Mị công khanh 182

12980176923669

 

Chương 182: Đố kỵ dẫn tới ân ái

Chàng không nói nữa, cũng không làm gì khác, chỉ ôn nhu, nắm chặt tay nàng ở trong lòng bàn tay mình. Chàng nắm rất chặt, dường như muốn mượn động tác này khiến cho Trần Dung đang khốn đốn không chịu nổi trầm tĩnh lại.

Quả nhiên Trần Dung dần dần thả lỏng cơ thể.

Cổ tay của nàng đang căng cứng lập tức buông thõng xuống, nàng dán mặt vào trong lòng chàng, cơ thể dần dần trầm xuống.

Nàng chìm vào trong mộng đẹp.

Trần Dung tỉnh lại trong sự xóc nảy đảo điên, nàng vừa động đậy, một bàn tay đã ấn lên người nàng, giọng nói nhỏ ôn nhu của Vương Hoằng vang lên: “Đừng nhúc nhích, miệng vết thương vừa được băng bó.”

Trần Dung đáp nhẹ một tiếng, mở mắt ra.

Nhìn mỹ thiếu niên áo trắng như tuyết, trên gương mặt tuấn dật thanh hoa mang theo tươi cười thản nhiên, thanh thản dựa vào thành xe, Trần Dung hỏi với vẻ si ngốc: “Chúng ta đang đi đâu?”

“Trở về thành Nam Dương.”

Trần Dung ngẩn ngơ, nàng kinh ngạc hỏi: “Cứ như thế trở về thành Nam Dương?”

Vương Hoằng cúi đầu xuống. Nhìn nàng, chàng nhếch miệng cười.

Nụ cười này đặc biệt trong trẻo sáng tỏ, lộ ra hàm răng trắng tinh, chàng giải thích: “Đừng lo lắng, người của Mộ Dung Khác đã rơi vào bẫy của Nhiễm Mẫn rồi.” Chàng chầm chập nói: “Sau khi nàng mất tích, ta đã phái người liên hệ với Nhiễm Mẫn.”

Chàng dùng ngón giữa xoa cái cằm trơn bóng, nói với vẻ lười biếng: “Mộ Dung Khác kia là người thông minh, hiện tại gã chỉ liên hệ với ta thôi.” Cười cười, Vương Hoằng nói: “Gã tính trước sẽ thông báo tin tức của nàng cho ta biết, xử lý ta, sau đó lại dùng nàng để đối phó với Nhiễm Mẫn. Ngay cả khi hai người chúng ta không trúng kế, cũng sẽ bởi vì chuyện nàng rơi vào tay gã mà buồn bực cả đời. Nhưng gã đã xem thường Vương Hoằng ta, cũng xem thường Nhiễm Mẫn.”

Cười nhẹ, Vương Hoằng ngẩng đầu nhìn nóc xe, nói thầm: “Ta đã sớm nói cho tiểu tử Mộ Dung biết, Vương Hoằng ta cho tới bây giờ không phải là kẻ hủ nho. Gã dựa vào cái gì cho rằng ta sẽ không đi tìm Nhiễm Mẫn, lấy lực lượng hai người để đối phó với một mình gã chứ? Phi.”

Sau khi nói xong, Vương Hoằng thấy Trần Dung lắng nghe nghiêm túc, lại tiếp lời: “Ta lộ ra tin tức về lộ tuyến và nhân số hộ vệ của thành chủ Mạc Dương, đó là biết gã sẽ nhịn không được mà ra tay. Nhiễm Mẫn kia đã nói qua, người Mộ Dung Khác phái đi sẽ do y đối phó. Về phần nàng thì ta sẽ tới cứu. Hiện tại.” Chàng ngừng một chút rồi nói tiếp: “Ta nghĩ hai người kia đã đối mặt rồi, chậc chậc, lấy có tâm đối phó với vô tâm, lấy chủ động đối phó với bị động, lần này Mộ Dung Khác sẽ tổn thất khá lớn, về sau hẳn là gã sẽ an phận hơn một chút.”

Trần Dung nghe đến đó, nhịn không được hỏi: “Vậy còn chuyện của thành chủ Mạc Dương thì sao?” Giọng nói của nàng có chút gấp gáp.

Vương Hoằng chậm rãi cúi đầu xuống.

Cúi đầu nhìn nàng, chàng khoanh hai tay, vẫn là vẻ thản nhiên như thường.

