Thế hôn 430

600278_388307307933362_1238922002_n

 

Chương 430: Khí khái

Huynh đệ ba người Lục Kiến Tân, mặc kệ là bệnh hay là khỏe mạnh, đều ăn mặc chỉnh tề nghiêm nghị ra nghênh đón, cẩn thận chiêu đãi Chư tiên sinh. Chỉ vì vị đại nho này không chỉ là tiên sinh của Lục Giam, càng bởi vì hắn là đại nho mà đại giang nam bắc cũng thường xuyên có thể nghe thấy có người dùng ngữ khí kính yêu nhắc tới hắn, đáng để toàn gia trịnh trọng chiêu đãi.

Trà qua hai tuần, khách khí nói xong, Chư tiên sinh không nói ý đồ đến, Lục Kiến Tân cũng không tiện truy vấn, liền ra hiệu với Chu Kiến Phúc, Chu Kiến Phúc tìm cớ hỏi Lục Giam: “Nhị gia, Đại lão gia nhờ hạ nhân hỏi người, Chư tiên sinh đến là vì sao?”

Chuyện của Kim Đại Tuấn quả quyết là không thể gạt được, Lục Giam cũng không giấu diếm, kể lại qua sự tình.

Chu Kiến Phúc nghe qua, vào nhà bẩm báo Lục Kiến Tân, Lục Kiến Tân nghe xong, chớp mắt còn có so đo – Du Tông Thịnh này, rốt cuộc vẫn không thể chỉ trông vào thủ đoạn, đám người Kim Đại Tuấn hiện tại mặc dù bị nhốt, nhưng đợi cho uy hiếp qua đi, chỉ cần có người đưa ra cây thang, sẽ lập tức thả ngay, đúng là nhân tình tiện nghi có sẵn. Vì thế đợi cho Lục Kiến Trung cùng Lục Kiến Lập cáo từ, liền chủ động hỏi Chư tiên sinh: “Tiên sinh gặp phải chuyện gì phiền toái sao? Bỉ nhân mặc dù bất tài, nhưng cũng có thể góp vài phần lực.”

Chư tiên sinh lại chỉ cười: “Đa tạ, bất quá là môn hạ đệ tử phạm vào hồ đồ, nghĩ đến chỉ mất hai ngày sẽ điều tra rõ nguyên do sự việc, ta chỉ muốn quấy rầy hai ngày thôi.”

“Thỉnh tiên sinh không cần khách khí.” Lục Kiến Tân cười, cũng không miễn cưỡng, tự mình đưa Chư tiên sinh đến chỗ nghỉ tạm, phân phó Lục Giam cẩn thận chăm sóc.

Chư tiên sinh ngồi xuống, ý bảo Lục Giam ngồi đối diện, thấp giọng nói: “Bến tàu Võ Nghĩa bên kia gần đây sơn phỉ, thủy phỉ đều huyên náo cực kỳ lợi hại, cướp lương thực giết người không chút nào nương tay, con có nghe nói không?”

Lục Giam nói: “Nghe nói. Những người này vài năm trước đã có chút tin tức, gia tổ phụ qua đời năm ấy, nghe nói thủy phỉ còn giết chết người, khi đó cũng không cố kỵ Tiết quan phủ, nay chỉ sợ lại càng loạn.”

Chư tiên sinh thở dài: “Năm trước đại tai, lại bị bức bách như thế, sinh kế khó cầu cũng không lạ.” Buồn bực xoa xoa cái trán: “Ngoại ưu nội loạn a.”

Chư tiên sinh ngày thường cũng không đàm luận triều chính, hôm nay nhắc tới hẳn là khá nghiêm trọng, Lục Giam tâm trầm hẳn xuống: “Tiên sinh……”

Chư tiên sinh cười cười: “Con bận rộn cả một ngày rồi, xuống nghỉ ngơi đi. Ta cũng mệt mỏi, muốn nghỉ ngơi một chút! Đúng rồi, bảo phòng bếp làm chút đồ ăn ngon! Thê tử con ngày xưa đưa rượu, món ăn thôn quê, rượu lệ chi rất ngon a.”

