Mị công khanh 176

599461_388391431258283_130526683_n

 

Chương 176: Nàng đáng giá

Khi Vương Hoằng tiến vào thành Nam Dương thì đã là nửa đêm.

Chàng vừa mới vào phòng, một loạt tiếng bước chân truyền đến.

Trong nháy mắt, một giọng nói cả kinh vang lên: “Đã xảy ra chuyện gì?”

Không ai trả lời, chỉ có tiếng động liên tiếp quỳ xuống đất.

Vương Hoằng vừa mới tiếp nhận khăn nóng lau mặt, lúc này ngừng động tác lại.

Chàng từ từ buông khăn xuống, cất bước ra cửa phòng.

Ngoài cửa phòng là một nhóm hán tử đang quỳ ở đó.

Bọn họ nhìn thấy Vương Hoằng đi ra, đồng thời lộ ra thần sắc xấu hổ, quỳ xuống không ngẩng đầu lên nổi.

Bước chân của Vương Hoằng trở nên cứng đờ.

Một hồi lâu, chàng mới cất bước đi lên bậc thang.

Nhìn những người này, giọng nói của chàng trầm thấp mà lướt nhẹ như gió thoảng: “Đã xảy ra chuyện gì?”

Một hộ vệ dập đầu một cái thật mạnh, đáp lời một cách khổ sở: “Tại hạ vô năng. Sau khi Trần thị A Dung tiến vào Trần phủ thì không thấy đâu nữa.”

“Không thấy đâu?”

Tươi cười của Vương Hoằng có chút hư vô mờ mịt, chàng nhẹ nhàng hỏi: “Không thấy đã bao lâu? Có điều gì dị thường hay không?”

Làm sao chúng hộ vệ đã từng nghe giọng điệu nói chuyện này của chàng? Lập tức càng cúi thấp người hơn.

Hộ vệ kia xấu hổ nói: “Từ giờ đầu giờ thân hôm qua, không có gì khác thường cả.”

Dừng một chút, hộ vệ kia lại tiếp lời: “Tại hạ cũng tra hỏi hạ nhân của Trần phủ, cũng không thấy có điều gì dị thường.”

Không có gì khác thường, vậy mà một người sống sờ sờ ra đấy bỗng dưng biến mất?

Vương Hoằng lạnh lùng nhìn bọn họ chăm chú, một hồi lâu, chàng nhắm lại hai mắt, từ từ nói: “Có thể lẻn vào Trần phủ bắt người đi, thực hiển nhiên, người này sớm đã có chuẩn bị. Có năng lực ở ngay dưới mí mắt của ngươi thần không biết quỷ không hay rời đi, thực lực của những người chắc chắn không kém cỏi.”

Chàng nói tới đây, ánh mắt liếc nhìn phương xa, thì thào nói: “Đã sớm có chuẩn bị, thực lực lại không kém, người như vậy đối phó với một phụ nhân nhất định sẽ không là vì thù riêng, chắc hẳn bọn họ có ý đồ khác…… Hẳn không lâu nữa, ta có thể biết được.”

Những người đi theo chàng đều là tinh nhuệ của Vương gia, sau khi Vương Hoằng vừa nói sau, bọn họ liền hiểu được ý tứ của chàng.

Vương Hoằng lại cúi đầu nhìn về phía mọi người.

Nhìn bọn họ chăm chú, chàng nhẹ nhàng nói: “Các ngươi thật sự làm cho ta thất vọng.”

Giọng nói nhẹ nhàng mà nhạt nhẽo.

Nhưng lời này vừa thốt ra, mười người quỳ dưới đất không dậy nổi, mồ hôi vã như mưa…… chỉ trong nháy mắt, khuôn mặt trở nên trắng bệch, tái xanh rồi lại trắng bệch, đến khi Vương Hoằng xoay người rời đi, một hộ vệ mới run giọng nói: “Làm cho lang quân thất vọng, thật sự không chịu nổi. Nếu không thể cứu Quang Lộc đại phu về, nguyện lấy cái chết để tạ tội.”

