Mị công khanh 203

728da9773912b31b38f0796f8618367adbb4e1dc

 

Chương 203: Trả lại nàng một đao

Nhìn lên đỉnh đầu, Trần Dung kinh ngạc ra đến mức thất thần.

Lúc này, nàng không hề rơi lệ, vẻ mặt tràn ngập cô độc.

Sự cô độc này, Vương Hoằng luôn luôn nhìn thấy trên vẻ mặt nàng, nhưng chưa bao giờ lại khiến chàng cảm thấy khó chịu như một khắc này.

Chàng giữ chặt vòng eo nàng, nói giọng khàn khàn: “A Dung, có ta là đủ rồi, cần gì nghĩ nhiều như thế?”

Có chàng là đủ rồi?

Trần Dung ngơ ngác thầm nghĩ: Chàng là trưởng tử Vương thị cao cao tại thượng, rốt cục chàng đã nguyện ý cưới ta, nguyện ý mạo hiểm tiến đến cứu ta, còn rơi lệ vì ta…… A Dung, hẳn ngươi phải thấy đủ rồi, có phải hay không? Nhưng vì sao, trong lòng vẫn cảm thấy buồn bực bất mãn?

Nàng ngẩn ngơ nhìn đỉnh đầu, một hồi lâu, khàn khàn trả lời: “Thất lang.”

Trong lúc Vương Hoằng trầm mặc không đáp lại, Trần Dung khẽ nói: “Thất lang, trong lòng ta rất khổ sở.”

Nàng chậm rãi cúi đầu, không hề chớp mắt nhìn Vương Hoằng, vươn tay vuốt ve khuôn mặt tuấn mỹ của chàng, nàng thì thào nói: “Chàng rõ ràng đã cho phép ta chiếm được rất nhiều thứ, nhưng vì sao ta vẫn cảm thấy khổ sở?”

Nàng thu tay, chậm rãi nhắm lại hai mắt, chậm rãi dịch người khỏi lòng Vương Hoằng, từ từ nằm xuống.

Nàng đưa lưng về phía chàng, thấp giọng nói: “Ta phải suy nghĩ cẩn thận…… Thất lang, ta muốn rời khỏi nơi này, rời khỏi chàng, muốn một mình suy nghĩ một chút.”

Tay nàng bất tri bất giác xoa bụng. Trước kia nàng chưa từng mang thai, cho tới bây giờ cũng không biết, sau khi mang thai, trong lòng sẽ có một cảm giác kiên định như thế. Rõ ràng nói ra lời phải rời khỏi Vương Hoằng, cảm thấy từng đợt buồn đau, nhưng nàng chỉ cần vuốt ve nơi này, đau đớn kia như kỳ tích giảm bớt rất nhiều.

Trong phòng trở nên lạnh lẽo.

Vương Hoằng cúi đầu, chàng vẫn không nhúc nhích nhìn Trần Dung chăm chú, môi mấp máy khẽ hỏi: “A Dung muốn rời khỏi ta ư?”

Trần Dung lắc đầu, nàng thấp giọng nói: “Không phải, ta chỉ là muốn suy nghĩ cẩn thận.” Nàng ngoái đầu nhìn lại Vương Hoằng, trong đôi mắt vẫn còn sót lệ lấp lánh, diễm mị bức người. Khóe miệng cong lên, Trần Dung cười mà vẫn rưng rưng lệ, khẽ nói: “Thất lang mới vừa nói, thế sự không có chuyện hoàn mỹ. Nhưng chàng vẫn là người không chấp nhận được điều miễn cưỡng mà. Trong lòng ta mang theo đau khổ mà ở chung với chàng, kỳ thật chàng sẽ thấy mất hứng đúng hay không? Vậy để chúng ta tách xa một thời gian đi.”

Vương Hoằng lạnh lùng nhìn nàng, khàn khàn nói: “Nàng đang mang thai, có dung mạo thế này, còn có cừu oán với hoàng thất, có thể chạy đi đâu?”

Trần Dung nghe vậy, hoảng hốt khẽ cười, nàng cúi mặt, nhẹ giọng nói: “Không phải ta có chút điền sản ở thành Nam Dương, Mạc Dương sao? Ta sẽ thay đổi cách ăn mặc diện mạo, cùng Đại huynh đến thành Nam Dương, trải qua cuộc sống nông thôn cũng tốt.”

