Mị công khanh 207

59018793x6cf0d2d89ded&690

 

Chương 207: Chứng hôn

Vừa ra khỏi thành, xe ngựa đã chạy về phía tây.

Đi được hơn nửa canh giờ, một con sông thấp thoáng bên đàn sơn xuất hiện ở trước mắt Trần Dung. Bên bờ sông có một con thuyền đỗ ở đó, một thiếu niên diện mạo thanh tú cùng hạ nhân đang ngồi chờ ở đầu thuyền, nhìn thấy xe ngựa đến thì hắn đã thi lễ từ xa, tư thái lịch sự tao nhã.

Xe ngựa chạy đến bờ sông, Vương Hoằng thả người nhảy xuống, chàng nắm tay Trần Dung bước lên thuyền, nói: “Đi thôi.”

“Vâng.”

Thuyền lao đi như mũi tên, sau khi tạo nên một chuỗi bọt nước trắng xóa thì rẽ vào sau núi.

Phía sau núi, con sông đột nhiên chuyển dòng. Nơi này núi cao vờn quanh, trời xanh nước biếc hòa làm một, giống nhau chốn thần tiên. Vừa quay đầu lại đã không còn nhìn thấy gì ở bờ bên kia, dường như nhân gian khói lửa đã biến mất từ chỗ đó.

Trần Dung ngẩng đầu, nhìn thanh sơn bốn phía, nói: “Ta cũng không biết trong thành Kiến Khang còn một chỗ như thế này.” Trên thực tế, mặc dù nàng đã từng ở thành Kiến Khang nhưng đại đa số thời điểm đều nơm nớp lo sợ tìm đường sống, làm sao có cơ hội đi du ngoạn?

Sau khi nàng kêu lên một tiếng vui mừng, thấy Vương Hoằng không đáp, đảo mắt nhìn về phía chàng.

Lúc này, Vương Hoằng mặc quần áo màu trắng, chàng khoanh tay đứng ở trên đầu thuyền, vạt áo phần phật trong gió, thật sự giống như thần tiên rơi xuống cõi phàm. Trần Dung nhìn ngắm người trong lòng, không khỏi có chút ngây ngốc.

Đúng lúc này, chỉ nghe Vương Hoằng cất cao giọng, cười vang nói: “Mấy người các ngươi, không phát ra một chút tiếng động, còn muốn hù dọa ta sao?”

Khi tiếng cười của chàng vừa vang lên, bên trái sau một ngọn núi nhỏ, một tiếng đàn vang lên, đồng thời tiếng kêu lanh lảnh của Dũ Chí truyền đến: “Vương thị Thất lang, ngay giữa ban mày ban mặt ôm đạo cô Hoằng Vận Tử đang bị truy lùng biến mất trong thành Kiến Khang…… Thế nhân tìm kiếm đều không thấy.”

Hắn kêu gọi đến đây, một giọng lanh lảnh tiếp lời: “Sau mấy ngày, ban ngày có người du ngoạn trên hồ, bỗng dưng gặp hắn và một phụ nhân, không biết đây là thần hay là quỷ?”

Hai người nhất xướng hợp lại, từ chân ý thiết, còn có chút động lòng người. Trần Dung không khỏi á khẩu không cười nổi.

Vương Hoằng cũng bật cười ra tiếng, chàng bắt chước giọng điệu hai người mà lanh lảnh nói: “Vương Thất là người nào? Được thế nhân so sánh với thần tiên trên trời. Giờ phút này là lúc nào? Chính là đầu giờ ngọ. Như thế, tất nhiên không thể nghi ngờ là người rồi.”

Lời của chàng vừa dứt, một loạt tiếng cười to truyền đến.

Trong tiếng cười lớn, hơn mười chiếc thuyền con ùa ra, tạo nên sóng nước cuồn cuộn xuất hiện ở trước mắt Trần Dung.

Cũng là mười bốn sĩ phu nga quan bác mang, mà những người này, Trần Dung đều đã gặp qua, bọn họ đều là hảo hữu của Vương Hoằng.

Hai chữ hảo hữu này cũng không phải là nói lung tung. Nhóm sĩ phu, đa phần là những người chú trọng về mặt tinh thần. Trong cảm nhận của bọn họ, hảo hữu không nói tới chí hướng như nhất, vinh nhục như cộng, nhưng chắc chắn là miệng kín như bưng.

Trần Dung đắc tội với phụ nhân của Tư Mã hoàng thất, phụ nhân đã chết trong mắt mọi người lại đột nhiên xuất hiện ở đây mà mười bốn người đều không hề cảm thấy kỳ quái.

Trong tiếng cười lanh lảnh, mọi ánh mắt đều dồn về phía Trần Dung.

Bọn họ hướng tới nàng tinh tế đánh giá một lát, trong đó một trung niên mặt trắng râu dài thở dài một tiếng, nói: “Thất lang đã thoát khỏi khổ ải, chính là ta vẫn còn đang chờ đợi, vẫn cô tịch ở chốn nhân gian.”

Hoàn Cửu lang gầy yếu cười lạnh trả lời: “Như hắn đâu có gọi là thoát ly khổ ải chứ? Thằng nhãi Thất lang này tính toán rất kỹ. Quyết định làm ẩn sĩ, vừa tránh khỏi trở nên nổi bật, thứ hai có thể dựa vào danh tiếng ẩn sĩ để tự dát vàng cho bản thân, thứ ba, thằng nhãi này vẫn còn chưa trưởng thành, ngay cả ban quan tước thì hắn cũng không đảm đương nổi địa vị cao, không bằng cùng kiều thê vui vẻ mấy năm, chờ thời cơ đến, người trong thiên hạ tới mời thì sẽ xuất sĩ. Cái này gọi là treo giá.”

