Mị công khanh 153

555684_257920304313865_120189509_n

 

Chương 153: Hoàng thất

Trần Dung mày nhíu lại, theo phản xạ ngửa đầu nhìn về phía Vương Hoằng.

Vừa ngẩng đầu, nàng liền đối diện với hai tròng mắt sáng như nước, khi nhìn nàng, ánh mắt kia ôn nhu vô cùng. Trần Dung vội vàng cúi đầu tránh đi, thấp giọng hỏi: “Thất lang nghĩ rằng phải làm thế nào bây giờ?”

Vương Hoằng cười, cất cao giọng: “Thỉnh người tới chờ một chút, để A Dung tắm rửa thay quần áo.”

Ứng Cô nghe thấy giọng của Vương Hoằng, lập tức lớn tiếng đáp: “Vâng.”

Ứng Cô vừa lui xuống, Vương Hoằng cúi đầu nhìn về phía Trần Dung, ngón tay thon dài của chàng xoa gương mặt của Trần Dung, giọng nói thanh nhuận như nước: “Đừng sợ, có ta rồi.”

Giọng nói mặc dù thấp, nhưng thật sự ôn nhu vô hạn.

Trần Dung khẽ đáp: “Vâng.” Nàng nhẹ nhàng đẩy Vương Hoằng ra, đi về phía trước.

Vương Hoằng nghiêng đầu, hai tròng mắt trong suốt vô cùng, lẳng lặng nhìn bóng dáng nàng rời đi. Nhìn ngắm, ánh mắt của chàng không tự chủ được nhìn về phần lưng nàng. Lưng nàng thẳng tắp như thế, đúng là cứng ngắc thẳng tắp…… Phụ nhân này thật sự quật cường mà.

Trần Dung tắm rửa thay quần áo xong, đi ra cửa chính của đạo quan.

Bên ngoài, chiếc xe ngựa do hoàng đến phái tới đang đỗ ở đó, nhìn thấy nàng xuất môn, thái giám kia lớn tiếng kêu lên: “Khởi giá.”

Trần Dung hướng tới thái giám đó thi lễ, bước lên xe ngựa. Đến khi xe ngựa khởi động, Trần Dung vẫn quay đầu nhìn lại.

Vương Hoằng không thấy đâu.

Trần Dung thu hồi ánh mắt.

Xe ngựa chạy ra đạo quan, tiến vào ngã tư đường.

Trần Dung đã không nhớ rõ, bản thân đã bao lâu không ra đường phố…… Nàng biết diện mạo của mình rất dễ nhận ra, vì tránh phức tạp nên vẫn áp chế xúc động muốn được dạo chơi.

Xe ngựa chạy đến đâu, người đi đường cũng thế, kỵ sĩ cũng thế, xe ngựa cũng thế, tất cả đều nhường đường.

Lúc này, xe ngựa chạy qua Thúy Liễu Hạng, nơi này là chỗ mà nhóm nữ nhóm lầu xanh tiếp khách, cờ xí đủ màu diễm lệ tung bay trên lầu các, ở đó còn có một đám tiểu mỹ nhân tô son điểm phấn hoặc đậm hoặc nhạt.

Đám mỹ nhân đang dựa vào trên lan can, chỉ trỏ người đi đường phía dưới rồi vui cười. Ngay khi xe ngựa của Trần Dung chạy đến, một mỹ nhân lấy ra một cây tiêu ngọc bích, đôi mắt ẩn tình nhìn về phía trước, ai oán thổi tiêu.

Tiếng tiêu vang lên không lâu, một mỹ nhân diện mạo giống nàng ta như đúc xoay người tới gần. Nàng ta dựa vào mỹ nhân thổi tiêu kia, váy dài khẽ lướt, cất giọng ngâm nga: “Lang quân nhà ai nhan như ngọc, ỷ mã nam kiều xuân sam bạc?”

Lời ngâm nga của mỹ nhân này tiết tấu rõ ràng, hợp với tiếng tiêu, phảng phất giống như tiếng ca.

Bất tri bất giác, mọi người kể cả Trần Dung đều nhìn theo ánh mắt của mỹ nhân kia.

