Thịnh Thế Trà Hương 234

 

Chương 234: Sơ hở

Tháng tư, năm nay nhóm trà xuân đầu tiên đã lục tục được đưa ra thị trường, Trang Tín Ngạn trải qua nửa tháng liên tục vất vả, sao ra mấy trăm cân Bích loa xuân, trong đó một trăm cân lưu lại cho hoàng thất cùng quyền quý, số còn lại khiến cho người đến tranh giành mua muốn đánh nhau vỡ đầu. Bích loa xuân giá liên tục tăng lên, đến mức cơ hồ làm cho người ta không thể tưởng tượng nổi, làm cho những người liên quan ghen tị đỏ mắt. Bất quá rất nhanh đến thời điểm Tần Thiên chuẩn bị mở triển lãm bán hàng trà xuân đã thu được thành công rất lớn, lần này thương gia và khách hàng tham gia triển lãm bán hàng so với hội trà thu năm trước hkhông chỉ gấp đôi, việc náo nhiệt trọng đại như thế giúp cho các thương gia Trà Hành người người kiếm được lời, cho nên bọn họ tuy rằng đối với cống trà Thịnh Thế thu được lợi nhuận cao đỏ mắt ghen tị, nhưng vì phần ân tình này của Tần Thiên nên cũng không có ai có một chút ý tưởng xấu xa nào..

Trung tuần tháng tư, Từ Xương Bình con của Từ chưởng quỹ, cùng với Tần Thiên thông qua thâm tư thực lực quyết định chọn Đại quản sử —— Lý nhị chưởng quầy, cùng nhau mang theo lá trà mới đem ra thị trường năm nay bắt đầu xuất phát đi đại mạc. Bởi vì Tần Thiên đang khẩn cấp điều tra sự việc hãm hại lần trước, còn cần Phạm Thiên là đương sự phối hợp, cho nên, hành trình đến đại mạc của hắn bị chậm lại.

Hôm nay, Trang Minh Hỉ mang theo nha hoàn Hỉ Thước tản bộ trong hoa viên, lúc đi qua một tòa núi giả, lại phát hiện Tần Thiên và Phương Nghiên Hạnh đang ngồi nghỉ tạm trong lương đình.

Hai người đưa lưng về phía nàng, hiển nhiên không phát hiện nàng đi đến. Trang Minh Hỉ bản không muốn để ý tới các nàng, nhưng bỗng nhiên, nàng nghe thấy Phương Nghiên Hạnh hỏi: “Muội gần đây có phải đang điều tra chuyện lần trước bị người hãm hại đúng không, có tiến triển gì không?”

Nghe thấy câu này, Trang Minh Hỉ theo bản năng lôi kéo Hỉ Thước trốn sau núi giả, hai người ngừng thở nghe lén Tần Thiên cùng Phương Nghiên Hạnh nói chuyện.

Nàng từ chỗ núp nhịn khổng nội vụng trộm ngó ra, thấy Tần Thiên cẩn thận nhìn xung quanh, vội vàng lùi đầu về.

Nghe thấy Tần Thiên nói: “Đã có chút dấu vết, âm mưu gì cũng đều có sơ hở, chỉ xem chúng ta có đủ cẩn thận để phát hiện ra sơ hở này hay không thôi. Ta cẩn thận phân tích điều tra chuyện phát sinh vào đêm đó, kết hợp với thời điểm mọi người liên quan đến sự việc, giúp ta phát hiện một điểm đáng ngờ, đêm đó người hướng Trang Tín Chẩn nói cây trà xảy ra chuyện và phát hiện then cài của cửa hông không được chốt, cùng mọi người đến hồ phía sau phủ, phát hiện thiếu một chiếc thuyền, đều là cùng một hạ nhân!”

“Cùng một hạ nhân?” Phương Nghiên Hạnh kinh ngạc nói.