Giọng nói của hắn không lớn, không phải nói cho Vương Hoằng đã rời đi nghe thấy, mà là nói cho chính mình cùng đồng bọn nghe.

Khi hắn nói như vậy, mấy hộ vệ còn lại cũng có chung vẻ mặt, họ hơi nhếch môi, trên mặt hiện ra thần sắc quyết tuyệt.

Buổi chiều hôm đó, Vương Hoằng đã biết tin tức của Trần Dung.

Trên tháp của chàng có đặt một phong thư, mặt trên là hành thư duyên dáng, rành mạch viết rõ mấy câu: ‘Thất lang tao nhã, Khác thật sự ngưỡng mộ, thỉnh phụ nhân của quân, chỉ vì muốn cùng quân ước hẹn. Chờ quân tới ngày Tân Sửu, nếu quân không tới, Khác nguyện đưa phụ nhân của quân vào hồng trướng, lấy khao toàn quân. Mộ Dung Khác.’ hồng trướng, cũng chính là lều trại của quân kỹ.

Phía sau Vương Hoằng có năm người đứng đó, gần như Vương Hoằng vừa buông thư xuống, bọn họ liền tiến lên, cầm lấy lá thư đọc lại lần nữa.

Năm người xem xong, sắc mặt đều thay đổi hoàn toàn.

Một phụ tá trung niên tiến lên một bước sau lưng Vương Hoằng, trầm giọng nói: “Lang quân, vạn vạn lần không thể để ý tới. Mộ Dung Khác là người luôn đầy mưu mô, lại đã có chuẩn bị mà đến, lang quân không đáng vì một phụ nhân mà mạo hiểm!”

Tiếng nói của hắn vừa dứt, một phụ tá khác cũng tiến đến.

Hắn chắp tay nói: “Lời ấy rất đúng. Lang quân, dù sao Quang Lộc đại phu chỉ là một phụ nhân, cứu hay không cứu thì cũng không hề ảnh hưởng đến thanh dang của lang quân.”

Phụ tá thứ ba cũng kêu lên: “Đúng vậy, lang quân không thể trúng kế khích tướng của gã.”

“Lang quân, dù cho Quang Lộc đại phu có thế nào thì cũng chỉ là một phụ nhân mà thôi.”

“Vạn mong lang quân cân nhắc, Mộ Dung Khác không phải cùng một hạng người như chúng ta, gã muốn đẩy lang quân vào chỗ chết. Thật sự không đáng vì một phụ nhân mà mạo hiểm…… Người trong thiên hạ kỳ vọng rất nhiều vào lang quân, nếu biết lang quân vì một phụ nhân mà không màng đến an nguy của bản thân, chỉ sợ lòng người sẽ vô cùng thất vọng.”

Người nói cuối cùng nói thẳng vào trọng điểm.

Trong khoảng thời gian này, lang quân nhà mình dây dưa không dứt với Trần thị A Dung đã trở thành sự chê cười trong xã hội thượng lưu.

Vì một phụ nhân mà làm bao chuyện hoang đường, buồn cười nhất là đối phương còn không cảm kích.

Trong thiên hạ, nữ nhân mỹ mạo không hề thiếu, Vương thị Thất lang là nhân vật nào đây? Cần gì quấn quýt lấy một phụ nhân không buông tay?

Nạp thiếp hay thả đi cũng thế, không chiếm được thì thuận tay giết cũng thế, đều là chuyện mà người có thân phận như chàng phải làm.

Nhưng chàng thì làm ngược lại, phụ sự kỳ vọng của thiên hạ, vì một phụ nhân mà tiến thoái lưỡng nan.

Không chiếm được, lại không bỏ xuống được, còn không nỡ giết nàng.

Thậm chí còn cùng với bệ hạ giống như hai hài tử tranh qua đoạt lại, thật sự là rất buồn cười, rất hoang đường, khiến người ta không dám tin nổi.

Hiện tại, ngay cả câu lan trung ngô oa càng cơ, nơi nơi đều ca xướng ‘Vương Thất lang si tình nhất’, mà đệ tử danh môn có xuất thân cao quý thì động một chút lại lôi chuyện này ra để chê cười.

