Mị công khanh 141

482818_388611524569607_1738271343_n

Chương 141: Ôm cây đợi thỏ

Vào ở đạo quan, sau khi thu thập xong, Trần Dung mất đúng thời gian suốt một ngày.

Vốn Trần Dung nghĩ rằng, một ngày này sẽ vô cùng náo nhiệt, cũng không biết vì sao, đến tận khi hết thảy bụi bặm được quét dọn sạch sẽ, toàn bộ Tây Sơn đạo quan cũng không thấy một khách nhân nào tới.

Mặt trời chiều lặn về phía tây.

Trần Dung đứng ở giữa sườn núi, nhìn xuống phía dưới núi non trùng điệp, không biết vì sao, nàng lại có một loại cảm giác hoảng hốt.

Rõ ràng là đạo cô do hoàng đế thân phong, nhưng đạo quan to lớn thế này cũng không thấy an bài người nào đến. Nghe qua nghe lại, rơi vào trong tai vẫn là âm thanh của bọn người hầu nhà nàng.

Tựa hồ, xuất gia tu đạo chỉ là thay đổi một chỗ cư ngụ mà thôi.

Trần Dung suy nghĩ một hồi thì cảm thấy muốn cười mà không nổi: Như vậy không phải tốt lắm sao? Dù sao, ta cũng chỉ là muốn một cuộc sống an bình mà thôi.

Nghĩ đến đây, nàng xoay người trở về.

Tây Sơn đạo quan rất lớn, phòng ốc tầng tầng, ít nhất cũng có đến hơn trăm phòng, Trần Dung chọn lựa một chỗ sân viện an toàn nhất ở phía đông.

Lúc này trở lại Kiến Khang, nàng chỉ mang theo tầm mười người, để lại hai người trông coi chỗ sân viện đã mua, hiện tại đi theo bên người nàng chỉ có tám người. Tám hạ nhân cộng thêm nàng cũng chỉ có chín người ở tại trong đạo quan có thể chứa tới hơn một trăm người, nghe tiếng chim và côn trùng kêu vang, thái dương vừa mới lặn khỏi đường chân trời, phía sau núi rừng truyền đến tiếng hổ gầm, quả nhiên là rất tịch mịch.

Đêm nay, Trần Dung nằm trong viện nghe tiếng sói hú.

Đảo mắt, lại là nửa tháng trôi qua.

Trong nửa tháng này, Tây Sơn giống như thành hoang tàn vắng vẻ, vẫn không có người ngoài đặt chân đến. Có khi nghe thấy tiếng lá rụng sàn sạt, bọn người hầu đảo mắt nhìn qua, thường thường đối mặt là một đôi mắt sói xanh lét! Mỗi khi đó, tiếng kêu sợ hãi cùng tiếng đóng cửa lại vang lên.

Hơn nữa, mãi cho đến hiện tại, ngàn mẫu ruộng tốt thuộc về Tây Sơn đạo quan kia, không biết là bệ hạ quên hay là thế nào nhưng không có ai từng đề cập qua, càng không có ai đem kia khế ước gì đưa đến tay Trần Dung.

Giống như nàng cùng của bọn người hầu bị một lực lượng hoàn toàn ngăn cách khỏi hồng trần.

Xuân dần dần đậm.

Trên nhánh cây bốn phía, chồi non nhợt nhạt dần dần nở rộ, từng sắc xanh lục trải rộng khắp núi.

Ăn xong bữa sáng, Trần Dung chậm rãi bước ra.

Đi đến chỗ bậc thang đá trước đạo quan, Trần Dung nhìn phương xa núi non trùng điệp, thở ra một hơi, lười biếng vặn thắt lưng.

“Nữ lang.” Bà vẫn theo thói quen, đến hiện tại, vẫn gọi Trần Dung là nữ lang. Trần Dung đã nhắc nhở vài lần, Bình ẩu đều đáp ứng nhưng đảo mắt liền quên mất, không làm sao được, lúc này không có người, Trần Dung cũng để bà gọi như thế.