Sau núi giả Trang Minh Hỉ đồng thời cả kinh, thầm nghĩ: “Tâm tư thật sự tinh tế sâu sắc.”

Không sai, người kia chính là người nàng đã an bài cùng Trương Dũng nội ứng ngoại hợp, có điều không nghĩ tới sẽ bị Tần Thiên nhìn ra sơ hở.

Nàng che ngực tim đang đập nhảy loạn kinh hoàng, tiếp tục nghe lén.

“Không sai! Chính là cùng một người! Âm mưu được tạo ra, mỗi một mối nối đều có sự thiết kế, đã có thiết kế thì sẽ có dấu vết, ai cũng không có biện pháp loại bỏ hoàn toàn dấu vết, chỉ nhìn xem ai giấu diếm cao minh hay không thôi! Bất quá thực hiển nhiên, người ra tay lần này không biết là do năng lực hữu hạn hay do điều kiện hữu hạn, dấu vết quá mức rõ ràng!”

Phương Nghiên Hạnh lắc đầu: “Đó là do muội đủ cẩn thận mới có thể phát hiện được, đem mỗi một hạ nhân liên quan đến sự kiện đêm đó tách ra từng người tra hỏi, mỗi một câu đều nhớ mà ghi lại, rồi lại hỏi lại, không buông tha mỗi một chi tiết, vì vậy mới có thể tìm ra sơ hở. Lúc ấy mỗi người đều sốt ruột tìm muội, nhiều người ồn ào, một đám hỗn loạn. Nếu không phải muội dùng phương pháp này, ai sẽ chú ý tới chi tiết rất nhỏ đó? Thực dễ dàng sẽ bị người khác xem nhẹ, qua một đoạn thời gian có lẽ sẽ trở nên không cần thiết. Đổi lại là ta, cũng không có tâm tư tinh tế như vậy.”

Tần Thiên cười cười, “Tỷ tỷ quá khen. Đơn giản vì ta là người bị hại, tất nhiên so với người khác sẽ cẩn thận hơn một chút. Ta nghĩ, người đứng đằng sau điều kiện có hạn, hắn nếu có thể an bài nhiều người trà trộn vào đó, ta đã không thể tìm ra sơ hở này!”

Sau núi giả, Trang Minh Hỉ rất nhanh nắm thành quyền, không sai, nàng muốn có người giúp đỡ, nếu ở Trang phủ địa vị được củng cố hơn một chút, Tần Thiên nàng đừng mơ tưởng có thể tìm ra được sơ hở!

“Đã xác định được người này, chỉ cần bắt lại, tất nhiên có thể biết rốt cuộc là ai đứng sau làm chủ?” Phương Nghiên Hạnh lại hỏi.

Tần Thiên thở dài một hơi, “Vốn là như thế, đáng tiếc đã chậm một bước, khi ta muốn tìm người này, phát hiện hắn đã rời khỏi thôn trang!”

Một bên Trang Minh Hỉ nghe vậy mỉm cười, thầm nghĩ: ta tất nhiên biết đó là một sơ hở, chẳng lẽ còn ngoan ngoãn để ngươi nắm lấy? Từ lúc phát sinh sự việc, ngày hôm sau ta liền đưa bạc cho hắn rời khỏi Dương Thành, trời đất bao la, cả đời cũng đừng nghĩ tìm được hắn!

“Vậy làm thế nào cho phải? Manh mối chẳng phải đã bị cắt đứt?” Phương Nghiên Hạnh vội la lên.

Tần Thiên mỉm cười, “Tỷ tỷ đừng gấp gáp, tỷ quên ta còn có Tống bá bá làm chỗ dựa hay sao? Tống Tuần phủ tay cầm binh quyền, muốn tìm ra một người còn phải khách khí sao? Ta đã biết tình huống đại khái của người này, cũng gọi người căn cứ theo hình dáng của hắn mà vẽ ra, mặc cho hắn chạy đến chân trời góc biển, ta đều có thể tìm ra, đến lúc đó thông qua hắn tìm ra người chủ mưu đứng phía sau, xem ta thu thập những người này như thế nào!” Tần Thiên ngữ khí oán hận.