Nhắc tới sự kiện lớn nhất trong một năm nay ở thành Kiến Khang là cái gì, tất nhiên là chuyện Vương gia Thất lang đối với một đạo cô phong lưu cầu mà không thể, thường xuyên cảm thấy khổ sở.

Lúc này, nếu lang quân dừng tay, bọn họ chỉ cần thích hợp tuyên truyền một chút, người trong thiên hạ sẽ không trách trách lang quân nhát gan sợ phiền phức, lâm trận bỏ chạy.

……

Nhóm phụ tá tha thiết khuyên bảo một câu rồi lại nối tiếp một câu, Vương Hoằng vẫn không nhúc nhích.

Đến tận khi mọi người nói tới mức khô cả miệng, chàng mới tao nhã đứng dậy.

Tuy rằng từ lúc biết phụ nhân kia mất tích, sắc mặt của chàng trắng bệch, nhưng động tác vẫn thong dong, tao nhã.

Ngay cả giờ phút này, khi chàng đứng dậy, cũng không hề thấy bối rối cùng bất an.

Nhưng nhóm phụ tá cũng không bởi vậy mà cảm thấy bình tĩnh.

Bọn họ biết, lang quân nhà mình là một người điển hình cho câu nói ‘mặt không đổi sắc như băng tuyết trên đỉnh Thái Sơn’, từ nhỏ đến lớn, ngay cả phu nhân cũng chưa từng thấy chàng bối rối lần nào.

Nói đến nói đi, nếu không phải như thế, chàng cũng sẽ không được nhiều người coi trọng và kỳ vọng đến vậy.

Đối với nhóm phụ tá mà nói, sắc mặt trắng bệch kia của lang quân đã đủ để khiến lòng người vô cùng bất an.

Sau khi đứng dậy, Vương Hoằng quay đầu, đối diện với vẻ mặt khẩn trương lo lắng của năm phụ tá, Vương Hoằng cười nhẹ, nói: “Nên đi ngủ thôi.”

Vung ống tay áo, cất bước rời đi.

Nhìn bóng dáng của chàng đến khi biến mất, một phụ tá thấp giọng nói: “Lang quân nghe vào tai hay là không nghe vào tai đây?”

Một phụ tá khác lắc đầu nói: “Không biết nữa.”

“Lang quân có khí khái của danh sĩ, làm việc rất tùy hứng, không để ý đến thanh danh của gia tộc, lòng ta thật sự bất an.”

“Lấy cách làm người của lang quân, chỉ sợ sẽ không thể không ứng chiến. Chỉ nhìn xem người sẽ an bài thế nào…… Vạn bất đắc dĩ, chuyện chúng ta có thể làm chính là không cho lang quân lấy thân mạo hiểm, tự mình dẫn người nghĩ cách cứu viện thôi. Khi cần thiết, có thể dùng chút thủ đoạn.”

Lời nói của người cuối cùng làm cho mấy người liên tục gật đầu.

Trên mặt bọn họ vẫn có thần sắc lo âu.

Lúc này Mộ Dung Khác khiêu chiến, thật đúng là rất rõ tính cách của lang quân, đặt chàng vào tình thế tiến thoái lưỡng nan.

Nếu lang quân không đi, về sau chàng nghĩ rằng mình không chiến mà bỏ chạy, lòng sẽ mang buồn bực. Dù sao, Trần Dung là do chàng mang ra khỏi thành Kiến Khang, Mộ Dung Khác cũng là kẻ thù của chàng.

Hơn nữa nếu xét về thanh danh, cho dù biết những người này sẽ che giấu, nhưng cũng sẽ có một vài danh sĩ lên án, để lại vết nhơ trong cuộc đời của lang quân.

Trên đời này, dõng dạc, thong dong quay lại, lí hãm như bình xuyên, phương là danh sĩ thực khí khái.

Nếu đi, vậy thì vô cùng không ổn.

