứu sống trở về. Nữ nhi của mình đã làm chuyện tốt, chẳng những không có hảo báo, còn phải trở thành bình thê của một kẻ câm điếc, bà trong lòng thật sự thấy không đáng giá cho nữ nhi! Có điều thế cục bức người, cũng không còn biện pháp khác. Hiện tại bị Tần Thiên nói như vậy, càng cảm thấy ủy khuất.

Các phu nhân còn lại hai mặt nhìn nhau, sắc mặt cũng khác biệt.

“Các vị phu nhân đang ngồi đều là người kiến thức rộng rãi, có trí tuệ tất nhiên cùng với mấy kẻ phố phường khác nhau rất lớn, nếu các ngươi thật sự muốn tốt cho Tạ tiểu thư, nên đứng ra nói chuyện vì danh tiết của Tạ tiểu thư, cái gọi là đồn đãi, bất quá là ba người thành hổ, miệng nhiều người nói, chỉ cần thanh âm khá lớn, sẽ trở thành chân lý. Chúng ta hẳn nên tích cực vì Tạ tiểu thư nói chuyện, giúp Tạ tiểu thư làm sáng tỏ, không thể để một nữ hài tử cao thượng đáng yêu nhận lấy áp lực trầm trọng như vậy, chẳng lẽ việc này không thể khiến mấy lời đồn đãi khuất phục, không thể làm cho Tạ tiểu tỷ ủy khuất cả đời, giúp kẻ dụng tâm kín đáo thực hiện được mưu kế, như vậy lòng người đều vui vẻ, không phải hay sao?”

Các nàng càng vì Tạ Uyển Quân đắp nặn thành hình tượng đóa hoa nhỏ đáng thương, nàng càng đàng hoàng ca ngợi phẩm hạnh “Cao thượng”, dùng hết sức lực quang huy hình tượng của nàng ta! Nàng rõ ràng làm chuyện “Cao thượng”, lại bị đồn đãi phải gả cho Trang Tín Ngạn làm bình thê, đối với Tạ Uyển Quân quá bất công. Sau đó nàng còn muốn đem “Phẩm tính cao thượng” của Tạ Uyển Quân truyền ra ngoài, khiến càng nhiều người biết thì càng tốt! Trang phủ muốn tạo nên dư luận gì, cũng không hề khó khăn.

Khi mỗi người đều tán dương Tạ Uyển Quân “Cao thượng”, khẳng định Tạ Uyển Quân “Cao thượng”, Tạ Uyển Quân nếu còn muốn cố ý gả cho Trang Tín Ngạn, như vậy, động cơ lập gia đình của nàng rõ ràng sẽ trở nên không trong sáng!

Nga, đồn đãi đều tẩy sạch cho ngươi, ngươi còn muốn gả cho người ta làm bình thê, có hay không ngươi căn bản là coi trọng người ta, biết rõ người ta không chịu cưới, lại sống chết muốn lao vào a? Đến lúc đó xem da mặt của Tạ Uyển Quân có thể chịu đựng được nữa hay không!

Mặc dù có chút tiện nghi cho Tạ Uyển Quân, tặng cho nàng một cái mũ “Cao thượng” đội lên đầu nàng, nhưng xét thấy nàng chung quy đã cứu Trang Tín Ngạn một mạng, cứ coi như tạ lễ với nàng ta vậy, xử lý xong xuôi, việc này lấy chữ “Cùng” mà xong việc, không thể tốt hơn!

Nhưng thực rõ ràng, nhóm phu nhân không phải muốn nhìn thấy cục diện này, Vương phu nhân cười một tiếng, nói: “Trang thiếu phu nhân lời nói tuy dễ nghe, còn không phải bởi vì chính mình ghen tị, không muốn để Tạ tiểu thư vào cửa mà thôi!”

“Chẳng lẽ ta nói không đúng sao? Những gì Tạ cô nương làm không phải là nghĩa cử hay sao? Phẩm tính của nàng không cao thượng hay sao? Nàng chẳng lẽ phải khuất phục trước lời đồn đãi của mấy kẻ nông cạn, đi làm thiếp cho người khác?” Tần Thiên nhìn về phía Vương phu nhân, ánh mắt đông lạnh, nàng mỉm cười, không nhẹ không nặng nói: “Vương phu nhân tâm ý rốt cuộc là vì cái gì vậy? Thật sự vì Tạ tiểu thư suy nghĩ, hay đơn thuần chính là muốn đối chọi với Tần Thiên ta?”

Tạ phu nhân lập tức nhìn về phía Vương phu nhân, mặt lộ vẻ không khỏi hờn giận, Vương phu nhân biến sắc, dùng khăn tay che miệng cười gượng hai tiếng, lấy ra che giấu sự xấu hổ của bản thân: “Trang thiếu phu nhân lời này … Ta làm sao dám cùng Trang thiếu phu nhân đối chọi? Ta tất nhiên là một lòng vì Tạ tiểu thư suy nghĩ, một lòng muốn tốt cho nàng.”

“Như vậy, Vương phu nhân là đồng ý với Tần Thiên?” Tần Thiên cười khanh khách.

Vương phu nhân trong lòng nghẹn một hơi, trên mặt lại nở rộ tươi cười: “Đương nhiên, đương nhiên…”

Tần Thiên ánh mắt lại đảo qua trên mặt các phu nhân khác, lúc này, nhóm phu nhân còn có thể nói cái gì? Phản đối ngôn luận của Tần Thiên chính là đắc tội với hai người Tạ phu nhân cùng Tần Thiên, có tâm đối chọi với Tần Thiên, nếu như bị tướng công nhà mình biết, sẽ lại bị quở trách. Nghĩ vậy, các phu nhân đều tỏ vẻ đồng ý với Tần Thiên .

Tần Thiên trên mặt ý cười càng đậm, Trang Minh Lan ở bên cạnh nhìn thấy, bỗng dung nghĩ tới loại động vật hồ ly, cũng không biết là vì sao.

“Như vậy, phu nhân có ý thế nào?” Tần Thiên xoay người, nhìn về phía Tri phủ phu nhân, cười rất thân thiết.

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s