Mị công khanh 156

422335_191297094333847_530605443_n

 

Chương 156: Coi là lang quân

Cách qua rèm xe, nhìn bóng dáng mơ hồ của Vương Hoằng, Trần Dung cười cười: Xem ra là không muốn rồi……

Đúng lúc này, tiếng ồn ào náo động truyền đến, trong đó có tiếng cười của nữ tử, tiếng gọi của thiếu niên.

Trần Dung ngẩn ra, xuyên thấu qua rèm xe nhìn ra bên ngoài.

Hiện tại, xe ngựa của hai người còn chưa ra khỏi hoàng cung. Tiếng cười kia là từ bên trong hoàng cung truyền đến, càng lúc càng gần Vương Hoằng và Trần Dung.

Trong nháy mắt, một nữ tử vui mừng kêu lên: “A, là xe ngựa của Thất lang.”

Một nữ tử khác kinh ngạc hỏi: “Thất lang? Thất lang nhà ai vậy?”

Nữ tử lúc trước lớn tiếng kêu lên: “Trong thiên hạ, ngoài Lang Gia Vương thị, còn có Thất lang nhà ai xứng với danh hiệu này?”

Khi nữ tử thứ hai còn có chút mơ hồ, một thiếu niên cười nói: “A Y không biết, Kiến Khang có tuấn mỹ nhất là Thất Kiệt của Dũ gia, phong lưu tột cùng là Tạ Hạc Đình, giống như thần tiên trên trời là Vương Thất lang. Mà Vương Thất lang chính là vị đang ngồi ở trong xe ngựa kia.”

Lời thiếu niên vừa dứt, vài nữ tử đồng thời kêu lên vui mừng.

Đúng lúc này, một nữ tử cất cao giọng, không khỏi hờn giận nói: “Ở giữa hoàng cung, ồn ào náo động làm chi?” Chính là Cửu công chúa.

Tiếng ồn ào đồng thời dừng lại.

Tiếng bánh xe ngựa truyền đến.

Chỉ chốc lát, Trần Dung nghe thấy giọng của Cửu công chúa ôn nhu lộ ra khiếp ý nói nhỏ: “A Hoàng gặp qua Thất lang…… Mấy ngày không gặp, Thất lang mạnh khỏe chứ?” Giọng thấp mà nhẹ, vô cùng cẩn thận.

Vương Hoằng cười cười, giọng nói thanh nhuận của chàng thản nhiên truyền ra: “Tạ Cửu công chúa hỏi thăm, Vương Hoằng vẫn khỏe.”

Nàng ta tự xưng là A Hoàng, chàng lại gọi nàng là Cửu công chúa, ngữ khí mặc dù ôn hòa lại lộ ra một loại bất hòa.

Cửu công chúa hơi hé miệng, khuôn mặt nhỏ nhắn lộ ra một chút ủy khuất.

Lúc này, nàng ta chuyển mắt, nhìn về phía xe ngựa Trần Dung. Liếc nhìn xa phu đến từ Vương phủ, Cửu công chúa hỏi: “Trong xe là người nào vậy?”

Lúc này, chúng thiếu niên nữ tử đã vây quanh, trong ánh mắt tò mò của mọi người, xa phu cung kính trả lời: “Hồi bẩm Cửu công chúa, trong xe ngựa là Hoằng Vận Tử tiên cô.”

Mấy chữ Hoằng Vận Tử tiên cô vừa thốt ra, tiếng ồn ào lại nổi lên. Một nữ tử kêu lên: “Đó là dân đen kia sao? Nghe nói diện mạo thực tao mị, mau mau, vén rèm xe lên để cho ta đánh giá.”

Nàng ta ở đó kêu vui, người bên cạnh kéo kéo cánh tay của nàng. Nữ tử ngẩn ra, lập tức hiểu được, nàng ta vội vàng nhìn về phía Vương Hoằng, nhanh chóng ngậm miệng.

Cửu công chúa thì như bị giật mình.

Nàng ta nhìn xe ngựa của Trần Dung trân trân một hồi, rồi cười vẻ cao ngạo, hất cằm cao giọng: “Tiên cô thật cao quý, nhìn thấy ta, vậy mà khinh thường không hành lễ sao?”

