Thế hôn 75

chinese-girl-paintings-048

 

Chương 75: Điểm danh

Lâm Cẩn Âm thừa dịp thời điểm Đào thị cùng Lâm Cẩn Dung rửa mặt chải đầu, nhỏ giọng cùng Đào thị nói rõ tình huống trong nhà: “Trước đó vài ngày, Nhị bá mẫu quản sự xảy ra chút vấn đề, tổ phụ lên tiếng, đổi Đại bá mẫu ra mặt quản sự lại. Xảy ra vấn đề tiền bạc, hai vị bá mẫu trước mặt tổ mẫu náo loạn không thôi, đến bây giờ cũng không hòa hảo. Trước mặt người khác còn miễn cưỡng giật nhẹ khóe miệng xem như mỉm cười, nhưng không hề nói chuyện gì với nhau.”

Đào thị thực ngạc nhiên cũng thực khoái trá: “Tiền nong xảy ra vấn đề? Thực mất mặt! Đây chính là đại sự mà, tổ mẫu có nói gì không? Cứ như vậy quên đi a?”

Lâm Cẩn Âm nhỏ giọng nói: “Mùa xuân vừa rồi không phải bạc tăng giá sao? Nhị bá mẫu cùng người bên ngoài kinh doanh bán bạc, buôn bán lời rất nhiều tiền……” Sau đó bám vào bên tai Đào thị thấp giọng nói: “Nghe nói nàng tự ý dùng vàng cùng tiền chung của nhà đi đổi bạc, rồi lại lấy ra cửa hàng bên ngoài để bán, chỉ chừa lại một chút bạc giả vờ giả vịt. Sự tình lộ ra, tổ phụ lên tiếng, bảo Đại bá mẫu tính toán rốt cuộc bị mất bao nhiêu bạc, dựa theo giá cao nhất mà bắt Nhị bá mẫu nộp đủ số lượng. Nhị bá mẫu nói chỉ có một vạn lượng, Đại bá mẫu nói tổn thất hai vạn hai, hai người không ai nhường ai, trước mặt tổ mẫu liền ầm ỹ lên. Con lần đầu tiên được biết, Đại bá mẫu cãi nhau hóa ra lại lợi hại như vậy. Cuối cùng tổ mẫu đứng ra hòa giải, bảo Nhị bá mẫu nộp một vạn năm ngàn lượng.”

“Nàng lá gan thật lớn! Bản thân là nhi tức làm quản gia, có thể lấy thúng úp voi (một việc sai trái lớn tầy đình mà toan che đậy bằng lý lẽ thiếu sót, giấu đầu hở đuôi) được hay sao. Mới chỉ quản gia vài ngày, đã lộ ra bộ dạng ăn cắp khó coi như vậy, đúng là đánh vào mặt tổ mẫu mà.” Đào thị buồn cười vô cùng: “Nàng vắt hết óc vất vả hồi lâu, lại vô duyên vô cớ nộp lại tiền, nói vậy sẽ rất hận Đại bá mẫu của con rồi.”

Lâm Cẩn Âm cười nói: “Đại bá mẫu còn hận nàng buôn bán lời hơn một ngàn lượng bạc. Vừa hận tổ mẫu bất công, vì vậy trước mặt tổ mẫu sắc mặt luôn khó coi. Tổ mẫu cũng không so đo, cũng tức giận với Nhị bá mẫu. Vì vậy, Lục muội cùng Thất muội cũng không dám làm nũng với tổ mẫu nữa.”

Vừa trở về đã nghe thấy chuyện như vậy, Đào thị cười ngả nghiêng, vỗ tay nói: “Tổ mẫu của con bao che Nhị bá mẫu, thấy thẹn trong lòng, nên cũng không tiện so đo với Đại bá mẫu. Cái tát này thật hay, xứng đáng nha xứng đáng! Bản thân ta mặc dù khiến người khác không yêu thích, nhưng loại chuyện bẩn tay này thật sự không làm được.”