Bên trái, tiểu kiều lưu thủy, liễu rủ dưới ánh mặt trời.

Mà dưới tàng cây kia, quả nhiên có một thiếu niên mỹ mạo đứng tựa bên ngựa, làn da của cậu trắng trẻo, hai tròng mắt đen láy, môi đỏ mọng, mũi cao, trường bào áo dài, dáng người cao thon như liễu. Một đôi mắt tinh thuần, lẳng lặng, có chút xuất thần nhìn về phía trước.

Thiếu niên này?

Trần Dung không khỏi nghiêng người về phía trước, xốc lên rèm xe định thần xem xét.

Mỹ mạo thiếu niên eo nhỏ như liễu, xinh đẹp động lòng người, không phải là Tôn Diễn sao?

Sao cậu lại đến đây? Đến đây lúc nào? Đúng rồi, khẳng định là đi cùng Nhiễm Mẫn. Cậu là đệ tử thế gia, có cậu ở đây, Nhiễm Mẫn ở Kiến Khang làm việc sẽ tiện hơn rất nhiều.

Nghĩ đến đây, Trần Dung không khỏi cắn môi: Nói như vậy, trong ngắn hạn, Nhiễm Mẫn sẽ không rời khỏi thành Kiến Khang ư? Vừa suy nghĩ, Trần Dung vừa tới gần rèm xe.

Vừa mới chuẩn bị để lộ hoàn toàn khuôn mặt của mình, để Tôn Diễn nhìn thấy, thì phía sau Tôn Diễn có một người đi tới. Người nọ là một thân vệ hàng năm đi theo bên cạnh Nhiễm Mẫn. Thân vệ đứng sau lưng Tôn Diễn, cùng cậu thấp giọng nói chuyện. Mới nói hai câu, gương mặt xinh đẹp tuyệt trần của Tôn Diễn sầm xuống, giữa hai hàng lông mày cũng nhíu chặt lộ vẻ nặng nề.

Mà xe ngựa của Trần Dung đã dần dần đi xa.

Trần Dung buông rèm xe, bật cười, nghĩ ngợi: Hiện tại coi như ta đã danh mãn Kiến Khang, nếu huynh ấy muốn tìm ta, tùy thời đều có thể tiến đến.

Nàng quay đầu, nhìn đám oanh oanh yến yến trên lầu còn đang tiếp đón Tôn Diễn, khẽ cong khóe miệng, một chút ấm áp trào ra trong lòng.

Xe ngựa chạy về phía hoàng thành.

Càng tới gần nơi đây, phồn hoa tầng tầng lớp lớp, bốn phía xe ngựa càng đa dạng. Mỗi một chiếc xe ngựa chạy tới đều để lại mùi huân hương.

Cửa cung đang mở rộng.

Trần Dung hít một hơi, chỉnh trang xiêm y đầu tóc.

Đúng lúc này, một tiếng ca từ phía sau truyền đến. Bước chân trầm mà hữu lực đạp trên tảng đá, phát ra cảm nhạc rất có tiết tấu. Trong tiếng nhạc, một giọng hùng hậu khàn khàn hát vang: “Hồng lâu mỹ nhân nghiễm tụ chiêu, chu môn tửu nhục nhưỡng thành tao.”

Tiếng ca khàn khàn, rõ ràng là ca công tụng đức, nhưng đi đôi với tính đặc trưng của tiếng ca này lại có một loại cảm giác thê lương bất đắc dĩ.

Trần Dung quay đầu lại.

Nàng đối mặt là một bóng dáng tóc tai bù xù. Tấm lưng kia ngửa đầu, sau khi ngâm xướng câu đó hai lần, đột nhiên lên tiếng thét dài. Tiếng thét đó như bi như khóc, như ca như sầu.

Khi Trần Dung đang đánh giá, ngoài xe ngựa, giọng nói oán hận của thái giám truyền đến: “Lại là kẻ điên này của Hoàn phủ! Phi! Hiện tại dám ở ngoài hoàng thành xướng ca đảo loạn lòng người…… Nhìn xem ngươi còn có thể sống được vài ngày hay không!”

