Thế hôn 419

547223_398376670259759_1063824746_n

Chương 419: Điềm báo

Ngày này, hiếm khi Lục lão phu nhân tâm tình tốt cố ý cho Lâm Cẩn Dung nghỉ ngơi, Lâm Ngọc Trân bên kia cũng mạnh khỏe, bên ngoài không có đại sự, Lâm Cẩn Dung liền bế Nghị Lang trở về tiểu viện tử nhà mình. Đầu tiên là sai người nâng tháp ra ngoài, dùng bình phong vây quanh ba mặt, đem Nghị Lang đặt ở trên tháp chơi đùa với hắn. Nàng và Lục Giam ngồi bên tháp phơi nắng, nhàn rỗi lẩm bẩm nói chuyện.

Lục Giam bế Nghị Lang thiếu chút lăn xuống đất vào trong lòng, nói về Đồ thị: “Khuyên không được. Nàng có ý gì hay không?”

Lâm Cẩn Dung cười khổ: “Có thể có chủ ý gì đây? Lời chàng nói nàng đều nghe không vào, lời của ta lại càng không có tác dụng. Ta chỉ nghĩ, nếu là Tam thúc phụ kiên quyết không chịu, nàng có lẽ sẽ nghe một chút cũng không chừng.” Lục Giam đi khuyên còn đỡ, nếu để nàng đi khuyên, không chừng Đồ thị sẽ mắng chửi người a. Dựa vào cái gì mà Đại phòng, Nhị phòng đều phát tài, nhưng lại ngăn cản Tam phòng chứ? Không phải tới tìm mắng mỏ sao? Ít nhất cũng sẽ tặng cho nàng tội danh rắp tâm bất lương, quan hệ vừa dịu đi nàng không muốn cứ như vậy bị chôn vùi. Huống chi nhà mẹ đẻ kia của Đồ thị, mới nghe nói phân chia tài sản, đã chịu khó qua lại, có người bên tai thổi gió, nàng khuyên không được.

Lục Kiến Lập và Đồ thị xem như là một đôi phu thê đặc thù nhất trong Lục gia. Lục Kiến Lập không có sự khôn khéo cường hãn di truyền từ Lục lão ông. Đại đa số thời điểm hắn là trầm mặc ôn hòa, mặc kệ nhàn sự, có thể chịu liền nhẫn, ăn nói khép nép, chỉ cầu bình tĩnh; Nhưng nếu thật sự bị bức nóng nảy, hắn sẽ bộc lộ ra một mặt cưỡng chế. Cũng mặc kệ nói như thế nào, tính tình của hắn so sánh với Lục Kiến Tân, Lục Kiến Trung thủy chung vẫn rất yếu đuối, đối với Đồ thị nhân nhượng đã quen. Hai người ở chung, không biết ai đúng ai sai, đáng sợ nhất chính là thói quen. Thời điểm đó, đa phần vì muốn bên tai thanh tịnh đều là lựa chọn nhường nhịn.

Lục Giam thở dài: “Có lẽ có thể như nàng khuyên Tam ca vậy.” Nếu Tam phòng cũng quyết tâm muốn tham gia, hắn ngăn trở không được, cũng không có lập trường ngăn trở, Lục Thiện cũng chưa có ý kiến, hắn có thể có ý kiến gì đây? Cho nên chỉ có thể là hết sức khuyên bảo, để bọn họ như Lâm Thế Toàn đầu cơ ít một chút.

“Cũng chỉ có thể như thế.” Lâm Cẩn Dung nhìn nhìn sắc trời, thái dương trắng bóng lóa mắt, nhưng phơi nắng ở trên người thật sự ấm áp, nhưng cảm giác ấm áp này, cũng là một chuyện đáng sợ, nàng thấp giọng nói: “Lập tức sẽ qua năm mới, cũng không thấy có tuyết rơi…… Ta sẽ an bài Trang mã đầu chuẩn bị.” Nếu nàng không nhớ lầm, kế tiếp một năm này, đại hạn rồi lại ngập lụt, thu hoạch rất kém. Cần phải đề phòng, có điều bây giờ chưa thể nói ra.

