Mị công khanh 146

564897_247667462005816_1882939518_n

Chương 146: Chàng nói

Nhưng mà, Vương Hoằng cũng đã thản nhiên kéo rèm xuống. Rèm xe lắc lư, giọng nói khàn khàn mang theo xuân ý của chàng từ trong xe ngựa truyền đến: “Mới thu một tỳ nữ, cực kỳ mỹ mạo, làm người ta khó kìm lòng nổi…… Còn thỉnh bệ hạ thứ lỗi.” Trong ngữ khí mang theo một loại thở dốc cố nén.

Bên ngoài tất cả mọi người đều ngẩn ra.

Trong lúc nhất thời, dù là bệ hạ hay là Nhân vương đều trở nên ngẩn ngơ. Mà nữ tử có giọng nói mềm mại kia đã cắn môi, lã chã chực khóc.

Vẫn ngẩn ngơ thật lâu sau, gần như đột nhiên, một tiếng cười dữ dội vang lên.

Chỉ thấy hoàng đế trẻ tuổi hai mắt sáng ngời, hắn vươn tay vỗ mạnh trên xe ngựa một cái, mừng rỡ cười ngửa người ra sau, bởi vì rất vui vẻ mà cười đến ứa cả nước mắt.

Thiếu niên Nhân vương kia giờ phút cũng ha hả cười, vui vẻ nói: “Hay cho Vương Thất ngươi! Hay cho Vương Thất ngươi! Có thể làm việc khoái hoạt như thế ngay trong xe ngựa, ha ha.”

Đa số đệ tử của Tư Mã thị đều có vẻ phóng đãng đối với sinh hoạt cá nhân, hơn nữa cũng lấy điều đó làm vinh dự. Lời này của Vương Hoằng vừa thốt ra, mặc kệ là Nhân vương hay là các nam tử khác đều rất vui vẻ, có cảm giác thỏa mãn khi tìm được tri kỷ.

Trong khi bọn họ cười ha hả, giọng nói khàn khàn của Vương Hoằng truyền đến: “Đi thôi.”

Chúng hộ vệ ngẩn ra, lập tức lên tiếng đáp, giục ngựa về phía trước.

Xe ngựa vừa động, mọi người đồng thời nhìn về phía hoàng đế trẻ tuổi. Hoàng đế đang cười lớn thấy thế, vỗ hai tay, kêu lên: “Cho đi cho đi, trẫm đã sớm biết Lang Gia Vương Thất rất ưa sạch sẽ, sau khi khoái hoạt xong, chỉ sợ là muốn vội vã trở về phủ tắm rửa thay quần áo đúng không? Ha ha ha.”

Trong tiếng cười lớn của hắn, xe ngựa đi xa.

Một người luôn luôn nhìn chằm chằm đoàn xe của Vương Hoằng, hắn vài lần chuẩn bị ngắt lời, nhưng mà hoàng đế cười rất vui vẻ, hai vị vương gia cũng hứng thú nói chuyện, khiến cho hắn vẫn không tìm được cơ hội.

Đến khi tiếng cười của Vương Hoằng dừng lại, hắn mới tìm được cơ hội tiến lên, nhẹ giọng nói: “Bệ hạ, Vương Thất rời đi không phải phương hướng của Vương phủ đâu…… Bệ hạ xem, hắn đinh tới Tây Sơn đạo quan.”

Tây Sơn đạo quan ư? Hoàng đế trợn mắt, chớp hai cái, đột nhiên hạ giọng cười nói: “Hay là, Vương Thất là muốn ở ngay trước mặt đạo tổ tu hành làm việc khoái hoạt này?”

Người nọ thật không ngờ hoàng đế sẽ liên tưởng như vậy, không khỏi trừng mắt nhìn, sững sờ ở ngay đó.