Giọng của thái giám kia có chút sắc nhọn, nghe qua cực kỳ chói tai. Trần Dung nghe thấy sự chán ghét trong giọng nói của hắn, không khỏi kinh ngạc thầm nghĩ: Hai câu thơ này, căn bản không hề mắng ai mà!

Khi Trần Dung vừa nghĩ như thế, chỉ thấy cửa cung phía trước bốc lên cát bụi. Một kỵ sĩ phóng tới cực nhanh, vó ngựa khẩn trương dồn dập.

Ở nơi phồn hoa như Kiến Khang, ngay cả thiếu niên quý tộc đi đường đều thích được hạ nhân nâng đỡ. Khi nào thì gặp qua tiếng vó ngựa dồn dập như thế?

Không tự chủ được, hơn mười chiếc xe ngựa đồng thời xốc lên rèm xe, kinh ngạc nhìn về phía kỵ sĩ kia.

Kỵ sĩ kia phóng tới bóng người đang hát vang kia.

Cát bụi bốc lên xông thẳng tới. Ngay khi Trần Dung lơ đãng nhìn lại, hai mắt của nàng tức thì trợn to đến cực điểm!

Chỉ thấy kỵ sĩ vừa lao ra kia đang ép tới gần bóng dáng cất cao giọng hát, đột nhiên giương cung cài tên, trước mắt bao người bắn về phía lưng người nọ!

Trần Dung theo bản năng muốn thét chói tai, nàng vội vàng vươn tay che miệng.

Đồng thời lúc nàng làm động tác này, lập tức kỵ sĩ đã kéo căng dây cung!

“Vút –” một tiếng!

Tên lao vụt tới!

Trong tiếng xé gió bén nhọn, tên dài như tia chớp xông ra, ‘Phập’, nó vững vàng đâm vào phần lưng người đang hát vang kia! Tức thì, máu chảy như suối.

……

Người điên kia lên tiếng thét dài, chậm rãi đứng lại, rồi chậm rãi quay đầu.

Gió thổi tung trường bào của hắn, thổi bay tóc rối của hắn, hiện ra gương mặt trẻ tuổi, ngũ quan trong sáng minh tú. Đây vẫn chỉ là một thanh niên chưa đủ 25 tuổi.

Hai mắt của nam tử kia sáng ngời vô cùng. Hắn nhìn chằm chằm kỵ sĩ phóng tên bắn lén mình, từ từ, hắn vươn tay về phía sau, kéo mũi tên đang cắm trên lưng ra.

Máu tươi văng khắp nơi, nam tử kia cầm mũi tên đang cắm ở trên lưng kéo mạnh một cái.

Máu tươi văng khắp nơi, bốn phía trong xe ngựa truyền đến tiếng khóc nháo kinh hoàng. Trần Dung nghe thấy trong xe ngựa ở bên cạnh, một quý tộc tầm 30 tuổi co rúm người lại, hắn dùng hai tay áo ôm đầu, khóc nói: “Máu! Nhiều máu quá…… Ô ô, ta sợ máu, ta sợ máu mà.” Trong tiếng khóc, hai mỹ tỳ xiêm y mỏng manh, ngực lộ ra một nửa đi lên, một người ra đằng trước, một người vươn tay từ sau lưng, ôm hắn an ủi.

Sau khi nam tử kia vươn tay kéo mũi tên ra, hai mắt nhìn chằm chằm kỵ sĩ, hắn cứ nhìn chằm chằm như thế, chậm rãi, hắn cầm mũi tên máu chảy đầm đìa đặt bên miệng.

Tức thì, máu tươi kia chảy vào trong miệng hắn.

Trong lúc đó, bốn phía tiếng nức nở, tiếng thét chói tai của các quý tộc càng vang vọng. Trong đủ loại tiếng kêu, Trần Dung ngửi thấy một mùi khai nồng, nàng quay đầu nhìn lại, chính là thái giám nghênh đón mình kia đang so vai rụt cổ, mà hạ thân hắn đã trở nên ướt đẫm, trên đất còn có một vũng nước.

Nam tử kia đặt mũi tên đầy máu bên miệng liếm liếm, sau khi nuốt xuống vài giọt máu, hắn chậm rãi buông xuống.