Lục Giam cũng mị mắt nhìn lên trời: “Cảnh tỉnh cũng tốt, nhà nhà đều có chung lo lắng.”

Lâm Cẩn Dung nói: “Ta đã nói qua với nhà mẹ đẻ, chàng cũng khuyên nhủ phụ thân cùng Tam thúc phụ.” Thái dương phơi nắng khiến nàng buồn ngủ, nàng quản không được sự tình liền kệ nó đi thôi, ngày cứ trôi qua như lẽ thường. Nghị Lang quấn quít lấy nàng chơi một lát, cũng mệt nhọc, thân mình nho nhỏ rúc vào trong lòng nàng, giống như con heo con cọ cọ trước ngực nàng, vươn tay bắt lấy lỗ tai nàng, cùng ngủ say.

Sau giữa trưa, không có gió, ánh mặt trời chiếu toàn thân ấm áp dào dạt, Lục Giam nhìn hai mẫu tử ngủ say sưa trên tháp, đột nhiên cảm thấy trách nhiệm rất nặng nề. Hắn cẩn thận bảo Anh Đào lấy vải vóc đến phủ lên bình phong, không cho ánh mặt trời chiếu thẳng vào mặt hai người, chính hắn thì cầm một quyển sách ưa thích, ngồi ở một bên tinh tế đọc.

Chung quy, Lục Kiến Tân vẫn thông qua Lục Kiến Trung cùng Mai Bảo Thanh, chính hắn không lộ diện, hết thảy đều giao cho Chu Kiến Phúc đi làm. Lục Kiến Lập được Lục Giam khuyên nhủ, đầu tiên là lập trường kiên quyết không chịu tham dự, nhưng trải qua mấy ngày mấy đêm Đồ thị khóc nháo muốn sống muốn chết, không thể không cầm một phần tiền lấy được từ chỗ Lục Kiến Trung giao cho Lục Kiến Tân, nhờ Lục Kiến Tân hỗ trợ.

Lục Giam biết được, thở dài qua đi, cũng chỉ có thể khẩn cầu Mai Bảo Thanh thuận buồm xuôi gió, thuận lợi kiến lập đội tầu, sinh ý làm thật tốt.

Thiên Tử mất sau bảy tháng sẽ chôn. Chư hầu mất thì sau năm tháng. Đại phu, sĩ tử, thứ nhân thì sau ba tháng. Phẩm quan chôn tổ phụ mẫu, phụ mẫu đều thực hiện theo chức phẩm. Trong lúc hỗn loạn, đã đến thời điểm Lục lão ông nhập táng, bên ngoài là dựa theo quan phẩm của Lục Kiến Tân làm tang sự, nhưng trên thực tế cũng đi quá giới hạn. Theo không khí lúc đó của xã hội, vô luận là trong kinh hay là địa phương, đa phần hiếu tử hiền tôn không tiếc lấy thân thử nghiệm, vi lễ du chế, chính là vì tranh thủ một chữ “Hiếu”.

Lục gia mặc dù không dám minh mục trương đảm vi lễ du chế, nhưng cũng là tốn nhiều công phu, ngày đưa tang náo nhiệt phi phàm, người đứng xem đầy đường. Lục gia hiếu tử hiền tôn mặc áo để tang, khóc ầm ĩ.

Mộ của Lục lão ông, lại không phải chôn ở phần mộ tổ tiên của Lục gia, mà là một huyệt có hình “Hồi loan vũ phượng”. Dưới chân ngọn Phượng Sí, chính là năm đó Lục lão ông khi còn sống, tiêu phí tuy rằng kinh người, nhưng cũng chưa từng để mọi người Lục gia lại vì thế mà tiêu tiền. Nhưng nếu đã tới núi Phượng Sí, dưới Bình Tể tự, không khỏi lại bố thí hơn mười vạn tiền cho Bình Tể tự thực hiện siêu độ. Lại đặc biệt an bài một phòng cho người thủ mộ (canh giữ mộ).