Thứ nhất, kết quả rất có khả năng sẽ mất mạng, với tài trí của Mộ Dung Khác, làm sao có thể không có cạm bẫy? Bản thân thì vô tâm, đối phương vừa có trí lại có mưu, lại mang theo vô số hùng binh, lang quân căn bản sẽ không phải là đối thủ của gã.

Thứ hai, thân là trưởng tử của Lang Gia Vương thị, vì một phụ nhân không mang an nguy của bản thân, không để ý tới kỳ vọng của gia tộc cứ thế mạo hiểm, người như vậy, cho dù cứu phụ nhân kia về cũng sẽ bị gia tộc vứt bỏ, bị nhóm chính khách kỳ vọng chàng thể hiện tài hoa chính trị vứt bỏ nốt.

Đối với những người đó mà nói, muốn thành đại sự, nhất định phải nhẫn nhịn, phải tàn nhẫn, khi cần thiết, ngay cả tính mạng của thân tộc hay phụ mẫu cũng có thể bỏ qua, huống chi chỉ là một phụ nhân? Ngay cả một phụ nhân cũng không nỡ nam nhân này nhất định sẽ không làm được đại sự.

Hoàn toàn có thể nói, nếu như lang quân đi, không phải chết ở trong tay Mộ Dung Khác thì cũng là chặt đứt đường lui của mình, chặt đứt chính trị báo phụ của chàng.

……

Lúc này Trần Dung đã tắm rửa thay quần áo, cũng cảm thấy hơi mệt mỏi.

Có điều lúc này, nàng không hề cảm thấy buồn ngủ.

Chẳng những không ngủ được, nàng còn mở to hai mắt, lạnh lùng nhìn chằm chằm về phía trước.

Ở đó có đốt một đống lửa to, trên đống lửa đang nướng một con dê.

Bên cạnh đống lửa có bày rượu ngon, rượu thịt tỏa hương.

Đồng thời, còn có một đám nữ tử người Hán hoặc cúi đầu khóc, hoặc cười quyến rũ bên cạnh những người đó.

Đống lửa được đốt rất to, ánh lửa hôi hổi xông thẳng lên tận trời, chiếu sáng trời đất tựa như ban ngày.

Trong tiếng cười vui, huyên náo, thường thường có người liếc nhìn đống lửa chính giữa kia.

Cho dù là tướng lĩnh đang ôm mỹ nhân trong lòng lúc này cũng không để ý đến nàng ta đang làm nũng, ngay cả nhóm sĩ tốt cũng giống vậy, đều lén lút nhìn vào chỗ tối đó.

Ở chỗ tối phía chính giữa cũng có đốt một đống lửa, bên cạnh đống lửa có một nữ lang mặc y phục màu đỏ ngồi đó, ngũ quan của nàng diễm lệ, mắt đen láy, môi đỏ mọng, vẻ xinh đẹp trời sinh kia ngay lập tức được ánh lửa tôn lên thêm mười phần.

Ngay cả mở to mắt nhìn, ánh mắt kia cũng rất trong suốt, tản ra sức sống mãnh liệt.

Đống lửa, y phục đỏ rực làm nổi bật da thịt mỹ nhân như ngọc, khuôn mặt càng thêm diễm lệ, da thịt càng thêm trắng nõn.

Mà nàng vẫn cao quý, ung dung, trong trẻo nhưng lạnh lùng như thế.

Từng ánh mắt lặng lẽ nhìn ngắm, theo thời gian trôi qua càng ngày càng trở nên si mê, càng ngày càng trở nên nóng bỏng.

Dù là như thế, nhóm Hồ tốt giết người phóng hỏa, có thể thuận tay ném nữ nhân vừa mới ngủ cùng vào đống lửa thiêu đốt, lại không dám nói dù chỉ một câu trêu đùa.

Một hồi lâu, mỹ nhân mặc y phục đỏ mới mở miệng, nói một cách lạnh lùng: “Mộ Dung Khác, ngài có ý tứ gì?” Giọng nói mềm mại, đúng là giọng của Trần Dung.