Lục Giam thấy hắn hào sảng, tâm tình buồn bực cũng khoan khoái vài phần: “Thỉnh tiên sinh chờ một chút, đệ tử sẽ đi làm.” Nói xong phân phó gã sai vặt hầu hạ rồi rời khỏi.

Chư tiên sinh lại ngồi xuống, ngửa đầu nhìn cây chu nở rộ hết sức sáng lạn ở hành lang bên kia khe khẽ thở dài.

Lâm Cẩn Dung đang lập nên chương trình xây dựng nhà tình nghĩa, thấy Lục Giam bước nhanh tiến vào, theo bản năng trước hết đánh giá sắc mặt của hắn, đón nhận nói: “Có muốn xuất môn nữa hay không? Bên kia có tin tức gì sao?”

Lục Giam nghe lời này, liền biết nàng dĩ nhiên đã biết chuyện phát sinh bên ngoài, cũng không nói nhiều, chỉ đáp: “Không thể gấp trong chốc lát. Hiện nay là tiên sinh muốn ăn chút đồ ngon, rượu nhắm, món ăn thôn quê, rượu lệ chi của nàng.”

Lâm Cẩn Dung nói: “Rượu lệ chi, món ăn thôn quê cũng đành thôi, năm ngoái chịu tang, không dính thức ăn mặn, cho nên không làm đồ mặn. Để ta sai người về hỏi nhà mẹ đẻ một chút.” Nói xong phân phó Xuân Nha: “Ngươi chạy nhanh đi ra bên ngoài bảo Lâm Quý về nhà một chuyến.”

Không cần bàn tới bọn họ tận tâm chiêu đãi Chư tiên sinh thế nào, Lục Kiến Tân cũng đã bảo Chu Kiến Phúc ra bên ngoài hỏi thăm sự tình, tính toán lấy tính tình của Chư tiên sinh, dù thế nào cũng không dính dáng đến nhà mình liền an tâm, vui vẻ chiêu đãi Chư tiên sinh, chỉ sợ cấp bậc lễ nghĩa không chu toàn.

Như thế, qua ba ngày Trường Thọ theo bên ngoài hỏi thăm tin tức trở về, nói: “Trấn an sử đại nhân cùng Tri châu đại nhân đã trở lại, nói là hôm nay sau giữa trưa sẽ khai thẩm án này.” Sau đó nhất nhất kể lại, bà tức hai người kia quả nhiên thành nguyên cáo, tố cáo đám người Kim Đại Tuấn không có ý tốt, xúi giục các nàng nháo loạn chính vì muốn cản trở việc sửa chữa thành Bình châu cùng Thanh châu.

Lục Giam muốn an bài xuất môn, Chư tiên sinh đặt chén rượu xuống, xua tay nói: “Không đi, không đi, cần gì xem vở tuồng hoang đường chứ! Để mấy kẻ ngốc kia chịu chút đau khổ, cho nhớ đời cũng không muộn.”

Tin tức cuồn cuộn không ngừng mà truyền đến, Kim Đại Tuấn rít gào ở công đường, nói xấu mệnh quan triều đình, Kim Đại Tuấn rắp tâm bất lương, tụ chúng gây chuyện, ý đồ phá hư đại kế biên phòng của triều đình, Kim Đại Tuấn bị kết tội, giải vào đại lao; Người canh cửa trông chừng ngày đó bị cách chức, bị đánh bằng roi, bà tức hai người được hậu đãi trợ cấp. Cuối cùng Du Tông Thịnh phát biểu một phen không tốt nghiêm rúc cảm khái, lệ rơi lui đường.

Chư tiên sinh thản nhiên nói: “Mẫn Hành, nghĩ thế nào?”

Lục Giam cười khổ một tiếng, không đánh giá, chỉ nói: “Con sẽ sai người đưa danh thiếp.”

Chư tiên sinh gật gật đầu. Ban đêm, thầy trò hai người tới bái phỏng Tri châu phủ.

“Thiếu phu nhân đừng lo lắng, nghe Trường Thọ nói, lần này cực kỳ thuận lợi, Tri châu đại nhân tự mình ra nghênh đón Chư tiên sinh vào, không có gì trở ngại.” Phương Trúc ngồi ở một bên cùng Lâm Cẩn Dung thiêu thùa may vá, kể lại chuyện bên ngoài cho nàng nghe: “Vị Trấn an sử đại nhân này rất ít khi xuất môn, bình thường đều là trốn ở bên trong Tri châu phủ, hiếm khi nhìn thấy người.”