Nghe những lời ấy, Trang Minh Hỉ trên lưng lập tức đổ mồ hôi lạnh, gió thổi qua, toàn thân lạnh lẽo.

“Ai nha, xem ta kìa, quên mất tỷ tỷ đã sắp đến thời điểm lâm bồn rồi, không nên cùng tỷ nói mấy chuyện này, sẽ dễ xúc động a, nên đánh nên đánh!”

“Đây thì tính là gì, thai của ta rất khỏe, lúc trước tức giận với bà bà như vậy cũng không gặp phải chuyện gì.”

“Phỏng chừng là một tiểu tử mụ mẫm đây.”

“Ta cũng hy vọng như vậy.”

Tần Thiên giúp đỡ Phương Nghiên Hạnh rời khỏi lương đình.

Chờ các nàng đi rồi, Trang Minh Hỉ mới đi ra từ núi giả. Nàng ôm ngực, sắc mặt tái nhợt, tim đập hoảng sợ. Nàng quay đầu phân phó Hỉ Thước: “Bảo Trương Dũng nhanh chóng tới gặp ta!”

***

Mai Hương viện.

Ban đêm, Trương Dũng được Hỉ Thước dẫn dắt, lén lút theo cửa hông trong sân đi vào gian phòng của Trang Minh Hỉ.

“Người kia sau khi rời khỏi thông trang đến nơi nào, ngươi có biết hay không?”

Trương Dũng vừa tiến vào phòng, Trang Minh Hỉ liền khẩn cấp hỏi.

Nàng là một nữ nhân không tiện ra mặt, chỉ có thể đứng phía sau bày mưu tính kế và đưa bạc. Mọi hành động và việc liên lạc đều được giao cho Trương Dũng hoàn thành, kẻ cùng phối hợp kia cũng do Trương Dũng tìm thấy.

“Sau khi hắn rời đi chúng ta cũng không còn giữ liên lạc!” Thấy Trang Minh Hỉ vẻ mặt gấp gáp, Trương Dũng cũng có chút khẩn trương, “Tiểu thư, không phải xảy ra chuyện gì chứ?”

“Đại thiếu phu nhân đã tra ra sự tồn tại của hắn, hiện tại đã nhờ Tống tuần phủ phái binh lực tìm kiếm!” Trang Minh Hỉ hai tay nắm vạt áo trước ngực, không ngừng lắc lắc ngón tay của mình, như đang cố gắng cân bằng sự bối rối trong lòng.

“Tiểu thư, sẽ không xảy ra chuyện gì chứ?” Trương Dũng sắc mặt biến đổi đột ngột.

Phản ứng như vậy lại khiến Trang Minh Hỉ trở nên bình tĩnh. Hiện tại nàng không thể loạn, nàng mà loạn, sẽ không còn ai có thể nắm giữ toàn cục, một khi chuyện này được điều tra ra, bản thân sẽ là người chịu tội đầu tiên!

Nàng hít sâu một hơi, vẻ mặt dần dần khôi phục sự bình tĩnh. Nàng xoay người, nhìn chằm chằm Trương Dũng, quát khẽ: “Hoảng cái gì? Sự tình còn chưa bại lộ chính bộ dạng này của ngươi cũng sẽ để lại dấu vết!” Nàng chỉ vào hắn, “Ta nói cho ngươi, kẻ đó một khi bị bắt, chúng ta cũng không có kết cục tốt! Ngươi tỉnh táo cho ta!”

“Vâng.” Trương Dũng cúi đầu.

