Thế hôn 360

9c8d42c3jw1dse7c4eebhj1

Chương 360: Hồi kinh

Ba ngày sau khi Mai Huệ nương đến chơi, đó là trăm ngày của Nghị Lang, vì Lục Giam không ở nhà, Lâm Cẩn Dung không mở tiệc chiêu đãi khách, chỉ lệnh chuẩn bị một bàn đồ ăn, chủ tớ vài người thay Nghị Lang nho nhỏ chúc mừng một phen. Trong lúc đó, mọi người xuất ra toàn bộ chiêu thức đùa với Nghị Lang, Nghị Lang lần đầu tiên cười lên tiếng.

Sau đó Mai Huệ nương lại tới thêm hai lần, một lần cầu Lâm Cẩn Dung dậy nàng pha trà, một lần lại cầu Lâm Cẩn Dung thổi sáo, mỗi lần đến đều chỉ ngốc lăng ngồi chơi khoảng một canh giờ, mang thủ lễ cũng bất quá là chút hoa quả tươi tầm thường, nếu không nữa thì chính là điểm tâm nàng làm, nửa điểm không xa cách, lại có vẻ rất nhân tình. Lâm Cẩn Dung mặc dù đề phòng Mai Bảo Thanh, nhưng cũng không quá phản cảm phương thức kết giao như thế, mỗi lần đều nhiệt tình tiếp đãi tiểu cô nương này.

Tới giữa tháng 8, Lục Giam đã đi hơn 40 ngày, Lâm Cẩn Dung mặc dù không biết hắn cùng Lâm Thế Toàn có thể gấp trở về qua tiết hay không, nhưng cũng sớm chuẩn bị, muốn náo nhiệt trải qua cái tiết này, mở tiệc chiêu đãi đám người Diêu Trác một phen, bất luận sau này như thế nào, coi như là tụ tập một hồi.

Bánh Trung thu là từ quán điểm tâm nổi tiếng nhất trong kinh làm ra, lại mua rượu ngon từ Phong Nhạc lâu, cộng thêm hoa quả tươi ngon như thạch lựu, lê, hạt dẻ, bồ đào, trang bị vô số lễ hộp, để hai người Lục Lương cùng Lâm Quý cầm danh thiếp của Lục Giam, đưa lễ vật đến nhà hay lui tới cùng quan trên của Lục Giam.

Ngày 14, Hứa Hạnh nương tặng đáp lễ, ngoài bánh Trung thu và rượu ra, còn có quả quất và cam vận chuyển xa xôi về. Anh Đào rửa sạch một quả cam chín đỏ nhất, cầm trêu chọc Nghị Lang, Lâm Cẩn Dung nhìn thấy, không khỏi nhớ tới năm trước nàng hoài thai Nghị Lang, thèm chua, Lục Giam chung quanh vì nàng tìm mua quả cam về, liền nhịn không được hỏi Lục Lương gia: “Gần đây trong kinh thật khô ráo, cũng không biết ở địa phương khác có mưa hay không, nước sông có bị ảnh hưởng gì không.”

Lời ngầm là không biết Lục Giam một đường có bình thuận hay không, Lục Lương gia đã nhiều tuổi, tất nhiên là biết vướng bận trong lòng của thiếu phu nhân không chịu hỏi thẳng ra, liền ôn hòa cười nói: “Hôm qua có người đưa ngao cua đến, nói là xác thực có mưa, nước sông cũng tăng lên một chút, nhưng không có gì, sẽ không trì hoãn việc đi thuyền.” Dừng một chút, lại nói: “Lục Lương hai ngày nay đều chờ ở ngoài thành, một khi nhìn thấy Nhị gia trở về, lập tức sẽ trở về bẩm báo thiếu phu nhân.”

“Vất vả.” Lâm Cẩn Dung cười, tiếp nhận quả cam trong tay Anh Đào trêu chọc Nghị Lang, Nghị Lang lại không có hưng trí, liền đem ánh mắt nhìn nàng, mở rộng cái miệng nhỏ nhắn “Nga nga” lấy lòng nàng, giống như lúc mỗi ngày hắn được đi dạo phơi nắng trong sân vậy.