Nói như vậy, cũng không hẳn theo như lời của nàng chỉ rời đi một thời gian, mà là quyết tâm muốn hai người bất hòa, cứ như vậy hoàn toàn rời khỏi chàng sao?

Vương Hoằng khẽ nhếch môi, nhẹ nhàng nói: “Nam Dương Mạc Dương là nơi người Hồ hay lui tới.”

Trần Dung lắc đầu, nàng hé môi cười: “Có Nhiễm tướng quân ở đó, dù người Hồ có xâm phạm, cũng sẽ không gặp nguy hiểm.” Nàng nói với sự khẳng định mà an tường, có ý nhắc nhở Vương Hoằng, nàng biết rõ một số việc.

Vương Hoằng nhìn nàng chăm chú.

Chàng vươn tay xoa môi nàng, mơn trớn gáy nàng, giọng nói nỉ non giống như gió xuân: “Nàng muốn tìm Nhiễm Mẫn làm nơi nương tựa sao?” Giọng nói lạnh lẽo đến kỳ dị.

Trần Dung lắc đầu, nàng tươi cười với chàng, nói: “Ta đã có hài tử, y sẽ không chấp nhận đâu.” Cho dù Nhiễm Mẫn nói rất dễ nghe nhưng Trần Dung biết, y sẽ không chấp nhận hài tử này. Trừ phi, nàng nguyện ý làm thị thiếp của Nhiễm Mẫn, hài tử của nàng vĩnh viễn an phận thủ thường, vĩnh viễn hèn mọn chỉ biết nhét cơm vào mồm ăn mà thôi.

Trần Dung tươi cười, lúc này giọng của nàng đã khôi phục vẻ trong trẻo ôn nhu: “Vả lại, ta là người của Thất lang mà, ta chỉ rời đi một thời gian thôi, nói không chừng khi nào đó ta hiểu ra, lại chạy về cầu Thất lang thu lưu. Ngay cả khi Thất lang thay đổi tâm ý, không muốn làm vậy thì cả đời này của ta cũng sẽ không dính líu đến người khác.”

Vương Hoằng nhìn tươi cười bình thản trên mặt nàng, nhìn ánh mắt nàng đã trở nên trong suốt, trong lòng giống bị cái gì đó đập mạnh một cái.

Rỗ ràng đang ngồi trên tháp, đột nhiên chàng lung lay như bị mất đi chỗ dựa. Vươn tay, nắm chặt cột trụ của tháp, chàng nắm quá chặt đến mức tay lộ ra cả gân xanh.

Chàng cắn răng, cố gắng một hồi lâu, giọng thốt ra mới đạm mạc như bình thường: “Ta đã nguyện ý cưới nàng vậy mà nàng còn muốn rời đi sao? Không hề để ý bản thân đang mang thai mà muốn rời đi sao?”

Lời của chàng vừa dứt, Trần Dung khẽ cười, nàng ngẩng đầu nhìn chàng.

Nhìn chàng, trong đôi mắt xinh đẹp của nàng mang ý cười, vươn tay vuốt ve chiếc mũi cao thẳng, vành môi hoàn mỹ của chàng, Trần Dung khàn khàn cười nói: “Đúng vậy, Thất lang đã nguyện ý cưới ta …… Chàng xem, việc ta rút đao từ trong cơ thể ra rốt cục đã làm Thất lang cảm động, làm cho chàng nguyện ý cưới ta rồi.” Nhưng mà, nàng lại muốn càng nhiều, càng nhiều hơn nữa…… Điều nàng mong mỏi, tuyệt đối không phải là sự bố thí vì lòng cảm động

Huống chi, nàng khiến chàng mất đi địa vị thừa kế tộc trưởng Vương thị. Có lẽ không có nàng, chàng vẫn có thể tiếp tục phát triển tiền đồ, trở thành trọng thần trong triều. Làm sao Trần thị A Dung nàng dám dùng tiện mệnh này để đổi lấy sự thương tiếc, hủy hoại tiền đồ của chàng đây? Trần thị A Dung nàng đâu thể nguyện ý dựa vào sự thương tiếc ấy mà coi như không có việc gì cùng chàng đi khắp núi rừng đây?