Trang Minh Hỉ xoay người, ở trong phòng đi tới đi lui, khổ tâm suy nghĩ, hai mắt không ngừng lóe ra. Một lát sau, nàng dừng cước bộ, nhìn về phía Trương Dũng: “Trong khoảng thời gian này, ngươi quan sát mọi hành động của Đại phòng ở Trà Hành cho ta. Nếu bọn họ có hành động gì khác thường, ngươi mặc kệ dùng phương pháp gì cũng phải tìm hiểu rõ ràng, nếu bọn họ đã tìm được kẻ kia, lập tức hồi báo với ta!”

Trong lúc đó, tuy rằng Trang phủ cực lực giấu diếm việc này, nhưng trên đời nào có bức tường chắn được gió? Vì vậy có chút lời đồn đãi chuyện nhảm lộ ra ngoài, bên ngoài đồn đãi tuy nhiều, nhưng Tần Thiên luôn luôn không để ý, đối với nàng cũng không có ảnh hưởng. Đại phu nhân cùng Trang Tín Ngạn đối với nàng tuyệt đối tín nhiệm, cũng sẽ không bị mấy lời đồn đãi này ảnh hưởng. Nhóm chủ tử không quan tâm, người phía dưới cho dù nghe thấy cũng không dám lắm miệng.

Nhưng những lời đồn đãi này lại rơi vào tai Tạ Đình Quân lại làm cho hắn giận dữ, vì vậy đã ước hẹn Trang Minh Hỉ vào đêm đó.

Nhìn thấy Tạ Đình Quân, Trang Minh Hỉ tuy rằng chột dạ, lại vẫn cường trang trấn định, nàng không dám đối mặt với hắn, xoay người, nhìn ba quang lân lân trên mặt nước ngoài Bích Thủy đình nói: “Ngươi cũng biết ta ban đêm chuồn êm ra ngoài có bao nhiêu khó khăn? Về sau không có chuyện trọng yếu, chúng ta vẫn nên ít gặp mặt thì tốt hơn…”

Tiếng nói vừa dứt, cánh tay đã bị bàn tay như gọng sắt của hắn bắt lấy. Hắn dùng lực một chút khiến cho nàng không thể không đối mặt với hắn.

Vừa tiếp xúc với đôi mắt thâm trầm của hắn, Trang Minh Hỉ tâm nhảy nhót, một loại áp lực rất lớn ép nàng thiếu chút nữa không thể thở nổi.

“Ngươi làm gì vậy, ngươi buông ta ra, ngươi làm đau ta a!”

Bộ huyền thiết chỉ trong tay trái hắn cơ hồ đâm vào da thịt nàng, toàn tâm đau đớn, nàng sống chết giãy khỏi tay hắn!

“Là ngươi làm phải không, vu hãm Tần Thiên tư thông chính là ngươi!” Tạ Đình Quân trên tay lực đạo cũng không hề giảm, thanh âm lạnh lẽo giống như hàn băng.

Thấy hắn bộ dạng như muốn ăn thịt người, Trang Minh Hỉ trong lòng e ngại, nào dám thừa nhận, vội vàng nói: “Không phải ta, không phải ta làm! Ngươi buông ra! Ngươi buông ra!” Nàng đau đến mức nước mắt đều rơi xuống.

Bên cạnh Hỉ Thước cùng Trương Dũng thấy tình hình như vậy, Trương Dũng muốn tiến lên cứu, lại bị Lâm Vĩnh chắn trước mặt!

“Không phải ngươi thì còn có thể có ai? Ngươi cho là không thừa nhận thì có thể mọi sự đại cát?” Tạ Đình Quân lạnh lùng cười, hắn quay phắt đầu lại, ánh mắt như điện bắn về phía Trương Dũng, Trương Dũng kinh hãi, vội lui hai bước.

“Có thể giúp ngươi làm việc không nhiều người lắm, đây hẳn chính là kẻ chạy việc cho ngươi!” Tạ Đình Quân ở bên tai Trang Minh Hỉ nhẹ giọng nói, thanh âm mềm nhẹ, Trang Minh Hỉ lại nhịn không được phát run.