“Bảo bối muốn đứng lên sao?” Lâm Cẩn Dung trong lòng mềm nhũn, bế hắn du ngoạn trong viện, mới ra cửa, gương mặt mũm mĩm của Nghị Lang lộ ra vài phần vui mừng, vung tay nhỏ béo lùn chắc nịch, đem cái trán nhẹ nhàng cọ cọ Lâm Cẩn Dung. Đứa nhỏ này càng ngày càng lớn, Lâm Cẩn Dung trong lòng đột nhiên vừa chua xót lại chát chúa, khống chế không được hàm chứa lệ, cười dùng sức hôn lên trán của Nghị Lang.

“Ai nha, sao lại khiến người ta yêu thương như vậy chứ?” Sa ma ma ở một bên nhìn thấy, có thể lý giải tâm tình lúc này của Lâm Cẩn Dung: “Nhị thiếu phu nhân thật sự vui mừng đúng không? Năm đó nhi tử của lão nô lần đầu tiên gọi nương, lão nô mừng đến cười to, bị bà bà mắng là điên rồi.”

“Trong lòng xác thực rất vui mừng.” Lâm Cẩn Dung cảm khái ngàn vạn, tư vị nói không nên lời, khó khăn lắm mới bình ổn cảm xúc, nắm lên tay nhỏ của Nghị Lang đặt ở bên môi làm bộ muốn cắn, Nghị Lang lại hiểu được là đang dỗ hắn, cười to ra tiếng, tiếng cười non nớt khiến người ta nghe thấy cuốn hút vô cùng sung sướng. Lâm Cẩn Dung khẩn cấp muốn cùng Lục Giam chia sẻ khoái hoạt khó có được này.

Giống như là biết mong đợi của nàng, Lục Giam cùng Lâm Thế Toàn vào lúc chạng vạng đã về đến đây. Nhận được thư Lục Lương đưa, Lâm Cẩn Dung vội ôm Nghị Lang hướng tới nhị môn tiếp đón, đợi khi đến đó, bên kia Lục Giam cùng Lâm Thế Toàn cũng đã vừa nói vừa cười đi vào cửa.

“Tam ca huynh xem tiểu viện tử này của ta thế nào?” Lục Giam một câu chưa nói xong, khóe mắt đã nhìn thấy mẫu tử Lâm Cẩn Dung, những lời còn lại không thể thốt ra, chính là ánh mắt sáng trong nhìn hai người, vươn tay tiếp nhận Nghị Lang, cười nói: “Nhi tử ngoan, có nhớ phụ thân không?”

Nghị Lang theo dõi hắn nhìn một lát, nghiêng đầu trốn vào trong lòng Lâm Cẩn Dung. Lâm Cẩn Dung vuốt đầu của hắn cười nói: “Phụ thân của mình cũng không nhận ra a.”

“Trưởng thành rồi.” Lục Giam cũng vươn tay sờ đầu Nghị Lang, mỉm cười đánh giá mẫu tử hai người. Nghị Lang được nuôi dưỡng mập mạp, xem phản ứng so với lúc hắn đi nhanh nhẹn hơn nhiều. Lâm Cẩn Dung tuổi còn trẻ, lại là trời sinh ăn mãi mà không mập, trong khoảng thời gian hắn rời đi, hình thể đã hoàn toàn khôi phục. Hôm nay tuy chỉ là mặc đồ trong nhà, nhìn lại thập phần mê người.

Lâm Cẩn Dung nhận thấy được ánh mắt của hắn, ngực cũng có chút đập nhanh, trước mặt mọi người cũng không dám trừng hắn, chỉ làm như không thấy, thoải mái bế Nghị Lang tiến lên cùng Lâm Thế Toàn chào hỏi: “Tam ca một đường vất vả. Nghị Lang, đây là Tam cữu phụ của con.”

Lâm Thế Toàn thấy nàng nét mặt toả sáng, hoàn toàn không giống lúc trước ở Bình châu, trong lòng cũng thập phần vui mừng, ôm Nghị Lang nhìn một hồi, cười nói: “Luôn luôn dự đoán là bộ dáng gì, hóa ra là như vậy. Giống A Dung hơn một chút, bộ dạng rất đẹp.”