Vương Hoằng nghe ra trào phúng trong lời nói của Trần Dung, chàng hơi nhếch môi, nói: “Không phải ý tứ này.”

Chàng nhìn nàng chăm chú, còn nói thêm: “Ta không phải có ý tứ này.” Lần đầu tiên, Vương Hoằng cảm thấy cạn ý.

Trần Dung rũ mắt, nàng nhợt nhạt cười nói: “Đúng, Thất lang không có ý như thế.” Nàng quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, thì thào nói: “Trời sáng rồi, Thất lang còn chưa ngủ đủ, sao không trở về phòng nghỉ tạm đi?”

Nàng đang hạ lệnh trục khách.

Vương Hoằng nhìn tươi cười yếu ớt bình thản trên mặt nàng, lần đầu tiên cảm thấy nó chói mắt vô cùng. Mím môi, chàng nói với giọng mềm mại: “A Dung, nàng đã đáp ứng ta…… Bất cứ lúc nào, vô luận ở chỗ nào, nàng sẽ vĩnh viễn yêu ta. Nàng đã thề rồi.”

Giọng nói của chàng thật sự rất ôn nhu, thật sự mềm mại, giống như đang làm nũng.

Trần Dung nghiêng đầu, ánh mắt sáng ngời, lúm đồng tiền như hoa nhìn chàng, nàng mím môi cười nói: “Uh, ta vĩnh viễn ái mộ chàng, yêu chàng, vĩnh viễn chỉ có chàng thôi.” Nàng vươn tay xoa bụng, mỉm cười nói: “Ngay cả khi ta già đi, răng rụng, đi đường cũng không nổi, ta vẫn chỉ yêu mỗi Thất lang.” Có điều Thất lang khi đó, nhất định nữ nhân đầy cả sảnh đường đúng không? Trên đời người đáng thương nhất vĩnh viễn là loại người ngu si như nàng. Thất lang thông minh cơ trí tuyệt quyết như thế, cũng không biết chàng có thể nhớ mong nàng đủ một năm hay không?

Trần Dung lại đẩy Vương Hoằng ra, sẵng giọng: “Đi đi, đi ngủ một chút đi.”

Vừa mới đẩy một cái, nàng lại nâng mặt chàng, nhẹ nhàng hôn một cái, cất giọng nỉ non: “Tha thứ cho ta, nếu ta chưa từng ái mộ chàng như thế vậy chẳng phải tốt hơn sao?” Như vậy, hiện tại nhất định nàng sẽ rất vui vẻ trở thành thê tử của chàng.

Cổ tay nàng lại bị nắm chặt.

Chính là do Vương Hoằng nắm lấy.

Nhìn Trần Dung chăm chú, Vương Hoằng nói với giọng nghèn nghẹn: “Ta đã thừa nhận sai lầm rồi, khanh khanh, khi nhìn thấy nàng bất tỉnh ngủ say mãi không tỉnh, ta đã biết ta sai lầm rồi, ta sai nhiều lắm.”

Chàng từ từ nói: “Lúc ấy ta nghĩ rằng, tương kế tựu kế mới là biện phải giải quyết nhanh nhất tốt nhất việc giữa nàng và ta. A Dung, ta không thích bệ hạ quản đông quản tây với nàng, rồi lại còn chuyện tứ hôn. Ta cũng không muốn để đêm dài lắm mộng, chỉ cần không lưu ý thì nàng sẽ gặp phải bất trắc. Trên binh pháp cũng đã nói, vì lợi ích lớn hơn có thể bỏ đi một số thứ thích hợp, ta cũng nghĩ như vậy. Ta thật sự muốn bảo vệ A Dung không chết, ta thật sự muốn nắm mọi quyền chủ động trong tay…… Nhìn thấy gương mặt nàng trắng bệch như tờ giấy nằm trên tháp, không thể động đậy, giống như đã không còn hô hấp, ta mới cảm thấy hoảng sợ như bài sơn đảo hải ập đến. Ta mất rất nhiều sức lực mới làm cho bản thân bình tĩnh trở lại.”

Chàng cầm tay Trần Dung lên che mắt mình, khàn khàn nói: “Ta cố gắng nhiều như vậy, A Dung lại tức giận ta, thật không công bằng.”

Chàng từ từ buông tay nàng ra, đứng lên.