Nhưng Trần Dung nhìn chàng, tim lại đập mạnh.

Vương Hoằng lẳng lặng nhìn Trần Dung, khóe miệng cong lên, nhợt nhạt cười nói: “Đó là việc nhỏ.”

“Làm sao có thể là việc nhỏ được?”

Trần Dung ngồi dậy, vươn tay nắm ống tay áo của chàng, cầu xin: “Chàng nói cho ta biết đi.” Nói cho ta biết, chàng lộ ra thông tin về thành chủ Mạc Dương, có thể bị người ta phát hiện, có thể ảnh hưởng đến cuộc đời sau này hay không.

Vương Hoằng vẫn lẳng lặng nhìn Trần Dung.

Ánh mắt của chàng trong sáng, cao xa, yên tĩnh, tự tại.

Nhưng càng là như thế, Trần Dung càng thấy bất an. Nàng biết người trước mắt này, cứ khi nào có chuyện lại rất hay giả bộ không có việc gì như thế.

Khẽ cười, Vương Hoằng thu hồi ánh mắt.

Chàng thản nhiên nói: “Đừng vội bối rối, không có việc gì đâu.”

Làm sao có thể không có việc gì? Thế gia đại tộc ở thành Kiến Khang rất phức tạp, luôn luôn cản trở lẫn nhau…… Nếu không phải như thế, rõ ràng chàng sẽ không thua Mộ Dung Khác vì sao còn phải giấu diếm bằng mọi cách?

Trong lúc Trần Dung bối rối, Vương Hoằng vỗ vỗ tay nàng, cuối cùng không nói gì cả.

Trần Dung bất đắc dĩ đè chặt tâm bất an, từ từ ngồi thẳng, vừa cúi đầu, nàng phát hiện mình vẫn đang khoác áo bào trắng bao quanh thân hình.

Xoay người, Trần Dung cởi bỏ áo bào.

Đặt áo bào sang một bên, Trần Dung cởi bỏ y phục màu đỏ buộc chặt quanh bên hông và cổ. Khi hồng bào vừa rơi xuống đất, trung y màu trắng, vạt áo rách nát, da thịt tuyết trắng như ẩn như hiện lộ ra ở trước mắt Vương Hoằng.

Tay phải Trần Dung duỗi ra, vừa định cầm áo bào trắng kia phủ lên người, đột nhiên, một bàn tay vươn tới.

Nó đặt ở trên ngực Trần Dung.

Ngón tay thon dài nhẹ nhàng di chuyển xuống phía dưới, dấu tay xanh tím nắm trên khuôn ngực nghiễm nhiên đã trở nên rõ ràng.

Xanh tím thế này.

Trần Dung không nghĩ rằng bàn tay của Mộ Dung Khác lại dùng lực mạnh như thế…… Để lại vết xanh tím ở đây.

Gương mặt của Trần Dung bỗng chốc trở nên trắng bệch như tuyết.

Một bàn tay nắm bả vai nàng, dùng một chút lực, xoay người Trần Dung lại, để nàng đối mặt với chàng.

Vương Hoằng cúi đầu, lúc trước vẫn vân đạm phong khinh, lúc này đã không còn nở nụ cười, chàng không hề chớp mắt nhìn chằm chằm dấu tay trên khuôn ngực nàng.

Nhìn một lúc, hai tay chàng đồng thời đặt trên bộ y phục rách rưới kia, dùng sức, tiếng vải bị xé rách vang lên.

Trần Dung khẽ kêu một tiếng, gương mặt vốn trắng bệch như tuyết trở nên đỏ bừng, nàng vội vàng vươn tay che thân, hai mắt ngập nước, vừa thẹn vừa giận lại bất an nhìn Vương Hoằng.

Nàng trông thấy là Vương Hoằng với vẻ mặt trầm tĩnh, bởi vì quá mức trầm tĩnh mà có vẻ lạnh lùng.

Trần Dung mở to mắt nhìn, bất tri bất giác, hốc mắt đã đỏ hồng, nàng hít mũi, ủy khuất muốn nói gì đó, đúng lúc này, trên khuôn ngực lại cảm thấy ấm áp.

Chính là Vương Hoằng cúi đầu, cẩn thận quan sát từng chút một trên nửa thân hình trần trụi của nàng, bởi vì quá gần, hơi thở của chàng phả lên thân Trần Dung.