Lúc đi Đại phòng thất thế, Nhị phòng đắc ý, đến khi về Nhị phòng mất mặt, Đại phòng lại đắc ý. Nửa năm nay, tình hình trong nhà thật lôn xộn. Lâm Cẩn Dung ở một bên yên lặng nghe, khẽ cười nói: “Nếu hàng năm Nhị bá mẫu đều làm như thế, nói vậy thời điểm phát tiền tiêu vặt hàng tháng cùng ngày lễ ngày tết, Đại bá mẫu sẽ sảng khoái phóng khoáng hơn rất nhiều, nhà chúng ta cũng không cần phải chi tiêu tiết kiệm nữa.”

“Con nha……” Đào thị càng nghĩ càng buồn cười, đem châu sai màu đỏ san hô cài lên tóc, mặt mày vui vẻ nói: “Đi, chúng ta thỉnh an lão thái thái.”

Lâm Cẩn Dung cầm tay Lâm Thận Chi, cùng Đào thị hoà thuận vui vẻ bước đi.

Con đường này vẫn vậy, nha hoàn ma ma vẫn là những người kia, trong không khí tràn ngập mùi hương hoa quen thuộc.

Lâm lão thái rất vừa nghỉ trưa dậy, còn chưa có tinh thần, ngả người trên tháp uống trà cho tỉnh táo. Thấy đám người Đào thị tiến vào thỉnh an, trên mặt mỉm cười không vui cũng không khó coi nói: “Ngồi đi. Đã khỏi hẳn rồi chứ? Thân mình được nghỉ ngơi là tốt rồi, ngày sau cố mà sống tốt. Tứ nha đầu cao thêm nhiều, sắc mặt cũng rất khá.” Vừa nói vừa hướng Lâm Thận Chi giang hai tay, nói: “Tiểu lão Thất đến chỗ tổ mẫu, tổ phụ cho con nghỉ rồi sao?”

Lâm Thận Chi luyến tiếc nhìn Đào thị một cái, cất bước tiến lên tựa vào bên người Lâm lão thái thái, cười nói: “Vâng, tổ phụ biết nương ta hôm nay trở về, nói quản được người không quản được tâm, không bằng thả ta ra, hắn cũng thanh tịnh, ta cũng vui mừng.”

Lâm lão thái thái xoa xoa đầu hắn, dặn dò nói: “Ngoan nghe lời tổ phụ, cố gắng học hành, tương lai làm rạng rỡ tổ tông.”

Lâm Cẩn Dung ở một bên nhìn Lâm lão thái thái đối đãi Lâm Thận Chi dường như so với lúc trước thân thiết hơn rất nhiều, trong lòng biết đây là bởi vì Lâm Thận Chi đi theo Lâm lão thái gia có chỗ đứng, đọc sách cũng rất tốt, vì thế thật cao hứng, hướng Lâm Cẩn Âm chớp mắt vài cái, hai tỷ muội hiểu ý cười.

Lâm lão thái thái dỗ dành tôn tử, nâng mí mắt lên hỏi Đào thị: “Nghe nói ca ca ngươi cũng đến?”

Người nhà mẹ đẻ luôn chạy đến đây có vẻ không tiện lắm. Đào thị vốn biết La thị xấu mặt hơi có chút vui sướng khi người gặp họa, nghe câu hỏi này cũng không thể không nhanh chóng giải thích: “Vâng, hắn lúc này ở bên ngoài thỉnh an tổ phụ, sợ lúc sau mới tới chỗ tổ mẫu thỉnh an được. A Dung tuổi không còn nhỏ, có một số việc nên chuẩn bị trước. Thanh châu có các cửa hàng, nhiều thứ tiện nghi, ta nhờ tẩu tử hỗ trợ mua chút vật liệu gỗ, da lông cùng hương liệu, hắn vừa vặn có việc đến Bình châu, thuận tiện mang tới.”

Lâm lão thái cúi mắt nói: “Ca ca ngươi tuổi cũng không còn trẻ, luôn tới tới lui lui cũng vất vả, ngươi cần chiêu đãi cho tốt. Phải chuẩn bị món ngon cùng điểm tâm mới đúng.”

Nếu không phải nàng không chịu thua kém, gặp phải chuyện không may, Đào Thuấn Khâm đương nhiên không cần phải tới tới lui lui. Đào thị trên mặt nóng lên, thấp giọng nói: “Vâng.”

