Thế hôn 49

59018793a261a554b180e&690

 

Chương 49: Thính tuyết [ tứ ]

Đào thị được Xuân Nha nâng đỡ ngồi dậy, hơi hơi thở dài, thấp giọng nói: “Ta và cữu phụ con đã thương lượng, chờ thêm hai ngày nữa tuyết ngừng rơi, ta sẽ đến thôn trang hồi môn của ta để dưỡng bệnh. Tổ phụ cũng đã đồng ý .”

Đây là chủ ý của Đào Thuấn Khâm, hắn từ lúc đi vào đều ẩn nhẫn chỉ vì muốn Lâm lão thái gia luôn coi thể diện là trên hết đồng ý để Đào thị rời khỏi đây mà đến đó dưỡng bệnh. Trong mắt người bên ngoài, Đào thị chuyển đến thôn trang hồi môn, có vẻ giống như bị trục xuất, nhưng thật ra đây mới là phương thức tốt nhất đối với tính tình như Đào thị, mắt không thấy tâm không phiền, tâm bệnh tất nhiên sẽ chuyển biến tốt, thậm chí ở gần thôn trang kia có ôn tuyền (suối nước nóng), rất thoải mái.

Lâm Cẩn Dung hai mắt tỏa sáng. Như nàng mong muốn, sự tình đang phát triển theo hướng tốt. Kiếp trước, khi Đào thị bị bệnh, Đào Thuấn Khâm lúc đó cũng từng hướng Lâm lão thái gia đưa ra yêu cầu để Đào thị đến thôn trang nghỉ ngơi, nhưng lại bị Lâm lão thái gia vô tình cự tuyệt, Đào Thuấn Khâm nấn ná ở Bình Châu một hai tháng, cuối cùng cũng chỉ có thể vô công phản kháng, sau đó thường thường phái người đưa tiền đưa tài vật, ngoài ra cũng không còn biện pháp gì khác, nhưng hiện tại, mặc kệ là vì Đào thị đã chịu ủy khuất, hay là vì Lâm Thận Chi, Lâm lão thái gia chung quy cũng đã đồng ý.

Mà nàng, cũng vì bản thân tìm được một cơ hội tốt. Lâm Thận Chi tất nhiên sẽ phải ở bên cạnh lão thái gia đọc sách, Lâm Cẩn Âm sắp gả đi, là trưởng nữ cũng có thể ở lại trông chừng Lâm Thận Chi, uy hiếp Hoàng di nương.

Còn nàng thì sao, nên đi theo Đào thị làm tròn hiếu đạo. Tự do tự tại không nói tới, nàng còn có mấy chuyện trong lòng muốn làm, một ngày chưa thể chứng thực, một ngày chưa thể thực hiện, nàng ngay cả ngủ cũng không an ổn.

Ở Yên Hỉ cư, Lâm Ngũ ngồi trước mặt Lâm lão thái thái, tràn ngập xấu hổ nói: “Tổ mẫu, hôm nay đều là lỗi của con. Con không khuyên nhủ được Tứ tỷ, đã cô phụ một mảnh hảo tâm của cô cô, điều này cũng đành thôi, cô cô cùng biểu muội đều là người rộng lượng, sẽ không cùng nàng so đo. Nhưng nàng thực không nên bởi vì thổi sáo thắng Ngô gia Nhị thiếu gia, mà vui mừng đến mức làm bỏng Lục muội, chọc cho Thất muội phát hỏa tại đương trường khiến người khác đau lòng, mọi người đều chê cười tiểu thư Lâm gia không có quy củ, không có chừng mực. May mà Dương Mạt đã thay nàng hoà giải, bằng không thể diện của chúng ta không biết còn bao nhiêu……” Lâm lão thái thái mặt âm trầm, rũ mắt nhìn chằm chằm chén trà xanh biếc giống như ngọc phỉ thúy, không nói lời nào.

Lâm Ngũ thấy bà chậm chạp không nói, dần dần có chút bất an, không khỏi lặng lẽ giương mắt trộm dò xét thần sắc của bà.

Lâm lão thái thái thở một hơi thật dài: “Con không cần phải nói nữa, hôm nay chuyện cần làm là phải xin lỗi Lục Vân, cũng nên vì nàng công đạo.”