Lục Giam thấy Nghị Lang không bài xích ôm ấp của Lâm Thế Toàn, không khỏi cười mắng: “Vật nhỏ này.”

Lâm Thế Toàn vội đem Nghị Lang nhét vào trong lòng hắn: “Cầm đi, cầm đi.” Lại cùng Lâm Cẩn Dung oán giận: “Ta nói cứ từ từ mà đi, lại có người dù thế nào cũng phải gấp gáp trở về trước mười lăm, nói là sợ ta không kịp ăn bánh Trung thu, ủy khuất ta. Trên thực tế ta nửa điểm không muốn ăn bánh Trung thu a. Ta chỉ muốn được ngủ một giấc, mệt mỏi cực kỳ đây.”

Lâm Cẩn Dung nhìn hai người đều là bộ dạng phong trần, đặc biệt là Lục Giam, đen gầy đi rất nhiều, vẻ mặt đều là mệt mỏi, vội sai người mang hành lý vào, an bài chỗ nghỉ ngơi cho Lâm Thế Toàn, sai người hầu hạ, tại phòng bếp chuẩn bị cơm.

Lục Giam thấy nàng chỉ lo an bài việ căn nghỉ của bọn họ, thấp giọng nói: “A Dung, giao cho Xuân Nha các nàng đi làm là tốt rồi, nàng tới đây ta có chuyện muốn nói với nàng.”

Lâm Cẩn Dung thấy hắn thần sắc nghiêm túc, nghĩ đến Lục gia lại lệch khỏi quỹ đạo đã xảy ra chuyện gì, vội vàng đem Nghị Lang giao cho Phan thị, cùng hắn đến hậu viện, vào phòng ngủ, hỏi: “Làm sao vậy?” Một bên đám người Anh Đào đang hầu hạ thấy thế đều chạy nhanh lui ra ngoài, đem cửa đóng lại.

Cửa mới đóng lại, Lục Giam liền đem Lâm Cẩn Dung hung hăng ôm vào trong lòng, hắn ôm rất nhanh rất chặt, khiến nàng không thở nổi, trên người hắn còn có mùi mồ hôi thản nhiên, ngửi vào có chút khác thường, phá lệ làm cho người ta tâm động, Lâm Cẩn Dung nghe được tim mình đập thình thịch, liền cúi đầu chôn ở trong lòng Lục Giam, gắt gao ôm thắt lưng hắn.

Lục Giam thấy nàng hai mắt khép hờ, lông mi như cánh bướm nhẹ nhàng rung động, hai má kiều diễm như hoa đào, trên người vừa thơm lại mềm mại, không khỏi cảm thấy thể xác và tinh thần nhộn nhạo, trước tiên ở trên đỉnh đầu nàng hôn một cái, cúi đầu hôn lên môi của nàng, hai tay dùng lực, hận không thể cắt rời thắt lưng của nàng. Lâm Cẩn Dung bị hắn biến thành không thở nổi, ngay cả đầu ngón tay cũng không thể nhúc nhích, chỉ có thể dán sát vào trong lòng hắn.

Lục Giam thấy nàng tư thái như thế, suýt nữa cầm giữ không được, lại còn nhớ rõ Lâm Thế Toàn đang chờ, khó khăn nhịn xuống buông lỏng nàng ra, ở bên môi nàng vừa hôn, vừa cười nói: “Nàng không chê ta hôi sao? Tự ta cũng thấy mình lên men có mùi nha. Ta trước tắm rửa thay quần áo, sợ Tam ca sốt ruột chờ lâu.”

Đợi hắn đi vào trong, Lâm Cẩn Dung thay ra xiêm y tắm rửa, thay hắn thả tóc gội đầu cho hắn, hỏi: “Trong nhà tình huống như thế nào? Tổ phụ khỏe mạnh chứ?”

Lục Giam thoải mái mà hưởng thụ chăm sóc của nàng, mí trên mí dưới đánh thẳng vào nhau, thiếu chút nữa không khỏi nghiêng đầu ngủ gật, chỉ cố gắng lên tinh thần nói: “Hoàn hảo, tổ phụ là có chút suy yếu, nhưng theo như lời nàng nói, không nghiêm trọng dọa người giống như thư của mẫu thân viết.”