Bình ẩu gọi một tiếng, bước nhanh chạy tới, bà đi tới phía sau Trần Dung, nhìn thấy nàng mang vẻ mặt tươi cười thì không khỏi nói: “Nữ lang, lương thực vải vóc, củi gạo du muối đều sắp dùng hết rồi.”

Dừng một chút, bà nhẹ giọng nói: “Chỗ tiền tài của chúng tay ngày ấy đã thưởng bớt cho người tới xem lễ rồi. Hiện tại, có phải nên lén lút lấy ra tiêu vặt hay không?”

Trần Dung ngẩn ra, quay đầu nhìn về phía Bình ẩu.

Bình ẩu cau mày nói thầm: “Nô cũng không nghĩ đến, trong đạo quan lại sạch sẽ như vậy, đúng là cái gì cũng không có. Nữ lang, nếu không phải khi người tới đã chuẩn bị sẵn, chúng ta hiện tại ăn mặc đều là vấn đề.”

Nghe đến đó, Trần Dung cũng nhíu mày.

Nửa ngày, nàng nhẹ giọng hỏi: “Ẩu, trong đạo quan có sách lụa ghi chép lại, ngươi tìm được chưa?”

Bình ẩu liên tục gật đầu, nói: “Tìm được rồi, tìm được rồi.”

“Đi, đi xem một chút.”

“Vâng.”

Vừa đi nhìn ngắm thì kéo dài tới tận giữa trưa. Bình ẩu nhìn Trần Dung ném sách lụa rách nát cổ xưa sang một bên, liên thanh hỏi: “Nữ lang, sao vậy?”

“Sao ư?”

Trần Dung chậm rãi cười, thản nhiên nói: “Có người động chân động tay…… Bỏ lại cho ta một cái xác không.”

Bình ẩu chớp mắt, cũng cười: “Vậy cũng không cần lo lắng? Dù sao chúng ta còn có thể nuôi sống chính mình.”

Trần Dung quay đầu.

Nàng đối mặt với Bình ẩu, nhìn nửa ngày, Bình ẩu bất an hỏi: “Nữ lang? Người, người nhìn nô làm cái gì?”

Trần Dung trừng mắt nhìn, thu hồi tâm thần, nhẹ giọng nói: “Ta đang suy nghĩ loại sự tình này có nên tính toán hay không.” Coi ý tứ của bà, có vẻ như không muốn. Nhưng mà, Tây Sơn đạo quan này ở Kiến Khang cũng là nơi có tiếng. Không cần tính kỹ, chỉ là hàng năm tiếp đãi hoàng thất cùng quý tộc, hàng năm cung phụng đạo tổ cần hương khói, đã là một chi tiêu rất lớn. Không có ngàn mẫu ruộng tốt để kiếm lời, lại phải trả cho loại chi tiêu này, nàng thật sự nuốt không nổi.

…… Nàng vẫn nghĩ rằng xuất gia làm đạo cô cũng chỉ là một chỗ cư ngụ im lặng, về phần tục vật phàm trần, tựa như nàng biết không nói thì sẽ không có người nào để ý. Hiện tại mới phát hiện, trên thế gian chưa bao giờ có chuyện đơn giản như thế.

Nghĩ đến đây, Trần Dung cười khổ, thì thào nói: “Lần này bỏ qua cũng không được, hướng bệ hạ thỉnh chỉ trả lại như cũ đi.”

Nói tới đây, nàng cất giọng trong trẻo: “Thượng tẩu.”

Thượng tẩu chạy chậm lại đây, đáp: “Nữ lang?”

Trần Dung rũ mắt, nhẹ giọng nói: “Ta viết một cuộn thẻ, mất công ngươi đến hoàng cung cầu kiến bệ hạ……” Mới nói đến đây, miệng nàng bất giác cong lên, chậm rãi cười nói: “Ta thật là hồ đồ, làm chuyện vô dụng này thì được ích lợi gì chứ?”