Xe ngựa của Nhân vương tới gần hoàng đế, giờ phút này, hắn còn đang nhìn phương hướng xe ngựa Vương Hoằng đi xa. Nhìn nhìn, hắn đột nhiên chậc chậc một tiếng, cười nói: “Thật không ngờ, thật là không ngờ……”

Ở bên cạnh hắn, một nam tử diện mạo tương tự hắn cũng liên tục lắc đầu, cười lạnh nói: “Ngay cả Lang Gia Vương Thất cũng là như thế, hừ, xem nhóm hủ nho ra vẻ đạo mạo sao có thể chỉ trích chúng ta.”

Hoàng đế luôn luôn cười rất vui vẻ, dù thế nào cũng không ngăn được nước mắt ứa ra. Nghe vậy hắn lại nói: “Vương Thất giỏi, Vương Thất rất giỏi! Con bà nó, Vương Thất quả nhiên là người trong số chúng ta, làm việc phóng đãng, khi sống cũng phải hưởng khoái hoạt. Con bà nó, được, được, kẻ này rất hợp ý trẫm!”

Hắn vừa cười to vừa trầm trồ khen ngợi không dứt.

Thần tử đứng phía sau hắn lúc này miệng há to, không biết nên làm thế nào cho phải. Hắn thật sự không ngờ, vốn bệ hạ không hề ưa thích thiếu niên nổi danh như trưởng tử Lang Gia Vương thị nhưng lại bởi vì loại chuyện hoang đường này mà khen chàng không dứt miệng, còn dễ dàng thả cho đi như vậy…… Không chỉ là hắn, ở đây hai vương gia có thực quyền cũng mang vẻ mặt vui mừng khi nhìn thấy người đồng đạo.

Chỉ có nữ tử gương mặt mềm mại kia, giờ phút này đang bĩu môi sinh hờn dỗi, nhìn thấy mấy ca ca chuyện trò vui vẻ, nàng nhịn lại nhẫn, sau đó thấp giọng quát: “Đừng cười! Cũng đừng nói nữa!” Bĩu môi, nàng òa khóc lên. Vừa khóc, nàng vừa vội dùng tay áo lau nước mắt, nức nở nói: “Vương Thất chết tiệt, Vương Thất hư hỏng……Ta không thích Vương Thất như vậy.”

Nhìn thấy muội tử thương tâm, mấy nam nhân ngẩn ra, đảo mắt lại là ha hả cười. Nhân vương tâm từ, điều khiển xe tới gần muội tử, thở dài: “Hài tử ngốc, cho dù Vương Thất là Liễu Hạ Huệ, chúng ta cũng sẽ không cho phép muội gả cho hắn. Muội thương tâm thì có tác dụng gì chứ?”

Nữ tử kia ngẩn ngơ, đảo mắt khóc càng dữ hơn.

Xe ngựa của Vương Hoằng vẫn chạy về phía trước.

Giờ phút này, đội ngũ có chút im lặng, chỉ có tiếng Trần Dung nỉ non cùng tiếng ôn nhu nói nhỏ của Vương Hoằng thường thường vang lên.

Vài phụ tá ở một bên thở ngắn than dài: “Lang quân, phương pháp ứng đối với bệ hạ có vô số, vì sao phải dùng cách thức này? Người làm việc như thế, các thần tử chính trực sẽ thất vọng người mất thôi.”

Hai người thở dài thở ngắn, phụ tá thứ ba cau mày, nói với vẻ không vui: “Lang quân được gia tộc ký thác kỳ vọng cao, ngay cả mấy ngày trước, cũng có vài công khanh tiến cử người. Cho dù lang quân vô tình với con đường làm quan, cũng không cần thiết phải làm việc như thế. Lần này, nhóm hủ nho sẽ có lí do thoái thác. Ngay cả người trong gia tộc cũng sẽ càng không an phận.”

Ba người khuyên bảo cũng thế, thở dài cũng thế, không hề nhận được đáp lời, người ở bên trong vẫn ôn nhu nói nhỏ với một phụ nhân, không hề có chút tâm tư quan tâm đến bọn họ.

Ba người ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi, cuối cùng đều thở dài một tiếng.

Xe ngựa ở trên ngã tư đường chuyển một vòng tròn, lặng yên không một tiếng động theo một =đường nhỏ lên núi, vào Tây Sơn đạo quan.