Lâm lão thái thái lại nói: “Nói đến việc chuẩn bị đồ cưới cho Tứ nha đầu, ta sớm muốn hỏi ngươi, việc của Tam nha đầu ngươi đã chuẩn bị tốt chưa? Ngươi ở tại thôn trang, ta cũng không tiện hỏi, ngày cũng sắp đến, không thể an tâm.”

“Đã sớm chuẩn bị tốt.” Nói đến việc này, Đào thị lại thêm vài phần hưng phấn: “Chờ đem hành lý thu dọn thỏa đáng, ta sẽ lại kiểm kê một lần nữa, tuyệt đối sẽ không xảy ra sự cố.”

“Là thân cốt nhục của ngươi, lại là trưởng nữ, ta tất nhiên yên tâm, chỉ sợ có sơ sót.” Lâm lão thái thái vươn tay bưng chén trà, chậm rì rì uống một ngụm: “Nhưng thật ra hài tử Diệc Chi kia, ta nhớ rõ năm nay ước chừng mười bốn tuổi rồi đúng không? Không biết trong lòng ngươi đã có người thích hợp chưa? Ngươi sớm ngày định chuyện thành thân cho hắn, cả chuyện của Tứ nha đầu nữa.”

Tâm tình tốt của Đào thị nhất thời bị mấy lời liên tiếp này không ngừng gõ loạn không còn thấy bóng dáng tăm hơi, hơi hơi cổ khí, nghiêm giọng nói: “Lúc trước không phải nhi tức bị bệnh nặng sao? Ở nông thôn cũng không thể tìm người hỏi thăm, lúc này rỗi rảnh sẽ tìm người đi hỏi. Không câu nệ là Bình châu hay Thanh châu, vì hắn tuyển chọn người có gia thế nhân phẩm thích hợp là được.”

“Ân.” Lâm lão thái lời nói thấm thía: “Ngươi thật tình thay hắn tính toán, tương lai hắn sẽ không thể không niệm tình của ngươi.”

Lời này nói ra, dường như nàng đối xử hà khắc với Lâm Diệc Chi vậy, nàng nửa năm không ở đây, có muốn hà khắc cũng không thể được? Lão yêu bà này rõ ràng nhìn thấy nàng vui vẻ, cố ý khiến nàng phiền não tức giận đây. Đào thị hé ra mặt đen, miễn cưỡng chịu đựng không nói chuyện.

Lâm Cẩn Dung cùng Lâm Cẩn Âm nhận ra Lâm lão thái thái cố ý chèn ép Đào thị, Đào thị mất hứng, trong lòng tuy rằng không vui, cũng không tiện ngắt lời, ai bảo những lời của Lâm lão thái thái đều là chính sự đây?

Lâm lão thái thái thấy Đào thị lúc mới tiến vào thần thái hưng phấn, vui sướng khi người gặp họa, nay bực tức mới vừa lòng dừng lời, ngược lại hỏi: “Nghe nói vào mùa xuân, Lục Giam đi đến học ở trường của Chư tiên sinh, ở trong núi rơi xuống sông, được tiểu tử ở thôn trang ngươi cứu lên? Là chuyện gì xảy ra vậy?”

Khi nói đến chuyện này, Đào thị cuối cùng đã tìm được lý do phát tiết, tức giận nói: “Bà bà, nói đến chuyện này ta bây giờ vẫn còn tức giận……”

Lâm Cẩn Dung vội nhìn Lâm lão thái thái liếc mắt một cái, thấy Lâm lão thái thái cũng không mất hứng, bộ dáng không muốn nghe Đào thị cáo trạng, thầm đoán Lâm lão thái thái đại khái đã sớm biết tình hình thực tế, giờ phút này bất quá là cố ý để Đào thị nói lại một lần mà thôi, cũng sẽ không quản.

“Ta có ý tốt, Cô phu nhân lại bảo ta trì hoãn việc học hành của hài tử kia. Chẳng lẽ bảo ta đuổi hài tử kia đi, không được cho hắn ở lại thôn trang sao? Ai có thể làm chuyện như vậy? Hơn nữa, hắn mỗi ngày đều đến chỗ của Chư tiên sinh học tập, làm sao lại bảo là trì hoãn?” Đào thị kể lại một lần, rồi tổng kết nói: “Thân thích như vậy, thật sự khó mà giao tiếp! Ta chưa từng gặp qua người nào không nói đạo lý như vậy.”