Tạ Đình Quân hướng Lâm Vĩnh ra hiệu. Lâm Vĩnh tiến lên, chỉ vài ba động tác đã áp chế Trương Dũng, chỉ thấy hắn cũng không biết dùng phương pháp gì, nhéo vài cái trên người Trương Dũng. Trương Dũng ngã xuống đất, đau đến mức há mồm kêu to, Lâm Vĩnh vội vàng lấy bố khăn trên quần áo hắn nhét vào trong miệng hắn. Trương Dũng đau đến mức đầu đổ đầy mồ hôi, lại không thể kêu ra tiếng, toàn thân không nhịn được run rẩy, một lát sau bắt đầu mắt trợn trắng.

Mắt thấy Trương Dũng biến thành như vậy, Trang Minh Hỉ sợ tới mức hoa dung thất sắc, nước mắt chảy ròng ròng, nàng từng thấy qua khổ hình bất quá chỉ là đánh bằng roi mà thôi, làm sao từng trông thấy thủ đoạn khủng bố như vậy. Một lát sau, Lâm Vĩnh lại vỗ vỗ trên người Trương Dũng, Trương Dũng lúc này mới đình chỉ run rẩy, trên mặt dần dần khôi phục vẻ bình thường.

“Cái này gọi là phân cân thác cốt thủ, nhéo vào gân mạch trên người ngươi, cho ngươi nếm mùi thống khổ, nhưng cũng không ảnh hưởng đến tính mạng của ngươi, thế nào, có muốn nếm thử lần nữa không?” Tạ Đình Quân nhìn Trương Dũng thanh âm lạnh lùng nói.

Trương Dũng sợ tới mức vội vàng ngồi lên, hướng về Tạ Đình Quân liên tục dập đầu.

“Không muốn lại chịu tội, vậy thành thật nói ra, chuyện này rốt cuộc thế nào?” Tạ Đình Quân nhìn xuống hắn.

Nhớ tới thống khổ vừa rồi, Trương Dũng không dám giấu diếm, lập tức nhất nhất đem sự tình nói ra.

Từ những lời kể rõ ràng của hắn, Trang Minh Hỉ trên mặt dần trở nên trắng bệch.

“Thế nào, ngươi còn muốn nói xạo?” Tạ Đình Quân xoay người nhìn Trang Minh Hỉ, ánh mắt giống như sói trên thảo nguyên, ngoan lệ âm trầm, làm cho Trang Minh Hỉ kìm lòng không được mà phát run.

Advertisements

16 thoughts on “Thịnh Thế Trà Hương 234

  1. Haiz… có tật thì giật mình thôi. Trang Minh Hỉ này bị đố kỵ làm cho ngu si rồi, bây giờ nàng có tới 2 bên muốn xử tội nàng ah! Đúng thật là gieo nhân nào thì gặt bão đó thôi.

    Thanks nàng nhe, năng suất thật nhanh mà ^^

    • truyện đang đến hồi gay cấn ^^ cố gắng post nhiều cho mọi ng đọc nàng ah 😀 nhưng mà nói thật ra trong truyện này ko hiểu sao ta lại ghét Tạ Uyển Quân hơn Minh HỈ 😛 ta thấy Minh Hỉ khá đáng thương, còn Tạ Uyển Quân có bao nhiêu người yêu thương bao bọc mà ^^

  2. ta đồng ý với nàng a…Minh Hỷ là vì mẹ không thương ca ca không quan tâm bị người coi rẻ hủy hôn mới tới bước này mặc dù suy nghĩ có hơi tiêu cực mới tới bước này…còn 2 anh em nhà họ tạ vừa là con chính thất nhan sắc địa vị tiền của có thừa mà cứ đi tranh giành với người khác làm khổ mình…ghét hạn tiểu Tam này lắm a…nhưng mà có muốn chen vào vợ chồng người ta cũng không được…hứ..hứ..

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s