Giọng nói không chút khách khí, đâm thẳng vào màng tai Trần Dung.

Trần Dung không hề động.

Nàng ngả về một bên, một lần nữa nhắm lại hai mắt: Nàng đã mang danh hiệu là người của Vương Hoằng, hiện tại có Vương Hoằng ở đây, hết thảy đều có chàng chống đỡ. Nàng không cần vì người ta kích động mà lộ mặt, cứ tùy ý để mọi người trào phúng cùng xem thường.

…… Thấy qua nam tử Hoàn thị bị giết kia, thấy qua kẻ trung niên ở trong hoàng cung trước mặt mọi người hành dâm kia, dùng cơm nói chuyện với hoàng đế một chút, so sánh quá khứ và tương lai, Trần Dung thầm nghĩ: Có lẽ, nên thay đổi phương pháp một chút.

Cửu công chúa thốt ra lời nhìn thấy người trong xe ngựa không nhúc nhích, rèm xe kia cũng không hề lay động dù thì không khỏi tức giận mặt tái xanh.

Nàng ta cắn môi, cố nuốt lửa giận, nhìn sang Vương Hoằng gắt giọng nói: “Thất lang, Thất lang, chàng nhìn xem!”

Ngoài xe ngựa, tiếng cười của Vương Hoằng vẫn thanh nhuận ôn nhu: “Công chúa……. Tiên cô chính là người thế ngoại, tục lễ nơi hồng trần vốn không liên quan đến nàng.”

Nói tới đây, chàng khẽ nói với xa phu: “Đi thôi.”

Xa phu lên tiếng, ruổi ngựa về phía trước.

Bọn họ mới đi một bước, trong tiếng vó ngựa, chúng thiếu niên nữ tử tản ra bốn phía, cố ý vô tình chặn trước mặt bọn họ.

Ngay khi xe ngựa của Vương Hoằng không thể không dừng lại, một nữ tử cắn môi cười duyên: “Vương Thất lang như thần tiên trên trời sao? Xin thần tiên ca ca đừng vội rời đi, để ta ngắm nhìn một chút.”

Vừa nói, nữ tử kia vẫn không hề chớp mắt nhìn chằm chằm Vương Hoằng đánh giá. Nhìn chàng, mắt nàng ta lúng liếng, đầu mày cuối mắt mang xuân ý dạt dào.

Giống như nàng ta, chúng nữ tử cũng vây quanh Vương Hoằng nũng nịu đàm tiếu, tinh tế thẩm lượng.

Đám nữ tử này, người người ăn mặc đẹp đẽ quý giá, khí chất kiêu căng, các nàng có thể tự do ra vào hoàng cung, lại đối với người và sự việc trong thành Kiến Khang không rõ ràng lắm, xem ra là nữ nhi của phiên vương các nơi.

Vương Hoằng cũng không thấy thú vị, chàng tùy ý để chúng nữ tử vây quanh mình đánh giá từ trên xuống dưới, ước chừng một lát sau, chàng cong môi cười yếu ớt, hỏi: “Xem xong chưa?”

Một nữ tử lại cười duyên: “Lang quân phong thần phiêu dật, tú chất vô song, chỉ mới nhìn vài lần, làm sao đã nhìn đủ?”

Phía sau nàng ta một nữ tử khác có vẻ lớn tuổi hơn một chút, lại có cá tính mạnh mẽ cười khanh khách, kêu lên: “Thiên hạ thế này, nếu có thể mang về phủ, sớm tối nhìn ngắm thì tốt biết bao nhiêu?”

Lời vừa dứt, tiếng cười nổi lên bốn phía.

Trong lúc đó, Cửu công chúa luôn luôn nhìn chằm chằm vào xe ngựa của Trần Dung, nàng ta cắn môi, tiến lên một bước xốc rèm xe của Trần Dung ra.

Tức thì, Trần Dung mặc quần áo đạo bào xuất hiện ở trước mắt mọi người.

Vốn, chúng thiếu niên nữ tử vẫn thường thường liếc về phía nơi này, có vẻ rất tò mò đối với Trần Dung. Hiện tại, Trần Dung vừa lộ ra, không hẹn mà bọn họ đồng thời tiến lên, vây quanh Trần Dung.