Chàng vừa tới gần, hai đóa anh đào sắc phấn hồng kia không tự giác trở nên căng cứng, suỵt nữa đụng tới chóp mũi của chàng.

Gương mặt Trần Dung vừa đỏ vừa trắng, chàng dựa vào gần như thế, hơi thở phun ra làm nàng vừa ngứa ngáy vừa tê dại. Ngón tay lướt qua tựa như gió xuân, ánh mắt sáng quắc, làm cho tim nàng đập như trống.

Mà chàng lại nghiêm túc như thế, nghiêm túc gần như lạnh lùng.

Nàng cũng không biết, chàng đang khiêu khích mình hay là đang thẩm tra mình?

Hai tay chàng ôm thắt lưng nàng, tra xét thân thể mềm mại trắng nõn như ngọc kia từ trên xuống dưới, rồi ánh mắt chuyển về phía khuôn ngực.

Vươn tay xoa dấu vết xanh tím kia, trong lúc Trần Dung đang sợ run, chàng khàn khàn hỏi: “Gã chạm vào chỗ này của nàng?”

Môi Trần Dung run rẩy, không biết vì sao, nàng rất muốn đáp trả một câu: Rõ ràng chàng đã nói rằng ‘Nếu ta tới cứu nàng thì sẽ không để ý đến chuyện này’, vì sao lúc này lại để tâm?

Nhưng lời đến bên miệng, nàng vẫn vừa thẹn vừa ôn nhu đáp lời: “Sáng nay khi hành quân, gã đang hỏi chuyện thì đột nhiên chạm vào đó.”

“Cứ như thế mà chạm vào sao?” Chàng dùng ngón tay lướt qua dấu vết xanh tím kia, giọng nói lạnh lẽo mà trầm khàn.

Trần Dung run giọng nói: “Vâng.”

Nàng muốn trấn tĩnh, nhưng hô hấp của chàng, tay chàng, đều làm cho nàng run rẩy.

Cắn môi, Trần Dung thì thào nói: “Rõ ràng gã đã hứa cho ta sự tôn nghiêm, nhưng sáng nay khi hành quân lại đột nhiên bảo ta mặc y phục màu đỏ kia, còn, còn kéo rách vạt áo của ta, rồi mới để ta cưỡi ngựa. Vốn một mình ta cưỡi một con nhưng gã đi được nửa đường lại bảo ta sang cưỡi cùng ngựa với gã.”

Giọng nói của Trần Dung càng thấp, đến mức hầu như không thể nghe thấy: “Gã để ta ngồi ở phía trước, sau khi nói với ta vài câu thì làm như thế.”

Nói tới đây, trong mắt nàng đã ngập lệ, không biết là bởi vì ngượng ngùng, hay là bởi vì bất an, sợ hãi mà toàn thân nàng run rẩy.

Trần Dung cắn chặt môi, tự nói với bản thân: Ta sợ cái gì? Ta, ta cũng không lấy chàng làm phu, ta đã xuất gia rồi, bệ hạ còn hứa để ta nuôi dưỡng mĩ thiếu niên, có gì mà ta phải sợ?

Nghĩ thì nghĩ như thế, nhưng không biết vì sao, nàng chỉ cảm thấy xấu hổ không chịu nổi, hận không thể quỳ trước mặt chàng, cầu xin chàng tin tưởng bản thân mình thật sự trong sạch. Thật sự, ngoài chàng ra không còn có nam nhân nào khác chiếm đoạt được thân thể mình.

Trong lúc Trần Dung run rẩy, đột nhiên, Vương Hoằng nâng hai bầu ngực nàng lên, ngậm một đóa anh đào.

Cảm giác ướt át, ấm áp vừa truyền đến, hai chân Trần Dung mềm nhũn, tê liệt ngã xuống lòng chàng.

Nàng cảm giác được, đầu lưỡi chàng xẹt qua dấu vết xanh tím kia.

Trần Dung không thể tự ức chế mà run rẩy lúc này cố ngăn chặn tiếng rên rỉ, thì thào nói: “Gã, gã không có làm như vậy.” Mới nói đến đây, Trần Dung cảm thấy không đúng, lập tức còn nói thêm: “Thật sự gã không hề động vào ta, thật sự, chỉ nắm ngực một chút thôi.”