Lầm bầm lầu bầu đến đây, nàng chuyển sang nhìn Thượng tẩu, giọng cất cao, nói với vẻ nghiêm túc: “Tẩu, mất công ngươi và Bình ẩu trở về sân viện, thừa dịp không có người chú ý lấy năm thùng châu báu ra, sau đó, đem năm thùng châu báu này toàn bộ đổi thành củi đốt lương thực quần áo mà ít hôm nữa cần dùng, nhớ kỹ, đổi chác cũng phải đủ dùng tới nửa năm một năm.”

Trần Dung tươi cười, dần dần trở nên rạng rỡ, nàng nhẹ nhàng chậm chạp nói: “Sau khi đổi xong, các ngươi thể hiện thanh thế lớn một chút, cứ dạo qua các ngã tư đường. Uhm, tối hôm nay, ngươi dẫn đoàn người đi cùng, ở trên mấy yếu đạo trước đạo quan, chọn mấy gốc đại thụ, lột bỏ vỏ cây, khắc lên vài chữ, uhm, khắc như sau: Bế quan, xin miễn khách trần thế. Sau đó, đóng toàn bộ các cửa ra vào.”

Nàng xoay người, vung tay áo dài, eo nhỏ uốn éo, xoay người trở về, truyền đến âm thanh ôn nhu từ xa: “Ta thật muốn nhìn xem, những người đó có ngồi yên được hay không!”

Bình ẩu và Thượng tẩu nhìn thoáng qua nhau, nửa ngày, Thượng tẩu hỏi: “Nữ lang có ý gì vậy?”

Bình ẩu lắc đầu.

Thượng tẩu lĩnh mệnh lập tức liền cùng Bình ẩu vội vàng rời đi.

Khi bọn họ trở về, sắc trời đã tối đen. Mười người ước chừng dựa theo yêu cầu của Trần Dung khắc lại vài chữ trên gốc đại thụ ở các nơi yếu đạo.

Ngày thứ tư.

Ngày hôm nay, diễm dương cao chiếu, trong núi rừng sắc xanh nhạt dần biến thành một đường chân trời.

Trần Dung dẫn chúng phó đi đến trước đạo quan, nàng đầu tiên là giả vờ giả vịt đến điện thờ của tổ sư tu hành trước đấy. Sau đó, nàng chuyển sang chúng phó cao giọng nói: “Nhớ kỹ, tới giờ thì đóng toàn bộ cửa ra vào. Lúc này, các ngươi cũng theo ta bế quan đi.”

Chúng phó nhất tề kêu lên: “Vâng.”

Trong núi rừng, tiếng kêu vang vọng, nhất thời bốn phương tám hướng đều là tiếng kêu của bọn họ.

Đúng lúc này, một loạt tiếng bước chân truyền đến, đảo mắt, một giọng nói cực kỳ ngạo mạn cất cao: “Chậm đã!”

Đám người Trần Dung ngẩn ra, đồng thời quay đầu nhìn lại.

Chỉ thấy trên thềm đá của thông đạo đến đạo quan có 10 hộ vệ cao lớn vây quanh.

Đám hộ vệ bước ra, phân chia đứng hai bên đường, dắt cổ họng, vang dội kêu lên: “Cửu công chúa giá lâm –”

Cửu công chúa giá lâm?

Trần Dung chậm rãi nhíu mày.

Đột nhiên, lòng của nàng đập loạn, một câu nói ùa ra từ trong trí nhớ nàng: “Lần trước Cửu công chúa đến phủ, Thất lang an trí nàng cũng không đối đãi thận trọng như với nữ lang.”’

Chậm rãi, Trần Dung cười.

Nàng dẫn chúng phó đi xuống vài bước, hướng tới mấy hộ vệ nâng tay hành lễ, cất giọng trong trẻo: “Hoằng Vận Tử cung nghênh Cửu công chúa.”

Một tiếng cổ nhạc truyền đến.

Trong nháy mắt, một mỹ nhân mặc cung trang được mười mấy cung tì cùng hộ vệ hộ tống chậm rãi đi tới. Ở phía sau bọn họ là 20 ca kĩ, đám ca kĩ hoặc đánh trống hoặc thổi sáo.

Dù cách xa như vậy, mỹ nhân kia cũng vẫn ngẩng cao đầu, nhìn về phía Trần Dung.