Cứ cầm tên như thế, nam tử kia nhìn kỵ sĩ, nhìn về phía hoàng thành, đột nhiên, hắn cất tiếng cười to.

Theo tiếng cười to của hắn, miệng vết thương trên lưng máu chảy như suối, đảo mắt, trên bộ quần áo đã ướt đẫm máu tươi.

Nam tử kia cường điên cuồng, cười cười, khóe mắt hắn thấm ra hai giọt lệ.

Sau một lúc cuồng tiếu, nam tử kia kêu lên: “Chỉ hận anh em họ Tào kia! Chỉ hận anh em họ Tào kia! Nếu không phải hắn cùng với hai nhà Ngô Thục sống mái với nhau, tận dụng hết huyết khí của Trung Nguyên ta! Nếu không phải hắn vô đức vô năng, không sinh ra được con cháu tài giỏi, không giữ được giang sơn Ngụy thị, sao có thiên hạ bẩn thỉu như ngày hôm nay? Sao lại tùy ý để Tư Mã thị ngu xuẩn vô năng chỉ huy thiên hạ, đánh mất non sông? Ha ha ha!”

Nếu tiếng ca vừa rồi của hắn còn hàm súc, hiện tại trong lời nói, từng câu từng chữ đều chỉ thẳng vào đương triều!

Mặt kỵ sĩ kia đỏ phừng, hai chân kẹp lại, sau khi giữ vững thân người, hắn lại giương cung cài tên.

Nhìn mũi tên lạnh lẽo của kỵ sĩ kia giơ về phía mình, nam tử cười càng vang, theo âm điệu cười của hắn, tóc đen tung bay trong gió, thân hình cao lớn lung lay, như ngọc sơn băng giá.

Trong tiếng cười lớn, nam tử kia thét dài một tiếng, hắn khinh miệt liếc nhìn kỵ sĩ kia, kêu lên: “Tiểu đầy tớ! Ta đường đường là Trường Tô Hoàn thị, ngươi không xứng đoạt tính mạng của ta!”

Trong tiếng cười cuồng ngạo, khinh bạc, nam tử kia xoay tay phải lại, mũi tên trong tay nhanh như chớp đâm thẳng vào ngực mình.

“Phập” một tiếng, mũi tên đẫm máu lại nặng nề mà cắm trên ngực hắn.

Mà lúc này, mũi tên trong tay kỵ sĩ cũng đã thoát dây cung lao ra, cắm ở trên vai nam tử kia.

Lúc này, nam tử kia vẫn đang cất tiếng cười to. Có điều, hắn vừa mở miệng thì đã phun ra toàn máu tươi.

Cũng không biết qua bao lâu, tiếng cười to dần dần dừng lại. Chậm rãi, thân hình cao lớn của nam tử kia nặng nề ngã xuống, không hề động đậy nữa.

Mà chỗ hắn ngã xuống, máu bắn tung tóe!

Nhìn chỗ nam tử kia ngã xuống, Trần Dung trong xe ngựa từ từ đứng lên, nàng hướng tới hắn thi lễ, cúi đầu, nhắm hai mắt, nghiêm túc nói nhỏ: “Thiếp biết quân là anh hùng Hán gia.”

Bên ngoài xe ngựa là tiếng kêu to, tiếng khóc gào liên tiếp, còn có mệnh lệnh: “Mau, mau mau, đi mau!”

“Còn ở tại chỗ này làm gì? Đi thôi đi thôi.”

“Oa oa, ta muốn mẫu thân.”

“Đáng ghét, chảy nhiều máu như thế, thật là dơ bẩn.”

Trong tiếng kêu la hỗn loạn, Trần Dung nghe thấy một giọng nói trầm đục truyền đến: “Ở ngay bên đường bắn chết sĩ tộc ư? Không phải nói không được hành hình trước mặt mọi người sao? Ai, càng ngày càng rối loạn.”

Trong khung cảnh hỗn loạn, xe ngựa của Trần Dung lại khởi động.

Chỉ chốc lát, xe ngựa của nàng hướng tới cửa cung, chạy vào bên trong.