Khi bọn họ vây quanh, Vương Hoằng cũng nhích lại gần Trần Dung.

Khác với ánh mắt nhìn Vương Hoằng, khi những người này đánh giá Trần Dung đúng là không hề kiêng kể. Nhìn chòng chọc một lúc, nữ tử có cá tính mạnh mẽ liếc nhìn Vương Hoằng một cái, đột nhiên kêu lên: “Đạo cô thật đẹp, theo ta về phủ được không?”

Nàng ta kêu gọi với Trần Dung.

Trần Dung cúi mặt, cũng không ngẩng đầu, chỉ thi lễ, nói với vẻ đờ đẫn: “Hoằng Vận Tử là người đã xuất gia.”

“Ta biết ngươi là người xuất gia.” Nữ tử kia ngắt lời nàng, ánh mắt sáng quắc đánh giá nàng, nói: “Như thế nào, ngươi không muốn sao?”

Ngôn từ khí thế bức nhân.

Trần Dung nâng mắt nhìn về phía nàng ta.

Nàng ta vừa ngẩng đầu, hai mắt chúng thiếu niên sáng ngời, ngay cả nữ tử cá tính mạnh mẽ kia cũng là hai mắt sáng ngời nhìn nàng chăm chú, quả thật không thể dời đi.

Trần Dung lẳng lặng đón nhận ánh mắt của nữ tử kia, cười cười rồi chuyển mắt nhìn về phía Vương Hoằng.

Nàng nhìn Vương Hoằng, không hề nói gì cả, nhưng trong ánh mắt thu ba lưu chuyển, mị ý liêu nhân, rõ ràng là thiên ngôn vạn ngữ.

Vương Hoằng vẫn nghiêng người dựa vào thành xe, lười biếng, yên tĩnh nhìn tình cảnh này, khóe môi của chàng vẫn lộ vẻ tươi cười nhợt nhạt, rất nhàn nhã tự tại.

Bởi vậy, Trần Dung vừa nhìn như thế, chàng không khỏi giật mình.

Gần như theo phản xạ, chàng nâng mắt đón nhận ánh nhìn Trần Dung.

Hai người cứ thế đầu mày cuối mắt, các thiếu niên nữ tử ở đây dù đã nghe nói qua hay chưa nghe nói qua đều cảm thấy hiểu rõ.

Nữ tử mạnh mẽ kia liếc mắt nhìn Trần Dung một cái, lại liếc mắt nhìn Vương Hoằng một cái, nàng ta ngẩng đầu lên, không quan tâm hướng về phía Trần Dung kêu lên: “Tiên cô thật cao quý!”

Trần Dung rũ mắt, không để ý đến.

Tiếp theo, Cửu công chúa tiến lên, hai mắt nàng ta bốc hỏa nhìn chằm chằm Trần Dung, bật cười: “Thế nhân đều nói, đạo gia là tùy ý nhất. Xem thần sắc thân hình của tiên cô, đúng là rất tinh thông thuật song tu đúng không?”

Lời này chẳng những khí thế bức nhân, hơn nữa cực kỳ khó nghe.

Trần Dung ngẩng đầu lên.

Nàng liếc nhìn Cửu công chúa, nhìn chằm chằm gương mặt tú nhã cao quý, cằm ngẩng cao kia, Trần Dung cười nhạt, ánh mắt lại liếc về phía Vương Hoằng.

Lại một lần nữa, ánh mắt của nàng giống như oán giống như khóc, như có vạn lời muốn nói.

Sau đó, trong sự chú mục của mọi người, bàn tay nhỏ bé trắng nõn của nàng vươn ra, kéo rèm xe xuống, ngăn cách ánh mắt mọi người nhìn về phía mình.

Lại một lần nữa bị bỏ sang một bên, Cửu công chúa tức giận đến sắc mặt u ám.

Ngay khi nàng ta tức giận khó mà kiềm chế, chúng thiếu niên nữ tử bốn phía không kiêng nể gì mà cười vui, Vương Hoằng lại mở miệng.

Giọng của chàng bình thản, hơi lạnh lùng: “Cửu công chúa, xin nói năng cẩn thận!”