Trần Dung mang theo bộ dạng phục tùng liễm mục, khóe miệng mỉm cười, một bộ dạng như bình thường, cũng chưa từng để mắt tới tư thái siêu nhiên của nàng ta.

Đảo mắt, mỹ nhân cung trang đã đi tới cách Trần Dung chỉ có mười bước.

Nàng ta đứng lại, nhìn thẳng Trần Dung một lúc lâu, Cửu công chúa hướng tới Trần Dung thi lễ: “Gặp qua Hoằng Vận Tử tiên cô.”

Sau khi Cửu công chúa với diện mạo tú nhã, phong độ của người trí thức nói ra những lời này thì nhẹ nhàng cười, lấy tay áo che miệng: “Nghe đại danh của tiên cô đã lâu, hôm nay nhìn thấy mới biết tiên cô thật sự là mỹ nhân thế gian hiếm có, ngay cả phi tử mà phụ hoàng ta sủng ái nhất, sợ là cũng không động lòng người bằng tiên cô.”

Giọng nàng ta thanh nhã, tươi cười khả cúc, nhưng lời khen ngợi như thế lại mang theo ý vị sâu xa.

Trần Dung làm bộ như không biết, nàng cười cười, đang muốn hoàn lễ, ở sơn đạo phía trước đột nhiên lại có tiếng cổ nhạc truyền đến.

Tiếng cổ nhạc này, so với của đoàn Cửu công chúa vừa rồi thật sự lớn hơn rất nhiều. Nghe thanh thế kia, dường như là trăm nhạc kĩ đồng thời diễn tấu mà ra.

Đảo mắt, một đội ngũ lớn xuất hiện ở trước mắt Trần Dung.

Phía trước đội ngũ là một chiếc kiệu tám người khiêng, tám thiếu niên diện mạo thanh tú nâng một mỹ thiếu niên da thịt trắng trẻo, ngũ quan tú lệ, mắt như thu thủy. Đi tới gần chút nữa thì thấy thiếu niên có ngũ quan tú lệ, nhưng gương mặt trắng trẻo kia rõ ràng là do phủ phấn trang điểm.

Ở phía sau bọn họ là đội ngũ tỳ nữ cùng hộ vệ, sau nữa, là năm sáu mươi ca kỹ đang toàn lực diễn tấu.

Rất xa còn chưa tới gần, mĩ thiếu niên đã giương mắt nhìn, hắn liếc mắt một cái thì trông thấy Cửu công chúa. Lập tức, hắn vươn ngón tay xoắn lọn tóc rủ trước ngực, cười nói: “Cửu muội đã ở đây sao? A? Vị tiểu mỹ nhân mặc đạo bào này, có phải chính là Hoằng Vận Tử tiên cô hay không?”

Vừa nói, hắn vừa hướng tới Trần Dung đánh giá, ánh mắt ngả ngớn, chậc chậc liên thanh: “Đẹp quá, đẹp quá. Một tiểu mỹ nhân như vậy, dù là trượng phu nhà ai có được cũng sẽ coi là trân bảo, làm nữ quan thật sự rất đáng tiếc.”

Nghe thấy lời trêu đùa như vậy, Trần Dung cười lạnh lùng, trong ánh mắt của Cửu công chúa, nàng chỉ giữ vẻ mặt bình tĩnh không hề đáp lại.

Nhưng mà, tại thời điểm này, chỉ nghe trong sườn núi phía đông lại có tiếng cổ nhạc truyền đến.

Đúng là lại có người đến!

Lần này, cho dù là Cửu công chúa hay là mĩ thiếu niên kia đều giật mình, mọi người cũng giống như Trần Dung, đồng thời nhìn lại về phương hướng kia.

Mà ở phía sau Trần Dung, một hạ nhân nói nhỏ: “Hôm nay làm sao vậy, quý nhân đến đây từng người một, lại còn tấu cổ nhạc nữa. Thật là, cũng không nhìn xem đây là chỗ nào mà ồn ào náo động như thế.”

10 thoughts on “Mị công khanh 141

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s