Khi xe ngựa càng chạy càng xa, bên ngoài ồn ào náo động cũng thế, máu tanh cũng thế, dần dần khuất nẻo, lọt vào tai chỉ là tiếng sanh nhạc cùng tiếng cười của nữ tử.

Xe ngựa chạy trên con đường rải đá rộng mở, rồi rẽ vào một rừng cây nhỏ.

Đến nơi này, cung nữ thái giám ra vào hai bên đường rõ ràng nhiều hơn. Trần Dung nhìn ngắm cẩn thận.

Đám cung nữ này, người người đều ăn mặc loè loẹt, vô cùng hoa diễm. Đây mới chỉ là mùa xuân, xiêm y trên người các nàng đã vô cùng đơn bạc, yếm lót ngực bên trong kia, ngay cả màu sắc hoa văn đều hiện ra rõ rành rành trong tầm nhìn của nàng.

Trần Dung ngửi thấy mùi hương nồng đậm tỏa ra từ người các nàng, nhìn xuân sắc quanh đây rồi thu hồi ánh mắt.

Xe ngựa vẫn chạy về phía trước.

Xuyên qua cây cối xanh rì, rừng đào còn chưa nở hoa, ở đình đài phía bên phải truyền đến một tiếng kêu sắc nhọn: “Đó là nữ tử nhà ai?”

Câu hỏi của thái giám kia tất nhiên ý chỉ Trần Dung.

Dẫn đường cho Trần Dung vốn là thái giám đầu lĩnh, nhưng vì quần bị ẩm ướt, hắn vừa vào cung thì đã giao Trần Dung cho một tiểu thái giám, còn bản thân được bọn thái giám nâng đỡ rời đi.

Tiểu thái giám kia mới 15, 16 tuổi, hắn nghe thấy tiếng hỏi sắc nhọn, lập tức rùng mình, vội vàng thi lễ, cười tươi định mở miệng.

Cũng không chờ hắn nói chuyện, người có giọng sắc nhọn đã không chút khách khí ra lệnh: “Đánh xe lại đây.”

Mệnh lệnh vừa dứt, xa phu không nói hai lời đánh xe ngựa, hướng tới lương đình.

Trong ngoài lương đình có năm sáu thái giám cung nữ đứng đó. Một người tầm 30 tuổi trắng trẻo mập mạp đang ngồi giữa đình đài.

Giờ phút này, kẻ mập mạp kia hai tay bắt lấy cánh tay của hai thái giám bên cạnh, gương mặt ửng hồng.

Mà dưới khố của hắn, bên dưới trường bào rộng đang có cái gì đó nhúc nhích. Nhìn kỹ lại thì thấy lộ ra một bóng dáng tinh tế yểu điệu của nữ tử. Dường như, còn có thể trông thấy đầu nàng đang chuyển động.

Trần Dung chỉ liếc mắt một cái, khuôn mặt nhỏ nhắn đã đỏ lên. Nàng hơi nhếch môi, nhanh chóng dời tầm mắt.

Mà lúc này, kẻ mập mạp kia hai chân dần dần banh thẳng, đột nhiên, hắn kéo nữ tử dưới thân ra, nhấc hạ thân lên, đem vật kia nhét vào miệng nàng ta.

Trần Dung mím môi.

Lúc này, bên tai nàng vẫn đang quanh quẩn tiếng hát vang của nam tử Hoàn thị bị giết kia, lúc này, nàng cũng có một loại xúc động muốn cất cao giọng thét dài…… Đây là một loại xúc động tuyệt vọng cùng bi thương.

Thái giám kia không biết nói câu gì, chỉ thấy kẻ béo trắng kia hữu khí vô lực, mỏi mệt phất phất tay, nói: “Mỹ nhân của Vương Hoằng sao? Không gặp, không gặp, hiện tại không muốn gặp.”

Hắn vung tay lên, vì thế xe ngựa của Trần Dung lại tiếp tục chạy tới chỗ của hoàng đế.

7 thoughts on “Mị công khanh 153

  1. Trời ạ! loạn xì ngầu thế này nên kiếp trước nhiễm mẫn mới lên ngôi không biết kiếp này thì sao

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s