Đợi cho một ngàn hòa thượng làm xong một trăm ngày cúng bái hành lễ, Lục gia dĩ nhiên là người ngã ngựa đổ, trừ bỏ vài hài tử không hiểu chuyện ra, thì không có một ai thoải mái nổi. Tất cả đều nằm ở trên giường nghỉ ngơi tẩm bổ, Tống thị đi đường cũng không dám dùng sức, thanh âm nói chuyện cũng không dám quá lớn, nói là muốn dưỡng tinh thần. Lục Kiến Tân đau mỏi, Lục Kiến Trung phát tác bệnh phong thấp, ngay cả Lục Kiến Lập cũng có vẻ không có chút tinh thần.

Lâm Ngọc Trân, Tống thị, Đồ thị khó khăn nghỉ ngơi khôi phục xong, cũng đã lập xuân. Các quản sự tới tính toán sổ sách, bị dọa một trận kinh hách, tang sự của Lục lão ông, trừ bỏ phần Lục Kiến Trung tham ô ra, hơn nữa vật phẩm chôn cùng, trước sau chi tiêu gần hai mươi vạn mân tiền. Trừ bỏ số tiền lớn nhất để làm phật sự ra, chỗ này một chút chỗ kia một ít, tích tiểu thành đại, sẽ thành bộ dạng như vậy.

Mặc kệ đặt ở đâu, đây đều là số lượng không hề nhỏ. Mấy người hai mặt nhìn nhau, lúc trước chỉ cho rằng trong tay lão thái thái của cải còn nhiều, tiền chung cũng còn đầy, khi sử dụng không nghĩ nhiều lắm, nên dùng thì cứ dùng. Huống chi Nhị phòng lúc trước có chủ ý muốn đem tang sự làm càng thể diện, tốn càng nhiều tiền thì càng tốt, hiện tại xuất hiện loại tình hình này, cũng là điều mọi người chưa nghĩ tới. Vì thế đều thầm nhủ, không biết lão thái thái nơi đó rốt cuộc còn thừa bao nhiêu của cải, phân về trong tay được bao nhiêu phần.

Tống thị từ sau lần chiến bại cũng rất trầm mặc, không chỉ điểm nàng thì không dễ dàng chịu mở miệng, nhưng chuyện này chính là do Nhị phòng mở đầu, nàng vừa mở miệng sẽ bị bắt thóp, vì thế lại càng trầm mặc. Đồ thị từ xưa đến nay đều không có chủ ý gì hay, hai người đều đem ánh mắt nhìn Lâm Ngọc Trân.

Lâm Ngọc Trân kiên trì đứng lên: “Ta đi bẩm báo lão thái thái.”

Trong Vinh Cảnh cư lúc này đúng là một mảnh hòa thuận.

Việc Lục lão phu nhân nay thích nhất chính là sai người bế Lực Lang, Nghị Lang đến chơi trong phòng bà, xem hai hài tử tranh đoạt này nọ, tranh thủ tình cảm, bà đều thực vui vẻ. Lực Lang lớn hơn chút, khí lực cũng mạnh, cướp đoạt là lợi hại nhất, Nghị Lang lại thắng ở lá gan lớn, kiên quyết không ăn mệt, lại mang thù. Ngươi chung quanh đều thấy được, tuy hai hài tử thường xuyên huyên náo khóc lớn, nhưng cũng không nháo ra đại sự gì, ngược lại rất thích đùa giỡn với nhau.

Lã thị nghỉ dưỡng có tinh thần, liền bắt đầu ghen tị, dựa vào cái gì lão thái thái chỉ yêu hai tôn tử này, chẳng lẽ Phúc nương nàng sinh ra không phải là thân cốt nhục của Lục gia sao? Tại sao cho tới bây giờ không thấy được bế qua đó? Vì thế không cam lòng lạc hậu, cũng lệnh nhũ mẫu đánh thức Phúc nương dậy, ôm đến Vinh Cảnh cư. Vừa tới thấy được tiểu nha hoàn Song Phúc của Lâm Cẩn Dung cười hì hì đang cầm một đống đồ chơi từ sương phòng bên trái đi tới, lập tức nảy ra ý hay.

Làm bộ như chưa từng nhìn thấy Song Phúc, xông lên phía trước, khiến đống đồ chơi trong lòng Song Phúc rơi đầy đất, Song Phúc thấy là nàng, hiểu được nàng tức giận nên làm vậy, không dám chọc nàng, cũng không thể không cố kỵ, vội vàng quỳ xuống nhận lỗi.