Thời điểm chàng không cười có một loại theo cao ngạo phát ra từ trong xương tủy. Đây là sự cao ngạo đã thấm trong huyết mạch mấy trăm năm, thậm chí còn hơn hẳn những người do Tư Mã thị bồi dưỡng ra.

Hơn nữa, giờ phút này Vương Hoằng lạnh lùng như thế, đây là sự lãnh lùng khiến người ta phải cách xa ngàn dặm.

Bất tri bất giác, Cửu công chúa rùng mình một cái, chúng thiếu niên nữ tử cũng rùng mình. Bọn họ nhìn thoáng qua nhau, không tự chủ được lui về phía sau một bước để nhường đường.

Mà Cửu công chúa, nàng ta yêu quý Vương Hoàng nhiều năm, thấy qua chàng cười to, cười mỉm, cười đạm mạc, Vương gia Thất lang ở trong cảm nhận của nàng ta luôn ôn nhu, không chút sợ hãi, không để tâm đến bất cứ sự việc gì.

…… Trước kia, nàng ta đã từng nói năng còn quá đáng hơn thế này vậy mà chàng chưa từng có nửa câu nặng lời.

Trong khoảng thời gian ngắn, Cửu công chúa ngây người.

Khi hai mắt nàng ta rưng rưng, ngơ ngác đứng đó, xe ngựa của Vương Hoằng và của Trần Dung đã chạy lướt qua.

Mãi cho đến khi bọn họ rời đi xa, Cửu công chúa đột nhiên dùng tay áo dài che mặt òa khóc, nàng ta nức nở kêu lên: “Thất lang, Thất lang chán ghét ta.” Trong giọng nói có kinh hoàng cùng sợ hãi.

Trần Dung nghe thấy tiếng khóc phía sau.

Nàng quay đầu lại liếc nhìn, không khỏi thầm nghĩ: Cử chỉ của công chúa của Tư Mã thị cũng không có chừng mực bằng tỳ nữ của Vương thị.

Nàng vẫn nghĩ rằng, bản thân xuất thân hàn vi, vì vậy luôn thiếu vài phần khí chất tao nhã. Nhưng hiện tại xem ra, công chúa của Tư Mã thị cũng chỉ đến thế mà thôi.

Ngay lúc Trần Dung đang suy nghĩ, bên tai nàng truyền đến giọng nói tựa tiếu phi tiếu của Vương Hoằng: “Trước mặt mọi người, A Dung lại đầu mày cuối mắt với ta.”

Chàng vén rèm xe, ánh mắt sáng ngời, trong ôn nhu mang theo tĩnh lặng nhìn nàng: “Lá gan của khanh khanh thật không nhỏ.”

Trần Dung biết, vì sao chàng nhìn nàng như vậy…… Vừa rồi có thể nói là nàng đã coi chàng là lang quân, buộc chàng ra mặt thay nàng nói chuyện. Mà chuyện thế này, lúc trước, nàng bận tâm cho chàng nên sẽ không làm như thế.

Trần Dung nâng mắt lúng liếng, cười quyến rũ: “Thất lang, chàng ôn nhu quá nhiều …… Như vậy không tốt, Thất lang thế này không bảo vệ được A Dung đâu.” Lời này nếu như nói là chỉ trích, không bằng nói là Trần Dung đang trần thuật.

Lời của nàng vừa thốt ra, Vương Hoằng lại giật mình.

Chậm rãi, Vương Hoằng cười, chàng nhẹ giọng nói: “Nói vậy cũng không sai.” Sau đó, chàng cũng không quay đầu lại mà tiếp lời: “Truyền lời ra ngoài, nói Cửu công chúa có ngôn từ thô tục không chịu nổi, bị Vương Thất nhục nhã.”

Mệnh lệnh vừa đưa ra, một người đứng phía sau đáp: “Vâng.”

Người nọ vừa đi, Vương Hoằng lại quay đầu nhìn về phía Trần Dung.

12 thoughts on “Mị công khanh 156

  1. Một câu nói huỷ hoại danh dự một người quá dễ nhưng mà kể ra mụ này cũng đáng ai bảo ăn nói khó nghe tính tình đáng ghét

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s