Lâm lão thái thái lúc đầu còn im lặng nghe, nghe thấy câu bình luận cuối cùng của nàng, sắc mặt khó tránh khỏi có chút khó coi, nhưng vẫn chịu đựng, hừ hừ nói: “Ngươi hiểu lầm rồi, Ngọc Trân không phải có ý này, ngươi hiểu được tính tình của nàng, nàng cũng có khó xử nghẹn ở trong lòng không thể nói ra, Lục Giam không hiểu chuyện, hạ nhân cũng vậy. Nàng ngày ấy còn nói với ta, cũng muốn cảm tạ ngươi. Người nhà mẹ đẻ chúng ta không nên cùng nàng so đo, ngươi đừng để ở trong lòng, lúc trước Tứ nha đầu không hiểu chuyện, nàng cũng chưa nói gì cả mà.”

Lời này chỉ là dỗ ngọt! Đơn giản chính là làm nương bao che khuyết điểm, muốn thay Lâm Ngọc Trân che giấu hành vi không thích đáng mà thôi. Đào thị trong lòng hiểu được, lại bởi vì vừa rồi bị Lâm lão thái thái gò ép, cơ hồ không có lực chống trả, lúc sau Lâm lão thái thái lại nhắc đến việc của Lâm Cẩn Dung, không thể không miễn cưỡng hừ một tiếng xem như trả lời.

Lâm lão thái thái cũng hừ hai tiếng, buông tha việc này, để các nàng trở về nghỉ ngơi: “Đi đường nửa ngày, cũng vất vả rồi, đi xuống nghỉ ngơi đi. Toàn gia đã lâu chưa đoàn tụ, ta đã phân phó Đại tẩu ngươi, buổi tối thiết gia yến vì các ngươi đón gió tẩy trần. Nam nhân ở bên ngoài ăn uống, nữ nhân cùng hài tử đều ở bên trong, tha hồ vui đùa.” Lại ôn hòa nhìn Lâm Cẩn Âm nói: “Tam nha đầu cũng rất nhanh sẽ gả đi, một ngày rồi lại một ngày trôi qua, hài tử giữ ở bên người càng ngày càng ít, thật sự là luyến tiếc.”

Mất hứng trong lòng Đào thị nhất thời hoàn toàn tiêu tan, ngược lại có chút thương cảm.

Lâm Cẩn Âm vội cười nói: “Tổ mẫu đừng khổ sở, ta đi rồi, không phải vẫn còn có các huynh muội khác sao? Qua vài năm, bọn đệ đệ cưới gả, trong nhà đầy người chỉ sợ tổ mẫu sẽ ngại phiền.”

Lâm Cẩn Dung nhìn thấy lúc này, thật tình cảm thấy Lâm lão thái thái rất lợi hại. Vừa đánh vừa xoa, nương các nàng nên học tập Lâm lão thái thái nhiều hơn. Nếu nói khuyết điểm lớn nhất của Lâm lão thái thái là gì thì đó là đối với người trong lòng quá mức bao che khuyết điểm, bằng không Lâm Ngọc Trân cùng La thị cũng không rơi vào tình trạng như hiện nay.

Đang nghĩ tới đây, đã bị điểm danh. Lâm lão thái thái mở to đôi mắt già cả nhìn chằm chằm nàng: “Tứ nha đầu, ngươi trưởng thành rồi, sao vẫn giống cái hũ nút vậy? Không có việc gì thì nói chuyện với tỷ tỷ của ngươi, học tập tỷ tỷ, hai câu dễ nghe mềm mại nói ra ai mà không thích nghe?”

Advertisements

13 thoughts on “Thế hôn 75

  1. bà già này lớn tuổi bị bệnh hay sao mà con người ta đang vui vẻ phải chọc người ta nổi xung lên vậy….thấy ghét a…chẳng tốt hơn ai mà cứ ra vẻ nàng a…. hừ..hừ…tỷ không thèm nói chuyện với bà thôi chứ với người thân thiết vẫn vui vẻ cơ…

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s