Xuân Nha cùng nàng cười đùa: “Sao Phương tẩu tử lại nói người ta trốn vậy? Quan lão gia đó là ru rú trong nhà a.”

Lâm Cẩn Dung đưa tay chỉnh lại hài thêu đầu hổ, đưa cho hai người xem: “Nhìn xem, thế nào?”

Xuân Nha cùng Phương Trúc tất nhiên là một phen tán thưởng, đều nói: “Lệ Chi nha đầu kia, đã gả ra ngoài ba năm, còn có thể được thiếu phu nhân tự tay làm hài, thật có phúc khí.”

Lâm Cẩn Dung mỉm cười: “Nàng trước đó vài ngày còn nói với ta, phải về hầu hạ ta, kết quả thì ngay lập tức có tin vui rồi.”

Chủ tớ vài người nói chuyện tào lao một lúc, mắt thấy trăng đã lên cao, còn không thấy Lục Giam cùng Chư tiên sinh trở về, Lục Kiến Tân bên kia cũng sai người lại đây hỏi: “Nhị gia nói qua khi nào thì trở về không?”

“Không có.” Lâm Cẩn Dung cũng có chút lo âu, sai Phương Trúc: “Ngươi đi ra ngoài chờ, có tin tức thì lập tức vào báo.”

Phương Trúc bước nhanh ra ngoài, bất quá chỉ khoảng thời gian uống hai chén trà liền lại chạy vội tiến vào: “Đã trở lại, trước tới gặp Đại lão gia, Nhị gia sai nô tỳ lại đây nói với thiếu phu nhân, bảo thiếu phu nhân không cần lo lắng.”

Lâm Cẩn Dung vội hỏi: “Không có việc gì khác chứ?”

Phương Trúc lo nghĩ, nói: “Không nhìn ra điều gì, biểu tình của tiên sinh cùng Nhị gia đều thực bình thản, không giống như cùng người ta tranh chấp.”

Lâm Cẩn Dung liền nhẹ nhàng thở ra, rửa mặt nhẹ nhàng khoan khoái xong, im lặng chờ đợi Lục Giam trở về phòng. Ngọn đèn sắp sửa tắt, Anh Đào muốn vào thêm dầu, Lâm Cẩn Dung nói: “Không cần, tối nay trăng sáng, ta tĩnh tọa một lát.”

Lục Giam an trí thỏa đáng Chư tiên sinh, nhẹ tay nhẹ chân đẩy cửa tiến vào, thấy Lâm Cẩn Dung xõa tóc, lẳng lặng ngồi ở cửa sổ, nghe thấy động tĩnh, quay đầu hướng hắn cười: “Như thế nào?”

Lục Giam liền cảm thấy có chút khổ sở, cảm xúc buộc chặt cũng đột nhiên lơi lỏng: “Không tốt.”

Lâm Cẩn Dung vội đứng dậy tiếp đón dìu hắn ngồi xuống, rót cho hắn một chén nước ấm, cũng không nói nhiều, ngồi xuống bên cạnh hắn, nhẹ nhàng tựa đầu vào vai hắn.

Lục Giam uống nửa chén nước mới thấp giọng nói: “Ngày ấy tiên sinh xé thư của ta đi.”

“Ta biết, tiên sinh nói Du Tông Thịnh là tiểu nhân ác độc, sợ chàng sẽ đắc tội hắn, không muốn chàng và hắn kết thù. Lúc ấy chàng không chịu.”

“Tiên sinh còn nói, giống như pha trà, nước chưa sôi, không thể pha ra trà ngon, bảo ta cứ từ từ thôi.” Lục Giam khẽ mím môi: “Nhưng hôm nay tiên sinh lại đem những lời ta viết đó nói ra, không chút nào khoan dung chỉ trích Du Tông Thịnh!”

“A?” Lâm Cẩn Dung cả kinh ngồi thẳng thân mình, nhìn gương mặt của Lục Giam ở dưới ánh trăng càng thêm xanh trắng, đột nhiên hiểu được sự khổ sở của hắn từ đâu mà có.