Bình thường nhìn là không dọa người, đều nghĩ rằng hắn khỏe, nhưng đột nhiên sẽ phát tác, không còn đường cứu vãn. Lâm Cẩn Dung biết rõ là chuyện gì xảy ra, cũng không thể cùng Lục Giam nói rĩ, còn phải theo ý tứ của hắn tiếp lời: “Vậy là tốt rồi.”

Lục Giam đơn giản kể lại một lần tình huống trong nhà: “Thấy ta trở về, tổ phụ rất tức giận, phát tác với mẫu thân. Nghe nói trước đó vài ngày tổ phụ bị mắc đờm, là Nhị thúc phụ miệng đối miệng hút ra, sau lại cũng cực kỳ hiếu đạo. Ngoại tổ phụ mẫu, nhạc phụ mẫu, Tiểu Thất đệ đều khỏe, thôn trang cũng tốt lắm, năm nay tất nhiên là mùa thu hoạch……”

Tuy rằng Lục Giam không cụ thể nói ra nhiều chuyện, nhưng Lâm Cẩn Dung nghe hắn nói xong, trong lòng đại khái đã có tính toán, hiểu được đã xảy ra chút sự tình gì, đơn giản chính là Nhị phòng mấy ngày này làm việc đúng mực, Lâm Ngọc Trân phát xuẩn phạm hồ đồ, tự chui đầu vào rọ, làm mất lòng người. Vì vậy không khỏi khoan hoài Lục Giam: “Tính tình của cô cô từ trước đến nay đều táo bạo, chàng cũng đừng so đo, nếu không lại tức giận với bản thân mình. Nói đến nói đi, nhũ mẫu gọi Văn nương kia bị đưa trở về cô cô không tức giận chứ?”

“Chỉ cần tốt cho nàng và Nghị lang, ta làm sao so đo được nhiều như vậy? Ta đi vội vàng, tổ phụ không muốn ta ở nhà ở lâu, không có hỏi gì, mẫu thân cũng không đề cập đến.” Lâm Ngọc Trân chỉ là phẫn hận hắn cùng Lâm Cẩn Dung không nghe an bài của mình cũng đã đủ, làm sao còn lo lắng điều này? Lục Giam đứng dậy đem bọt nước trên người lau khô, phủ áo choàng ngồi xuống tháp, trông mong nhìn Lâm Cẩn Dung: “A Dung, nàng tới lau tóc cho ta.”

Nàng là hồ đồ rồi, Lục Giam là nam nhân, đương nhiên sẽ không chú ý tới việc và người bé nhỏ không chút đáng kể này. Lâm Cẩn Dung thừa dịp thay hắn lau tóc, cùng hắn nói về việc mình làm trong khoảng thời gian này, Mai Huệ nương tới chơi, Nghị lang biết xoay người, biết cười ra tiếng, biết dỗ người vui. Trước đó Lục Giam còn thường thường cùng nàng đối đáp một câu, đợi cho nàng thay hắn lau tóc xong, mới phát hiện hắn đã sớm ngủ gật.

Cưới ngựa qua lại bôn ba một chuyến, dù người có làm bằng sắt cũng không chịu nổi. Lâm Cẩn Dung thở dài, bế chăn thay hắn đắp lên, đi đến gian ngoài lệnh Anh Đào tiến vào thu thập, lại phân phó Xuân Nha: “Nhị gia ngủ rồi, chỉ sợ cơm chiều cũng không thức dậy ăn uống. Bảo phòng bếp chuẩn bị chút đồ ngon, chỉ cần vừa tỉnh, lập tức có thể bưng lên. Lại đi hỏi Tam gia, hắn muốn nghỉ ngơi hay ăn cơm trước?”

Chốc lát, Xuân Nha quay lại nói: “Tam gia nói, hắn kỳ thật không có khẩu vị, chỉ muốn ăn bát mỳ. Nếu thiếu phu nhân có rảnh, hắn có việc muốn nói với thiếu phu nhân.”

“Đi bảo phòng bếp làm bát mỳ bưng đến.” Lâm Cẩn Dung đang muốn cùng Lâm Thế Toàn nói chuyện, nghe hắn nói như thế, thật sự là gãi đúng chỗ ngứa.

11 thoughts on “Thế hôn 360

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s