Dưới mặt nạ bằng đồng xanh, Mộ Dung Khác khẽ nhếch bạc môi, nói: “A Dung cần gì để ý? Nàng nhìn gương đồng ở trước mặt đi. Chắc hẳn nàng đã tầm tuổi này mà nhất định không biết bản thân cũng có thể xinh đẹp như vậy đúng không? Chậc chậc, quả nhiên là một vưu vật. Tuy rằng yến tiệc của ta cũng có rất nhiều mỹ nhân nhưng không có một ai mê người như Trần Dung cả.”

Ở trước mặt Trần Dung có đặt một cái tháp, trên tháp bày rượu thịt, cộng thêm một chiếc gương đồng.

Hai nữ tử người Hán đang quỳ gối hai bên tháp, lời của Mộ Dung Khác vừa dứt, các nàng liền nâng gương đồng để Trần Dung soi gương.

Lúc này, Mộ Dung Khác chậm rãi quay đầu, dưới mặt nạ bằng đồng xanh, hai mắt thâm thúy yên lặng nhìn về phía Trần Dung.

Sau khi đánh giá nàng từ thấp tới cao, Mộ Dung Khác chậc lưỡi nói: “Tất nhiên tộc nhân giả nhân giả nghĩa của nàng không biết thưởng thức vẻ xinh đẹp này của A Dung đúng không? Chậc chậc, lại còn cho nàng mặc bộ y phục màu lam nhạt nhẽo này, thật sự là phá hỏng vẻ đẹp mà.”

Trong ánh mắt không hề che giấu vẻ thưởng thức của Mộ Dung Khác, Trần Dung cắn răng, lại ngồi thẳng lưng.

Không ai biết, trong lòng bàn tay nàng đã hoàn toàn ẩm ướt.

Hiện tại nàng căn bản không hề trấn định như biểu hiện bên ngoài.

Không có cách nào, một phụ nhân bị nhốt giữa vạn quân, bị nhiều ánh mắt tà dâm nóng bỏng hận không thể ăn sống nuốt tươi nàng nhìn chòng chọc, chỉ sợ ai cũng không thể giữ được bình tĩnh.

Mà quan trọng nhất, vẫn là sợ hãi.

Nàng không hề nghi ngờ, chỉ cần Mộ Dung Khác ra lệnh một tiếng, bản thân sẽ bị đám binh lính này giày vò một cách điên cuồng!

Chưa từng có một khắc nào mà Trần Dung lại cảm thấy rằng, chết, có khi chính là sự trừng phạt nhẹ nhàng nhất.

Chỉ cần nguyện ý, tướng quân người Hồ trước mặt này có thể dễ dàng làm cho mình sống không bằng chết, muốn sống không được, mà muốn chết cũng không xong……

Trong ánh mắt, Mộ Dung Khác nhìn chằm chằm giọt mồ hôi nho nhỏ chảy ra dọc theo gương mặt Trần Dung, không khỏi nở nụ cười.

Nụ cười này, thực tà mị.

Chậm rãi, gã nghiêng người về phía Trần Dung.

Gã càng ngày càng tới gần, dần dần, hơi thở của gã đã phả vào mặt Trần Dung.

Trần Dung không hề động đậy, nàng không dám.

Trước sau nhiều ánh mắt dâm đãng nóng bỏng như lửa nhìn nàng chăm chú, nàng không dám chọc giận gã, không dám để cho đám sĩ tốt này nghĩ rằng, chủ soái của bọn họ không có hứng thú với nàng.

Mặt nạ bằng đồng lạnh lẽo nhẹ nhàng dán vào gương mặt Trần Dung.

Một khắc đó, một cảm giác lạnh lẽo như chạm vào băng tuyết làm cho nàng sợ run.

Gã dán vào mặt nàng, khẽ nói: “Đổ mồ hôi, da thịt trắng mịn, trách không được Vương thị Thất lang không để ai vào mắt, Nhiễm Mẫn không hiểu tình hình, cũng cấp a dung cấp hoặc ở.”

Gã vươn lưỡi nhẹ nhàng liếm trên môi nàng một cái, khi Trần Dung đang ngày càng trở nên cứng đờ, tiếng cười rầu rĩ truyền vào tai nàng: “A Dung.”