Phải thừa dịp cơ hội này một cước đá bay tiểu nhân âm hiểm giả dối như Lâm Cẩn Dung này! Lâm Ngũ vui mừng quá đỗi, đang muốn nói thêm hai câu, đã thấy đại nha hoàn Ngân Hạnh trong phòng Lâm lão thái thái đi vào nói:“Lão thái thái, Tứ tiểu thư vội tới thỉnh an người.”

Lâm lão thái thái nâng mí mắt, thản nhiên nói: “Để nàng tiến vào.”

“Tổ mẫu, tôn nữ nhi thỉnh an người.” Lâm Cẩn Dung vừa vào cửa, đã hành lễ vấn an Lâm lão thái thái.

Lâm lão thái thái nghiêm mặt không thèm nhìn nàng, cứ để nàng đứng đó. Lâm Ngũ thấy Lâm Cẩn Dung quần áo cũng chưa thay, ngay cả đôi hài trên chân làm bằng da nai bị mình dẫm bẩn cũng chưa đổi, không khỏi hơi hơi cười lạnh: “Tứ tỷ tỷ, Lục muội cùng Thất muội đã đi bôi thuốc, tại sao tỷ giờ này mới đến thỉnh an tổ mẫu? Còn ngay cả quần áo cũng không không đổi? Hài bẩn như vậy cũng dám đi đến trước mặt tổ mẫu sao.”

Lâm Cẩn Dung sớm đã có chủ ý, tất nhiên là không hoảng hốt, thấy bản thân đứng ngốc ở một chỗ đang nhàm chán, đơn giản vui đùa với nàng một chút: “Ngũ muội muội, ta đần độn gây ra lỗi lầm, bị muội mắng còn nói sẽ đi mách tổ mẫu vì vậy trong lòng khó tránh khỏi kích động, liền đi tìm nương của ta. Nương ta lại nói với ta, ta là không cố ý, cô cô cùng biểu muội cũng không so đo với ta, ta cần gì phải sợ, hiện giờ phải đến nhận lỗi với tổ mẫu, vì thế ta liền đến đây.”

“……” Lâm Ngũ nghe lời này liền hiểu được là nói dối, lập tức cười nói: “Thật sự là kỳ quái , một cái hũ nút giống như Tứ tỷ tỷ hôm nay chẳng những gây ra náo động, mồm mép cũng rất lưu loát, so với ngày thường thật sự giống như hai người khác nhau. Tứ tỷ tỷ, tỷ cũng đừng ngượng ngùng, tỷ đã đi tìm người của Đào gia chăng? Nói đến cũng khéo, mỗi lần tỷ phạm sai lầm, đều là thời điểm có người đến từ Thanh châu……” Trong đó ý tứ rất rõ ràng, chính là mẫu tử Tam phòng đều thừa dịp người nhà mẹ đẻ ở đây, không hề sợ hãi muốn đối nghịch với Lâm gia nhị lão.

Lâm Cẩn Dung nhìn Lâm Ngũ, chậm rãi nói: “Xác thực, ta không có bản sự, mỗi lần đều khiến người trong nhà mất mặt, khiến cữu phụ, cữu mẫu quan tâm. Ta thực sợ hãi nếu cứ để như vậy, ta rốt cuộc không còn mặt mũi đi gặp bọn họ.” Thanh âm của nàng đột nhiên trở nên trầm thấp thương cảm: “Ngũ muội muội, ngày xưa muội đối đãi với ta thật tốt, sao hôm nay lại hận ta như vậy? Cho dù là ta đã làm sai, ta cũng đã nói với muội, ta thật sự không phải cố ý. Hôm nay trước mặt nhiều người nhiều như vậy muội lại mắng ta, ta rất khó chịu, tay chân cũng không biết nên để vào đâu…… Cho dù là cô cô cùng Vân biểu muội, Lục muội cùng Thất muội, cũng đều không giống như muội mắng ta như thế. Nếu muội đã hiểu lầm gì ta, sao không trực tiếp nói thẳng với ta? Ta sẽ sửa chữa là được.”

Giả bộ cái gì a? Lâm Ngũ dĩ nhiên coi Lâm Cẩn Dung là người âm hiểm giả dối, tức giận nói: “Ta khi nào thì mắng chửi tỷ? Ta thấy tỷ ngẩn người, hảo tâm nhắc nhở tỷ mà thôi!”

“Câm miệng!” Lâm lão thái thái đột nhiên vỗ tháp đang ngồi, lạnh lùng nói: “Còn cho rằng các ngươi hôm nay khiến ta mất mặt chưa đủ hay sao? Đều quỳ xuống cho ta!”