Trần Dung kinh ngạc nhìn chàng rời khỏi tháp, nhìn chàng lẳng lặng đứng ở đầu giường, dài thân ngọc lập, mặt trầm như nước.

Cứ đứng bên tháp, Vương Hoằng từ từ nói: “Cho tới bây giờ ta vẫn không muốn địa vị tộc trưởng như đồ bỏ kia.” Trong ánh mắt kinh ngạc của Trần Dung, giọng của chàng trầm thấp như chuông đồng: “Thế đạo này, các đại gia tộc cũng thế, hoàng thất cũng thế, đều chiếm được thứ mà mình muốn, ai cũng không nguyện ý phá vỡ sự cân bằng. Nếu lúc này làm tộc trưởng, còn không bằng làm một ẩn sĩ. Trước khi chưa gặp được A Dung, ta vẫn luôn tìm thời cơ ẩn lui.”

Chàng nhìn nàng chăm chú, giọng nói xuống thấp, ngữ khí cũng chuyển thành ôn nhu: “Khanh khanh vẫn không hiểu ý của ta sao. Ta cưới nàng không phải bởi vì thương tiếc nàng.” Chàng cười lạnh một tiếng, ngẩng cằm cao ngạo nói: “Người như ta sao có thể bởi vì thương tiếc một phụ nhân mà không để ý đến điều gì khác, liều lĩnh cứu nàng, cưới nàng chứ?”

Chàng nghiêng người về phía trước, vuốt nhẹ môi Trần Dung, thì thào nói: “Ta không biết tâm tình của ta đối với A Dung là gì. Ta chỉ là, khi nghe thấy nàng rơi vào tay Mộ Dung Khác, hôm qua nhìn thấy nàng mê man bất tỉnh, đột nhiên ta cảm thấy sợ hãi tột đỉnh. Đột nhiên nghĩ rằng, nếu A Dung của ta thật sự đã chết, vậy mọi thứ đâu còn ý nghĩa gì nữa?” Vương Hoằng khẽ cười, nói với vẻ tự giễu: “Ta làm việc luôn không thích giải thích. Thật sự trong mười mấy năm qua, lời muốn nói cũng không nhiều bằng hai ngày nay.”

Vương Hoằng đứng thẳng lưng, chàng nhìn xuống Trần Dung, phụ nhân này, ngay từ lúc ban đầu chàng đã dùng hết mọi thủ đoạn, cho dù là đẩy nàng vào giữa sóng gió cũng không chịu buông tay.

Trước kia, khi chàng làm việc này lại không hề bận tâm. Lúc này cũng không biết vì sao lại thật sự có chút chán ghét, thật sự không muốn nhìn thấy sự quyết tuyệt trong ánh mắt của nàng.

Vương Hoằng than nhẹ một tiếng, buông rủ hai mắt, chàng xoay người, thong thả bước tới vách tường phía bên phải, vừa đi, chàng vừa nói: “Một lời của trượng phu, ngàn vàn cũng khó mà mua nổi. Lời nói của ta đều thốt ra từ tâm can phế phủ, nếu A Dung không tin, ta cũng không có tài cán gì thêm.”

Chàng vươn tay sờ bội kiếm treo trên tường rồi ‘roẹt’ một tiếng rút xuống.

Giơ kiếm lên, chàng xoay người nhìn về phía Trần Dung, tóc khẽ bay, trên gương mặt tuấn dật thanh hoa mang theo tươi cười cao nhã ung dung, tay áo màu trắng phất phơ trong gió thổi qua rèm cửa sổ bằng lụa mỏng. Mắt chàng sáng ngời, ngữ khí nhẹ nhàng chậm chạp: “A Dung bị Cửu công chúa đâm một đao lại canh cánh trong lòng như thế, là do ta chuẩn bị không chu toàn…… Nếu như thế, ta nợ nàng một đao, nếu không chết, vậy coi như một đao trả một đao, như thế nào?” Lời vừa dứt, chuôi kiếm vừa chuyển, trong tiếng thét kinh ngạc chói tai của Trần Dung, “Phập” một tiếng, bội kiếm đâm thật mạnh vào chính ngực bên phải của chàng.

10 thoughts on “Mị công khanh 203

  1. nam chính y chang anh Dung Chỉ trong Pượng Tù Hoàng, đến cuối yêu thì yêu mà tích kế thì vẫn cứ tính kế a~

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s