Giọng nói khàn khàn từ tính của gã dùng một loại ngữ khí thương lượng thốt ra: “Nếu Thất lang của nàng không đến, Nhiễm Mẫn cũng không đến, nàng theo ta về Kế thành, trở thành tiểu thiếp của ta. Thế nào?”

Nói tới đây, gã khẽ cười: “Nếu bọn họ đến đây, thật tình muốn cứu nàng trở về, Khác nguyện cùng A Dung ái ân. Chậc chậc, nếm thử một mỹ nhân tuyệt sắc như A Dung, để cho hai kẻ Tấn phu ngoan cố chưa phân biệt được chính và phụ này canh cánh trong lòng cả một đời, nhất định là một chuyện rất thú vị. A Dung cảm thấy thế nào?”

Trần Dung không trả lời.

Mộ Dung Khác nhẹ nhàng in lên môi nàng một nụ hôn, sau đó từ từ ngồi thẳng dậy.

Sau khi ngửa đầu uống cạn chén rượu, hai mắt gã dưới mặt nạ bằng đồng vẫn còn hứng thú nhìn Trần Dung chăm chú.

Rốt cục, Trần Dung cố gắng khiến bản thân trở nên bình tĩnh nhìn về phía gã.

Nàng nhìn gã, lẳng lặng nói: “Người trong thiên hạ đều nói yến chi Mộ Dung Khác, tuy là người Hồ, nhưng trầm ổn rộng lượng, tấm lòng bao dung, có chí của Chu Công, có mưu của Gia Cát. Hám tai này vì người Hồ cũng.”

Nói tới đây, nàng cau mày, thở dài, nói với vẻ thất vọng: “Nhưng tướng quân lại đối với ta như thế, tuy A Dung là phụ nhân mà cũng vô cùng thất vọng.”

Nàng đứng lên, chậm rãi đi thong thả từng bước, trong ánh lửa, y phục nàng đỏ như máu, ánh mắt trong suốt mà sâu không thấy đáy: “Ngày xưa khi ở thành Nam Dương, một phụ nhân như A Dung đã dám xông ra chém giết giữa vạn quân. Tướng quân hẳn đã biết, người như A Dung đáng được tướng quân tôn trọng.”

Nàng dừng bước chân, lẳng lặng nhìn Mộ Dung Khác, từ từ nói: “Sĩ tử có thể bị giết chứ không thể chịu nhục. Với sự bao dung của tướng quân, tôn kính một địch nhân mà cũng không làm được sao?”

Nàng lắc đầu, thong thả nói rõ: “A Dung cảm thấy, ta đáng được tướng quân tôn kính. Tất nhiên, nếu tướng quân thật sư muốn làm nhục ta, A Dung không còn lời nào để nói.”

Giọng nói của nàng trầm tĩnh, êm tai, như nước suối róc rách, lộ ra một phong tư thanh nhã bình thản.

Trong hoàn cảnh này, dưới sự uy hiếp trùng trùng, phong tư của nàng vẫn lay động như gió, tuyệt đẹp động lòng người.

Quan trọng nhất là, nàng hiểu Mộ Dung Khác rất rõ, ngữ khí kia vẻ mặt kia, vừa bình thản lại chân thật.

Mộ Dung Khác yên lặng nhìn nàng.

Chỉ chốc lát, gã khẽ nhếch bạc môi, sau khi lộ ra một nụ cười như cười lạnh, lại như bất đắc dĩ, gã quay đầu đi, nhấc bầu rượu, ngửa đầu uống.

Thấy gã không để ý tới mình, Trần Dung thả lỏng tay nắm chặt thành quyền, chậm rãi ngồi xuống.

Nàng rũ hai mắt, ánh mắt nhìn chằm chằm vào đống lửa, thở dài nhẹ nhõm một hơi: Rất tốt, A Dung làm rất tốt, ngươi đi đúng bước đầu tiên rồi. Hiện tại, cho dù gã từng có tâm tư làm nhục ta, hiện giờ gã cũng đã biến mất rồi?