Vốn tưởng rằng ít nhất sẽ bị tát, ai ngờ Lã thị cũng không đánh nàng, không mắng nàng, chỉ nâng cằm hỏi nàng: “Ngươi là người trong phòng của ai? Tên gọi là gì? Vội vã như vậy làm cái gì?”

Song Phúc vội đáp: “Nô tỳ gọi là Song Phúc, là người của Nhị thiếu phu nhân, đây là đưa món đồ chơi đi qua cho Tam thiếu gia, Tứ thiếu gia chơi a.”

“Song Phúc? Ha ha a……” Lã thị quái dị cười một tiếng, cũng không nhiều lời, cao giọng lệnh cho nhũ mẫu: “Bế Phúc nương lại đây, chúng ta thỉnh an tằng tổ mẫu đi.” Nói xong ngửa đầu, mang theo Phúc nương đi vào nội đường.

Lâm Cẩn Dung cùng Khang Thị đang ở một bên xem Nghị Lang cùng Lực Lang chơi đùa, tình hình bên ngoài nghe được rành mạch, liếc mắt nhìn nhau một cái, đều thấy được nghi vấn trong mắt nhau. Không hề nghi ngờ, Lã thị đang muốn phát tác. Tên của Song Phúc, vừa vặn trùng với tên của Phúc nương, chỉ sợ Lã thị kế tiếp muốn lên men, bắt Song Phúc đổi tên lại.

Tiếp theo Lã thị tiến vào, cười hì hì nói: “Thỉnh an lão thái thái, Phúc nương hôm nay cũng có tinh thần, mang tới đây dập đầu trước lão thái thái.” Nói xong quả nhiên bế Phúc nương tới làm lễ.

Lâm Cẩn Dung về nhà lâu như vậy, trừ bỏ lần đầu tiên vừa trở về có nhìn qua một cái, đây là lần thứ hai nhìn thấy Phúc nương. Phúc nương sinh vào 21 tháng 8, vốn là khó sinh, thân thể yếu đuối, Lã thị lại ngại nàng làm hại mình thiếu chút nữa mất mạng, còn ngại là một nữ nhi, cũng không thập phần để bụng, ngày thường đều quẳng cho nhũ mẫu chăm sóc.

Làm mẫu thân cũng không để bụng, hạ nhân sao có thể quan tâm chu đáo đây? Bất quá không để nàng bị đói là được. Hài tử này đã được năm tháng, nhưng không hề giống như một hài tử tầm tuổi đó, tóc vừa vàng vừa lưa thưa, ánh mắt cũng không có thần thái, có vẻ có chút dại khờ, Sa ma ma trêu chọc nàng cũng bất quá chỉ nhợt nhạt cười, căn bản không thể so sánh với Nghị Lang lúc trước.

Tuy thân thể của Phúc nương từ trước đến nay không tốt, nhưng hài tử được nuôi dưỡng thế nào, vừa thấy liền biết. Lục lão phu nhân trong mắt hiện lên một tia hờn giận, Lâm Cẩn Dung cùng Khang Thị đều âm thầm thở dài một tiếng. Lã thị lại không phát hiện ra, chỉ bế Phúc nương đứng ở đó, muốn hướng về phía Nghị Lang cùng Lực Lang: “Hai ca ca đừng mải vui đùa, cũng mang theo nữ nhi của ta chơi a.”

Song Phúc im ắng đang cầm một đống đồ chơi tiến vào, ý đồ không để Lã thị chú ý, Lã thị vốn đang chờ nàng, lập tức liền cười nói: “Nhị đệ muội, tỳ nữ này tên rất hay, cũng giống như Phúc nương nhà ta, dính một chữ Phúc, gọi là Song Phúc đây mà. Lại nói tiếp, tên của Phúc nương chúng ta là lão thái thái ban cho.”

Advertisements

16 thoughts on “Thế hôn 419

  1. hic.cho Luc gia bai san het di, ai bao tham lam co, k nghe loi khuyen cua Dung ty.hic
    Nhung ho het tien.co dong cham den tien cua Dung ty khong day? Ho tieu nhan lam ma
    thanks nang!

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s