Lâm Ngũ bị hù dọa nhảy dựng, ngẩng đầu lên không thể tin được nhìn Lâm lão thái thái, ủy khuất nói: “Tổ mẫu, con……” Nàng không hề làm sai, vì sao phải bắt nàng quỳ? “Quỳ xuống!” Lâm lão thái thái hét to một tiếng, Lâm Ngũ giật mình, vội quỳ gối trước mặt Lâm lão thái thái, cũng bất chấp đầu gối đau đớn, chỉ ủy khuất cắn môi, lệ rơm rớm hung hăng trừng mắt Lâm Cẩn Dung.

Lâm Cẩn Dung không nhanh không chậm quỳ xuống, hai mắt nhìn thẳng, trong lòng lại bay lên tận trời.

Lâm lão thái thái mắng: “Đừng nghĩ rằng ta già rồi thì không biết gì? Việc ngày hôm nay, ai cũng chưa cần nói, ta đã biết!” Sau đó chỉ vào Lâm Ngũ, lạnh lùng nói: “Có người thấy là nha hoàn bên người Tín Nhi của ngươi đụng phải Dương Mạt, sau đó Dương Mạt mới va vào người Tứ tỷ ngươi, tiếp theo khiến Lục muội bị thương. Thất muội tuổi nhỏ tính tình hỏa bạo không biết nặng nhẹ, ngươi chẳng những không biết nên ngăn cản, còn thêm mắm thêm muối, trước mặt mọi người nói ra lời khó nghe, châm ngòi tỷ muội khắc khẩu, ngươi có biết ngươi đã đánh mất mặt mũi của ai hay không? Chính là thể diện của Lâm gia! Tự tung tự tác!” Nói xong tát lên mặt Lâm Ngũ một bạt tai.

Tự tung tự tác, tổ mẫu sao có thể mắng nàng như vậy? Nàng lớn như vậy, cho tới bây giờ cũng chưa có người nào mắng nàng, còn tát nàng như thế…… Vô cùng nhục nhã. Lâm Ngũ che mặt, nước mắt khống chế không được trào ra đầy mặt, thất thanh nói: “Không! Ta không có! Tín Nhi cũng không có! Là ai nhìn thấy? Bảo nàng ra đối chất với ta! Tổ mẫu, người đừng nghe lời người khác gièm pha, ta từ trước đến nay hiểu được nặng nhẹ, sao lại làm chuyện này? Khiến tỷ muội bất hoà đối với ta thì có ích lợi gì?” Tiếp theo quay đầu trừng mắt Lâm Cẩn Dung, lạnh lùng nói: “Có phải tỷ hay không? Tỷ vì muốn chối tội mà oan uổng ta!”

Lông mi cong dài của Lâm Cẩn Dung lười biếng run lên, đạm mạc liếc mắt nhìn Lâm Ngũ một cái, rồi lại cúi mắt không nói lời nào, xứng đáng a! Tâm thuật bất chính lại còn kêu oan.

“Ngươi là nói ta oan uổng ngươi?” Lâm lão thái thái lạnh lùng nhìn Lâm Ngũ: “Chuyện ngươi làm thì bản thân ngươi là rõ ràng nhất, ta sẽ giữ lại thể diện cho ngươi, sẽ không nói rõ ràng tỉ mỉ, ta chỉ muốn các ngươi vô luận thời điểm ra sao phải hiểu được một việc, ta và tổ phụ các ngươi vẫn còn sống! Không phải các ngươi muốn như thế nào thì được thế đó. Trong lòng không có gia tộc, không có phụ huynh cốt nhục, không xứng đáng làm Lâm gia nữ nhi! Lại càng không xứng hưởng thụ cẩm y ngọc thực của Lâm gia!”

Lâm Ngũ biết rõ tính nết của lão thái thái, hiểu được bà nếu đã định tội mình, vậy cũng không còn khả năng xoay trở. Lập tức khóc ngã xuống đất, khóc tê tâm liệt phế, rối tinh rối mù, trong miệng còn không quên liều mạng kêu oan.

Lâm Cẩn Dung mặt không chút thay đổi nhìn Lâm Ngũ, kiếp trước, nàng đã nhận ra thời điểm người khác đã định tội ngươi, có kêu oan cũng không còn ý nghĩa gì nữa, căn bản không có nửa điểm tác dụng, bất quá càng khiến kẻ đó thêm khinh thị mình mà thôi, dù sau lưng có một mình rơi lệ, so với làm như vậy vẫn còn giữ lại được chút tôn nghiêm.