Lúc này, phía trước truyền đến giọng nói trầm thấp mà từ tính của Mộ Dung Khác: “Phụ nhân này, thật sự không giống với người thường.”

Trần Dung cười, nàng nhẹ giọng mà tự nhiên trả lời: “Mới vừa rồi cử chỉ của tướng quân thật không giống tướng quân, lại giống như Thất lang nhà ta vậy.”

Để nàng mặc y phục màu đỏ, đặt nàng ngồi giữa ánh nhìn chăm chú của vạn quân, khiến nàng nhận hết dày vò, yêu nghiệt dụ hoặc lại đầy đe dọa.

Dừng một chút, Trần Dung thở dài nói: “Lại nói tiếp, Thất lang làm việc luôn khiến cho người ta bất đắc dĩ.”

Miệng nói bất đắc dĩ, nhưng tươi cười của nàng lại trong suốt, trong giọng nói lại tràn đầy thương nhớ.

Đây là một lưỡi dao chặt đứt mọi khát vọng cùng tương tư.

Bất tri bất giác, Mộ Dung Khác quay đầu nhìn lại.

Lúc này, Trần Dung cũng ngẩng đầu, nhìn lên bầu trời.

Dưới đống lửa sáng rực bốc lên tận trời cao khiến mọi vì sao như bị hòa tan.

Trần Dung mở to mắt nhìn, sau khi chớp mắt vài cái, nàng si ngốc ngắm bầu trời, khẽ nói: “Chàng sẽ không đến, Nhiễm Mẫn cũng sẽ không đến.”

Dừng một chút, khóe môi của nàng cong thành tươi cười yêu diễm, nàng khẽ cầu xin: “Tướng quân hẳn cũng biết tính cách của A Dung …… Tới khi đó, A Dung chỉ cầu được chết một cách sạch sẽ.”

Nàng cúi đầu, ánh mắt trong suốt sáng ngời, không buồn không vui nhìn gã, cầu nói: “Tướng quân, trên đời này phụ nhân dám thong dong chịu chết, chỉ sợ cũng chỉ có một mình ta. Nếu như bọn họ không đến, khi A dung đã trở nên vô dụng, có thể ban cho A Dung một cái chết tôn nghiêm được không?”

Dưới mặt nạ bằng đồng, hai mắt thâm thúy của Mộ Dung Khác không hề chớp nhìn nàng chăm chú.

Chậm rãi, gã thở dài một tiếng, nói: “Phụ nhân như nàng, trách không được với thủ đoạn của Vương Thất, cũng không thể bỏ xuống được.”

Nói tới đây, gã rũ mắt, một chút thần sắc cô đơn chợt lóe rồi biến mất.

Một hồi lâu, trong ánh nhìn chăm chú của Trần Dung, gã gật đầu nói: “Được, ta hứa sẽ cho nàng tôn nghiêm.”

Mấy chữ vừa thốt ra, Trần Dung cười rạng rỡ. Nàng đứng lên, thận trọng thi lễ với gã: “Đa tạ tướng quân thành toàn.”

Mộ Dung Khác ngả người về phía sau.

Dưới mặt nạ, hai mắt thâm thúy của gã vẫn yên lặng nhìn Trần Dung chăm chú.

Nhìn ngắm, gã cất giọng cười, đột nhiên nói: “Trước đó, ta cũng suy nghĩ giống như nàng.”

Trong ánh mắt mang ý hỏi của Trần Dung, gã cong khóe miệng: “Ta nghĩ bọn họ sẽ không đến. Bắt nàng tới cũng chính muốn khiến cho Vương Thất và Nhiễm Mẫn thêm ngột ngạt mà thôi. Có điều…”

Gã yên lặng nhìn Trần Dung, trong ánh mắt không hề che giấu sự tán thưởng cùng kinh diễm: “Hiện tại ta không nghĩ như vậy nữa. Trần thị A Dung, bọn họ sẽ đến, cho dù không phải tự mình mạo hiểm cũng sẽ cố hết sức vì nàng.”