Khi Trần Dung tỉnh lại, thái dương đang lặn dần về phía tây, tiếng chim kêu to ríu rít, ánh mặt trời chói mắt xuyên qua rèm cửa sổ bằng lụa mỏng, chiếu sáng nửa căn phòng.

Nàng đang nằm dưới ánh tịch dương, từng đợt tia nắng chiều đang nhảy nhót ngay trước mắt nàng.

Mở to mắt nhìn ngắm, Trần Dung từ từ quay đầu lại.

Nàng đối diện với một khuôn mặt tuấn mỹ chi cực. Giờ phút này, khuôn mặt này ở ngay tại đỉnh đầu. Mà nàng, đang cuộn mình ở trong lòng chàng.

Nàng tỉnh dậy, không muốn khiến chàng bừng tỉnh, giờ phút này chàng dựa vào tháp đang ngủ say. Trên khuôn mặt tuấn dật vô song, lông mi thật dài phủ xuống tạo nên bóng mờ hình cung. Ánh nắng màu vàng chiếu rọi trên gương mặt trắng trẻo như ngọc của chàng. Nương theo ánh mặt trời, có thể thấy rõ lớp nhung mao nhợt nhạt trên bạc môi.

Trần Dung mở to mắt nhìn, chậm rãi vươn tay thử sờ gương mặt chàng.

Ngón tay lướt qua da thịt ấm áp, mềm mại, Trần Dung giống như bị điện giật rụt tay về.

Nàng cúi đầu, vẫn không nhúc nhích, đột nhiên, nàng mở to hai mắt.

Đúng lúc này, trên lưng của nàng ấm áp.

Vương Hoằng tỉnh rồi ư?

Trần Dung cứng đờ.

Người phía sau không nhận thấy được sự cứng ngắc của nàng. Ngón tay thon dài của chàng nhẹ nhàng mà ôm vòng eo nhỏ nhắn của nàng, chàng vừa cúi đầu đã mở miệng hỏi: “Đã tỉnh?”

Trần Dung cúi mặt, một hồi lâu, chua chát trả lời: “Vâng.”

Cúi đầu, nhìn Trần Dung đã cứng đờ, giọng chàng khàn khàn, ôn nhu vang lên trong phòng: “Nàng trúng phải mê hương.”

Đây là câu trần thuật.

Trong lúc Trần Dung càng cúi thấp đầu, tóc dài xõa tung, giọng của chàng vẫn ôn nhu như nước suối: “A Dung chưa từng sống ở Kiến Khang, có một số việc không rõ cũng là điều bình thường. Đại quý tộc trong thiên hạ đã hưởng lạc mấy trăm năm, trong mấy trăm năm nay, bọn họ vui chơi đều rất đa dạng. Uống rượu, dùng dược hay nữ nhân, bọn họ đều là cao thủ. Có người còn thích vui đùa với mĩ thiếu niên.”

Chàng vén một lọn tóc của Trần Dung lên, sau đó nhẹ nhàng nói tiếp: “Dược và rượu, bọn họ đắm mình đã nhiều năm qua, tất nhiên là đa dạng chồng chất, ngay cả hết sức cẩn thận cũng khó tránh khỏi không trúng chiêu.” Hắn dường như thấy được Trần Dung tự trách cùng ảo não, những lời này, muốn bao nhiêu ôn nhu thì có bấy nhiêu, giống như gió khe khẽ lướt qua.

Trần Dung không nói gì.

Mà tiếng nói nhỏ nhẹ của chàng êm tai phiêu đãng trong căn phòng nho nhỏ dưới ánh tịch dương: “Ngày ấy ta sai người cất cao giọng hát, A Dung có nghe thấy không?”

Nói tới đây, chàng lại tự ngâm xướng: “Luận quý tiện, thuyết thị phi, nhâm tha vương hầu tương tương, đào bất quá thổ man thai. Kim nhật phồn hoa, minh triêu yên diệt, tiện thị Vương Tạ phương lan, đương kim chi thế, cận miễn hình tai.”