Đại phu nhân Chu thị nghe thấy tin tức chạy đến, nhìn thấy bộ dáng Lâm Ngũ khóc lóc choáng váng, đau lòng mày đều nhíu chặt, cũng không dám mở miệng cầu tình, chỉ dám đứng ở một bên đáng thương hề hề nhìn Lâm lão thái thái.

Lâm lão thái thái thấy Chu thị nhanh như vậy đã nhận được tin tức, gương mặt rét lạnh, căn bản không nhìn Chu thị cùng Lâm Ngũ, chỉ đưa mắt nhìn về phía Lâm Cẩn Dung. Lâm Cẩn Dung hiểu được tới phiên mình bị hỏi tội, vội cúi mặt, giả bộ bất an sợ hãi, cúi đầu gọi một tiếng: “Tổ mẫu.”

Lâm lão thái thái âm thanh lạnh lùng nói: “Giơ tay trái ra!”

Lâm Cẩn Dung hút một ngụm khí lạnh, run rẩy vươn tay ra, Lâm lão thái thái nắm lấy, cầm lấy thước sắt nện xuống, “Ba!” một tiếng vang lên.

Lâm Cẩn Dung đau thiếu chút nữa nhảy dựng lên, cắn môi nhịn xuống, lệ đảo quanh trong hốc mắt.

Lâm lão thái thái mị ánh mắt trừng nàng: “Đau sao? Lúc đi ta đã dặn dò các ngươi thế nào? Khiêm tốn thủ lễ, ngươi đã làm thế nào vậy? Ngươi tới cửa làm khách, ngay cả lễ nghi tôn trọng gia chủ cũng không làm được, vậy mà cũng cho là tiểu thư dòng dõi thư hương hay sao? Không đức không có phẩm hạnh khiến người ta xem thường! Về sau còn có ai dám mời ngươi tới cửa làm khách?”

Lâm Ngũ thấy Lâm Cẩn Dung cũng bị đánh, trong lòng thoải mái hơn một chút, đang khóc lớn biến thành nhỏ giọng nức nở, nghiêng mặt nhìn lén trò hay.

Lâm Cẩn Dung hít mũi kiên trì nói: “Tổ mẫu, người nếu đã biết mọi việc, nên biết ta không phải cố ý. Ta vốn định không tham dự, từ trước đến nay không thích xuất môn, không có nhiều kiến thức, chỉ nghe Ngũ muội nói Vân biểu muội đã được danh gia Giang Nam chỉ điểm, nghĩ rằng nàng dù thế nào cũng tài giỏi hơn ta, ta thua cũng không thể thua quá thảm hại, làm cho người ta xem thường Lâm gia nữ nhi, vì vậy chú tâm pha trà, nào biết sẽ thành như vậy? Người có thể mắng ta ngu si, cũng không thể nói ta có ý hại cô cô cùng Vân biểu muội. Ta không sợ bị người trách phạt.”

Nàng đã sớm tính toán, nói đến việc pha trà, Lâm lão thái thái xác thực có lý do trách phạt nàng, cũng nên cho Lục gia một lời công đạo, tỏ vẻ xin lỗi, cùng Ngô Tương tỷ thí thổi sáo nàng thắng, ai cũng không thể oán trách nàng, cũng không phải một mình nàng lén lút cùng Ngô Tương gặp gỡ, cũng không phải nàng gây náo động ồn ào muốn cùng Ngô Tương tỷ thí tranh tài cao thấp, ai có mắt đều thấy, mà Lâm Lục bị phỏng, có Dương Mạt làm chứng, Lâm Lục lại tỏ vẻ không truy cứu, Lâm lão thái thái tựa hồ cũng nhận định là Lâm Ngũ giở trò quỷ, ai còn có thể trách nàng điều gì nữa?

“Nói như vậy, ngược lại là cô cô ngươi không biết lượng sức, Vân biểu muội của ngươi xứng đáng mất mặt chịu ủy khuất? Ai dạy ngươi đạo lý như vậy? Hôm nay ta sẽ dạy cho ngươi biết cái gì là cách xử sự làm người!” Lâm lão thái thái cực kỳ tức giận cười lạnh, trong tay thước lại giơ cao lên.

13 thoughts on “Thế hôn 49

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s