Lục Giam cúi con ngươi, thấp giọng nói: “Ta lúc ấy chỉ biết tiên sinh là yêu quý ta, lại không biết tiên sinh yêu quý ta đến nước này. Nàng không biết, lúc ấy Du Tông Thịnh có biểu tình gì…”

Lâm Cẩn Dung nhẹ nhàng cầm tay hắn, Lục Giam tiếp tục nói: “Không ngoài dự đoán của tiên sinh, Tri phủ nghênh đón chúng ta đi vào, hắn ở cửa phòng tiếp đãi tiên sinh, nói rất nhiều lời kính ngưỡng, lại khen nhà chúng ta phát cháo miễn phí, thay triều đình giải quyết khẩn cấp, tiếp theo liền uyển chuyển nói cho ta biết, có người đồn đãi, đám người Kim Đại Tuấn nháo loạn, là ta kích động chủ mưu. Đương nhiên hắn không tin… chính là những lời này lại chọc giận tiên sinh……”

Lục Giam nhớ tới Chư tiên sinh ngay lúc đó hăng hái, Du Tông Thịnh chật vật phẫn nộ, bộ dạng có giận mà không dám phát, không khỏi lộ ra một chút khâm phục: “Tiên sinh, thật đúng là tiên sinh, rất khí khái a. Ta đúng là kém xa lão nhân gia người.”

Lâm Cẩn Dung chú ý tới trọng điểm không giống hắn, chỉ lo âu thúc giục hắn: “Sau đó thì sao, Du Tông Thịnh có phát giận với tiên sinh không? Đám người Kim Đại Tuấn có gì trở ngại không?”

Lục Giam lo lắng lắc đầu: “Không có, Du Tông Thịnh đáng sợ nhất là ở chỗ này, ta rõ ràng nhìn thấy cơ thịt trên mặt hắn đều nhảy dựng lên, Tri châu sợ hãi quá mức, dĩ nhiên đã định khuyên giải, vậy mà hắn chịu được, còn chuẩn bị cùng tiên sinh hành đại lễ.”

Lâm Cẩn Dung nhịn không được nghĩ, Du Tông Thịnh này cũng là kẻ liều mạng giống như Lục Kiến Tân, chính là Lục Kiến Tân không đến mức tệ như hắn. Trong miệng lại nói: “Tiên sinh chịu nhận lễ của hắn sao?”

Lục Giam nói: “Hắn vốn không phải thật tình, sao tiên sinh lại nhận? Qua đi tiên sinh nói với ta, hắn đã nhiều năm chưa từng thống khoái mà mắng người như thế.”

Lâm Cẩn Dung sầu lo nói: “Hắn có thể làm điều gì bất lợi với tiên sinh hay không?”

Lục Giam trấn an nàng: “Sẽ không, tiên sinh danh mãn đại giang nam bắc, đệ tử khắp thiên hạ, không thể so với ta.”

Lâm Cẩn Dung suy nghĩ một hồi, thở dài: “Du Tông Thịnh chắc chắn sẽ kiếm cớ. Nói vậy ngày mai còn có người sẽ tán thưởng hắn khí độ phi phàm, vì nước vì dân, lo lắng lao động.”

Không có vô sỉ nhất, chỉ có càng ngày càng vô sỉ. Lục Giam trầm mặc một lát, thấp giọng nói: “Lúc trước ta nhìn biểu tình ngay lúc đó của hắn, thật sự muốn gây chuyện với tiên sinh vậy, cho nên lời nói có người đồn đãi là ta khuyến khích chủ mưu thư sinh nháo loạn, nói vậy sẽ không phải là giả. Như vậy, đến tột cùng là ai đây?”

Lâm Cẩn Dung nói: “Chàng cẩn thận ngẫm chàng đã đắc tội với ai không? Ta chỉ là người ngoài a.” Dù Nhị phòng và Đại phòng huyên náo không vui vẻ, cũng không đến mức làm chuyện thế này, hẳn là người bên ngoài.

Lục Giam suy nghĩ một hồi, đột nhiên nhớ tới Lục Tích, nói: “Hơn phân nửa là hắn!”

8 thoughts on “Thế hôn 430

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s