……

Thật lâu sau, Trần Dung khẽ hỏi: “Chàng nói ngay cả Vương Tạ cũng chỉ được miễn hành hình thôi sao?”

“Trên thực tế, hẳn là vậy.”

Miễn hành hình? Nói cách khác, ở thế đạo này, đệ tử vĩ đại của đại thế gia như Vương gia và Tạ gia cũng chỉ có thể được miễn quyền lợi hành hình ở trước mặt mọi người ư? Vậy thì không phải nói rằng, ám sát, kê đơn, bệnh tật mà chết đều có khả năng xảy ra sao?

Năm ngón tay chàng co thành lược chải mái tóc của nàng, nói với một loại ngữ khí không chút để ý: “Các đại gia tộc đối với cục diện trước mắt thực vừa lòng.”

Nghe đến đó, Trần Dung rùng mình.

Người Hồ xâm nhập, tộc nhân phương bắc bị giết, Lạc Dương là một nơi đế vương lại bị giẫm đạp hết lần này đến lần khác. Vô số tòa thành trì như Mạc Dương bị người Hồ tấn công, hỏa thiêu toàn bộ. Vô số gia tộc, vô số người Tấn đều chết thảm dưới gót sắt của người Hồ, xương trắng xếp cao như núi. Mà các đại gia tộc còn đối với cục diện như thế thực vừa lòng?

Nói như vậy, có rất nhiều người sẽ không thích hoàng đế anh minh?

Nói như vậy, ngay cả đệ tử Lang Gia Vương thị và Trần Quận Tạ thị, nếu có tài chính trị, khả năng hành quân, có thể định càn khôn, có bản sự đuổi đánh người Hồ, cũng không phải là điều mà những người đó mong nhìn thấy sao?

Khó trách.

Trần Dung càng nghĩ càng hiểu được, cũng càng là thất vọng. Mất nửa ngày, nàng thì thào nói: “Vậy chàng thì sao?”

Dù là tỉnh táo nhưng khi liên lụy tới an nguy của chàng, Trần Dung vẫn không tự chủ được mà lo lắng. Vương Hoằng ở phía sau không khỏi mỉm cười.

Chàng cúi mặt, nhẹ giọng nói: “Đạo quan này của nàng, ta đã phái người lại đây để ý.”

Những lời này thốt ra rất đột ngột. Rõ ràng còn đang nói về quốc sự, chàng lại đột nhiên tung ra một câu này.

Trần Dung cứng đờ, cái miệng nhỏ nhắn giật giật, lại không nói nên lời.

…… Nàng muốn chống cự, nhưng mà bị vây trong thành Kiến Khang, hôm nay có thể bị hạ mê hương, ngày mai có thể sẽ gặp phải thủ đoạn cao siêu hơn.

Dần dần, Trần Dung nhắm hai mắt cười, khàn khàn nói: “Đa tạ.”

“Không cần.”

Vương Hoằng trả lời phủi bay vô cùng lưu loát.

Lúc này, Trần Dung đã bất tri bất giác rời xa ôm ấp của chàng, bởi vậy, chàng tùy ý đỡ tay thì có thể đứng lên.

Chàng đi ra hai bước.

Vừa mới lướt qua Trần Dung, chàng nghiêng đầu nhìn về phía nàng.

Lúc này, ánh tịch dương đúng lúc phủ trên người chàng, trên tóc chàng, trên gương mặt của chàng, trên trường bào của chàng, đột nhiên, cả người chàng đều trở nên hoa mỹ khôn kể, lại xa xôi vô cùng.

Chàng nghiêng đầu nhìn nàng, tóc rủ xuống che bên mắt trái của chàng. Tóc đen như mực, gương mặt như ngọc, hai tròng mắt trong sáng cao xa, cả người chàng trở thành một bức tranh vĩnh hằng, tuyệt mỹ.

Giờ phút này, mỹ nhân như ngọc.

Mà mỹ nhân như ngọc này đang ôn nhu nhìn nàng.

11 thoughts on “Mị công khanh 146

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s