Trong lúc Trần Dung nhíu mày ra vẻ không tin, giọng nói gã trầm thấp mà từ tính như gió khẽ lướt qua: “Một phụ nhân tốt đẹp như vậy cũng không thử cứu một lần, về sau, có sống cũng không còn ý nghĩa gì nữa.”

Đây là một sự đánh giá rất cao.

Trần Dung nhìn Mộ Dung Khác, chỉ thấy gã đang ngửa mặt ngắm nhìn bầu trời xuất thần. Gương mặt dưới mặt nạ bằng đồng trong ánh lửa lại tản ra vẻ tịch mịch thiên cổ.

Trần Dung phất phất tay, ý bảo một thân vệ của Mộ Dung Khác đến gần, nhẹ giọng nói: “Lấy cầm đến.”

Thân vệ kia ngẩn ra, quay đầu nhìn về phía Mộ Dung Khác, thấy gã xuất thần, ngẫm nghĩ, lại gật đầu rời đi.

Chỉ chốc lát, một cây thất huyền cầm đặt trước mặt Trần Dung.

Trần Dung ngồi khoanh chân, bàn tay trắng nõn đặt lên dây cầm.

Khi ngón tay nàng vừa gẩy, một chuỗi tiếng nhạc du dương bay ra.

Trong tiếng đàn uyển chuyển, du dương mang theo thê lương tịch mịch, Trần Dung ca xướng: “Phương bắc có giai nhân, tuyệt thế nhi độc lập. Nhất cố khuynh nhân thành, tái cố khuynh nhân quốc. Trữ bất tri khuynh thành dữ khuynh quốc? Giai nhân nan tái đắc! Giai nhân tái nan đắc……”

Câu thơ này vốn là ca tụng mỹ nhân, tràn ngập sung sướng, nhưng thốt ra từ miệng của Trần Dung lại có ý thương cảm triền miên.

Hơn nữa, một câu ‘Giai nhân nan lại’ kia, Trần Dung nhấn mạnh ngữ điệu, tỏ rõ ý tương tư, vô vọng khổ sở trong đó.

Dường như, nó đang muốn nói cho mọi người biết, mất đi chính là mất đi, vĩnh viễn chỉ có một người duy nhất, sẽ không xuất hiện người thứ hai nữa.

Cho dù có mỹ nhân khác đẹp hơn, nhưng đó cũng không phải là nàng.

Dường như, nó nói cho mọi người biết, cho tới bây giờ việc trên thế gian đều như thế, người hay vật cũng vậy, đều là độc nhất vô nhị.

Nó lướt qua sinh mệnh mỗi người, từ nay về sau sẽ biến mất không thể tìm thấy bóng hình.

Khi ngươi đầu bạc nhìn lại mới phát hiện, tốt đẹp kia trong nháy mắt đã xa rời thành vĩnh viễn…… Sẽ không có nữa, cũng giống như chưa từng xuất hiện.

Tiếng đàn tiếng ca này lộ ra trong trẻo nhưng lạnh lùng, lộ ra một loại tâm tư, lộ ra một loại hoa lệ cùng sáng lạn.

Vì thế, sự thê lương này càng làm cho người rơi lệ.

Bất tri bất giác, Mộ Dung Khác đỏ hốc mắt.

Không đợi tiếng đàn dừng lại, gã đứng phắt dậy, đi nhanh về phía trước.

Chúng thân vệ thấy thế, vội vàng đuổi theo.

Lúc này, Mộ Dung Khác sải bước đi ra vài bước phục hồi tinh thần.

Gã yên lặng nhìn chằm chằm Trần Dung đang đánh cầm, thần thái yên tĩnh xinh đẹp, thấp giọng nói: “Truyền lệnh xuống, ai cũng không được động vào nàng!”

“Vâng!”

Mệnh lệnh “Ai cũng không được động vào nàng” truyền vào tai Trần Dung một cách rành mạch.

Tức thì, tay Trần Dung khẽ lướt, tiếng đàn càng thêm du dương uyển chuyển.

11 thoughts on “Mị công khanh 176

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s