Giải thích của nàng, nghe qua có vẻ vô lực.

Mà cảm giác khuôn ngực bị hôn mút đã làm cho đầu óc nàng trở nên hỗn loạn.

Hai bầu ngực nàng run rẩy trong lòng bàn tay chàng, run rẩy trong miệng chàng. Bất tri bất giác, Trần Dung ôm đầu chàng, bất tri bất giác tự đưa bản thân mình dán chặt vào chàng.

Lúc này, trên ngực bị cắn đau đớn.

Trần Dung kêu một tiếng nghẹn ngào, thì thào nói: “Ta, ta thực sự không có.”

Không có tiếng trả lời, đáp lại nàng, là thân thể càng ngày càng nóng rực. Trong lúc mơ hồ, Trần Dung đã được chàng đặt nằm xuống xe ngựa, chàng đã hoàn toàn bao phủ kín toàn thân nàng.

Mà tay chàng lại ôm chặt dấu vết xanh tím kia, xoa nắn, cắn mút từng chút một.

Chàng xoa nắn rất mạnh, hôn mút lâu như thế, đến tận khi nơi đó truyền đến từng đợt đau đớn.

Trần Dung thích sự đau đớn này, nàng cảm giác được, khi đau đớn kia càng ngày càng sâu sắc càng ngày càng kịch liệt, dấu vết cùng nhục nhã khắc vào nơi đó đã trở nên nhạt dần.

Trong lúc vui mừng, nàng rơi lệ đầy mặt, trong sự xấu hổ, nàng lại không hề phát hiện, xiêm y của mình đã bị cởi ra hết.

Đến khi môi chàng đặt lên cái miệng nhỏ nhắn của nàng, đến khi một vật vừa cứng vừa nóng nặng nề mà nhét vào trong cơ thể nàng, mang đến một cảm giác căng trướng cùng đau rát.

Khi chàng tiến vào trong nàng, Trần Dung mới khẽ kêu ra tiếng, giọng nói của nàng bị chàng nuốt vào trong bụng: “Chàng, chúng ta không thể.” Chúng ta không thể mà, chàng đã nói, không cho hài tử mang họ của ta, ta cũng nói qua, bất luận thế nào cũng sẽ không làm thiếp của chàng. Hơn nữa, ta vừa mới rơi vào trong tay người khác, ở trong quân ngũ người Hồ giống như đám cầm thú mấy ngày, nếu lúc này có hài tử, lời đồn đãi xấu sẽ truyền ra, hài tử sẽ không thể sống yên ổn.

Trong lúc va chạm, ngực bị xoa nắn mang theo đau đớn cùng tê dại, Trần Dung không thể tự ức chế mà lệ rơi như mưa, nàng ôm gáy chàng, khiến cho thân thể trần trụi dán chặt vào thân thể chàng, lời lẽ không thành tiếng khẽ cầu xin: “Đừng, đừng ra ở bên trong…… Không thể có hài tử mà.”

Trả lời nàng, là va chạm càng ngày càng kịch liệt, cùng với tiếng thở dốc nặng nề của nam nhân.

Xe ngựa vững vàng tiến lên, qua mỗi lần xóc nảy, mỗi lần lắc lư, đều truyền ra một tiếng rên rỉ cố gắng đè nén.

Trần Dung vẫn đang rơi lệ, cũng không biết qua bao lâu, bỗng nhiên nàng cắn lên bờ vai chàng, đau khóc thành tiếng.

Sau đó rất lâu, nàng mới có sức lực đẩy chàng đang nằm trên người mình ra, vô lực khóc kêu lên: “Vì sao không ra ở bên ngoài?”

Vương Hoằng ngẩng đầu lên, trên gương mặt tuấn mỹ đầm đìa mồ hôi, tóc dài rối loạn, ẩm ướt dính vào giữa trán. Bởi vì kích tình vừa rồi, hai mắt nàng mang theo mị ý liếc nhìn chàng, mĩ thiếu niên cười ôn nhu, vừa hôn lên trán nàng: “Yên tâm, có hài tử thì ta sẽ nhận nó.”

Một lời thốt ra, Trần Dung òa khóc.

Nàng khóc vô cùng thương tâm, trong khoảng thời gian ngắn, ủy khuất, hoảng sợ vì rơi vào tay người Hồ, còn có bất an vì sợ sẽ phiền hà đến chàng, còn có sợ hãi đối với tương lai đều hóa thành nước mắt.

Vương Hoằng ôm nàng khóc lóc không ngừng, kéo áo bào trắng ở một bên phủ lên trên người nàng.

Vừa mới phủ thêm, Trần Dung đưa tay kéo áo khép lại.

Nàng gục đầu xuống, một bên nức nở, một bên xoay người sang chỗ khác. Sau khi mặc áo bào vào, giọng nói nghẹn ngào thổn thức của Trần Dung vang lên: “Ta không cần chàng nhận hài tử.”

Dừng một chút, nàng nói với vẻ cố giữ vững bình tĩnh: “Nếu có hài tử, nó sẽ đi theo ta.”

Phía sau không có tiếng nói chuyện.

Trần Dung lau nước mắt, quay đầu nhìn lại.

Nàng thấy chàng nằm ngửa trên tháp, trên khuôn mặt tuấn tú đẫm mồ hôi, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc cô tịch.

Nhìn chàng như thế, sự áy náy khó có thể miêu tả thành lời trào dâng trong lòng Trần Dung: Chàng vì cứu mình mà không biết đã chịu dày vò bao lâu, hao hết bao nhiêu tâm trí, quan trọng nhất là, trong cả quá trình, chàng đã làm quá nhiều chuyện khiến cho các quý tộc thành Kiến Khang không thể dễ dàng tha thứ.

Chàng vì mình, mà có thể sẽ bị thân bại danh liệt.

Nghĩ đến đây, lòng Trần Dung mềm nhũn. Nàng dựa vào bên cạnh chàng, từ từ đem mặt dán trên ngực chàng.

Tay đặt trên lồng ngực chàng cảm nhận tiếng tim đập mạnh mẽ, Trần Dung thì thào nói: “Đừng chán ghét ta…… Thất lang, cả đời này cả kiếp này ta là người của chàng. Về sau có hài tử, nếu chàng nhất định muốn nó nhận họ chàng, vậy thì có thể. Chàng có thể với thương lượng với thê gia chàng, ta sinh hài tử ra chỉ chiếm họ cho nó mà thôi, sẽ không gây ra bất lợi gì với trưởng tử của chàng đâu.”

Nàng nói tới đây, đột nhiên cảm thấy có chút vô lực, liền ngậm miệng lại.

Nàng không nói lời nào, Vương Hoằng cũng không nói chuyện. Chỉ có tiếng hít thở của hai người xen lẫn trong không khí vẫn đọng lại hương vị tình dục trong toa xe.

Trong sự im lặng, Trần Dung dựa sát vào Vương Hoằng. Nàng nói bằng giọng ôn nhu: “Thất lang, chàng, vì sao chàng lại đến cứu ta?”

Nàng buông rủ hai mắt, nói với giọng vui sướng, cũng có sự áy náy: “Ta nghĩ rằng chàng sẽ không đến.”

Đây là vấn đề nàng đã sớm muốn hỏi, nhưng đến tận lúc này mới dám thốt ra miệng.

Qua một hồi lâu, giọng nói của Vương Hoằng vẫn hơi khàn khàn vang lên: “Vì sao nàng cho rằng ta sẽ không đến?”

Trần Dung ngẩn ra, sau đó, nàng thấp giọng nói: “Cứu ta sẽ gây bất lợi cho chàng.” Nói ra câu này, nàng ngẩng đầu lên si ngốc nhìn chàng, thấy chàng nhắm hai mắt, sắc mặt không khác gì bình thường, môi Trần Dung hé mở, nhẹ nhàng nói: “Chàng đã rất khó xử, đúng hay không?”

Tiếng nói rất thấp, dường như không thể nghe thấy.

Vương Hoằng mở hai mắt, chậm rãi quay đầu nhìn nàng.

Ngắm nhìn nàng, chàng vươn tay ôm thắt lưng nàng. Bàn tay xuyên qua vạt áo, sờ khuôn ngực lộ ra một nửa bị xoa nắn kia, chàng đặt nàng lên người mình, nhẹ nhàng nói: “Cần gì nghĩ nhiều như vậy? Tận hưởng lạc thú trước mắt là được rồi.”

Nói xong, chàng lại hôn lên môi nàng, lật người nàng lại, thân mình cũng dán lên thân thể nàng.

21 thoughts on “Mị công khanh 182

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s