Ở thời đại này, làm ẩn sĩ thật đúng là hành vi tự dát vàng cho bản thân. Mọi người đều tin tưởng ẩn sĩ là những người cao thượng, mà những người không chịu quy ẩn, tất là tục khách nóng vội vì danh lợi. Huống chi người như Vương Hoằng, hai lần đánh bại Mộ Dung Khác, trong cảm nhận của người trong thiên hạ chàng đã có mỹ danh của một danh tướng, nói đến nói đi, chàng lại được bồi dưỡng để trở thành người thừa kế của Vương thị, người như vậy, về đạo tế thế cứu dân cũng cực kỳ tinh thông. Chàng ở ẩn, tin tưởng một ngày kia khi được mời rời núi, tất sẽ khiến mọi nơi chấn động, thế nhân quy tâm.

Lời này của Hoàn Cửu lang nói ra khá thẳng thừng, Vương Hoằng không khỏi cười khổ. Dũ Chí ở một bên kêu lên: “Cửu lang cần gì nói thẳng ra như thế? Ngươi nói như vậy, Vương Thất hắn sao còn có thể bảo trì phong phạm thần tiên trong mắt người đời chứ?”

Dứt lời, Dũ Chí cất tiếng cười quái dị.

Hắn cười như vậy, mọi người cũng đi theo cười ha hả, Lan Chi bạch diện phong lưu kêu lên: “Phong phạm thần tiên ư? Thế nhân đều biết Vương Thất lang chính là người cuồng dại vì tình hiếm thấy từ trước tới nay, còn là thần tiên gì nữa chứ? Hắn đã sớm hạ phàm rồi.”

Tiếng cười càng vang vọng.

Những người này vừa tới đã giễu cợt Vương Hoằng, ngoại trừ cười khổ thì Vương Hoằng cũng không biết phải làm gì.

Chờ tiếng cười của mọi người ngừng lại, một đạo sĩ trung niên ho khan một tiếng, nói: “Giờ lành đã đến.”

Giờ lành đã đến.

Bốn chữ vừa thốt ra, tiếng giễu cợt ồn ào lập tức an tĩnh lại.

Trong lúc Trần Dung mở to mắt nhìn, bọn họ lui về phía sau, trong nháy mắt, có người ôm cầm, có người lấy tiêu.

Tiếng nhạc thản nhiên vang lên.

Vương Hoằng cũng lui ra phía sau.

Chàng lui đến bên cạnh Trần Dung, nắm tay nàng, chậm rãi, quỳ xuống phía mặt trời mọc nơi phương đông.

Trần Dung mơ hồ quỳ xuống theo chàng.

Giờ phút này, nàng mặc y phục màu đỏ, chàng mặc quần áo màu trắng, hai người quỳ gối nơi đầu thuyền, y bào bị gió thổi bay phất phới.

Trần Dung đang nghi hoặc nhìn Vương Hoằng.

Vẻ mặt Vương Hoằng nghiêm túc hiếm có, chàng nhìn phương đông chăm chú, cất cao giọng, giọng nói thanh nhuận truyền ra xa: “Ta, Lang Gia Vương Hoằng nguyện cùng phụ nhân bên cạnh ta, Trần thị A Dung kết hôn làm phu thê. Xin ông trời làm chứng, tổ tông làm chứng, chư quân làm chứng.”

Lời vừa dứt, chàng cung kính dập đầu lạy ba cái.

Trần Dung ngơ ngác giật mình cũng làm theo chàng.

Trong số các danh sĩ, Lan Chi bạch diện phong lưu chèo thuyền con trong đám người kia mà ra.

Hắn đi đến trước mặt hai người, nhìn hai người chăm chú, lấy một chén rượu từ tay của hạ nhân.

Chậm rãi rót rượu vào giữa mặt sông, giọng nói hùng hậu của Lan Chi truyền đến: “Phụ nhân này mặc dù chưa phải thê tử, lại sẵn sàng dùng tánh mạng bảo vệ Vương lang, khiến ông trời cũng phải cảm động.”

Đặt chén xuống, hắn lại giơ chén rượu thứ hai lên, thận trọng kính dâng về phía phương đông, sau đó ném lên trời cao, sau khi khiến rượu rơi xuống như mưa, giọng nói của Lan Chi lại truyền đến: “Loạn thế như vậy, nhân tình mỏng manh, gặp được giai phụ, Vương lang rất vui mừng. Nguyện hướng thiên địa quỷ thần đồng ý, đời này kiếp này, Vương lang sẽ yêu thương, coi trọng, không bỏ không rời, dứt khoát không oán.” Nghe đến đó, Trần Dung đã rơi lệ đầy mặt, nàng dùng tay áo bịt chặt miệng. Lan Chi nâng chén rượu thứ ba, hướng tới các vị danh sĩ.

Hai tay hắn nâng chén rượu, cao giọng nói với nhóm danh sĩ cũng giơ chén rượu lên: “Vương lang có lời, đã nhìn thấu mỹ nhân, trong lòng lạnh lùng, đi khắp thiên hạ, đã quyện phong trần.” Trong khi các danh sĩ mở to mắt, giọng nói lanh lảnh của hắn chấn động trời đất: “Có được phụ nhân này thì tâm đã mãn nguyện. Lúc này là ngày đẹp, nguyện thề với chư quân, cuộc đời này, thân vô nhị phụ (không có phụ nhân thứ hai).”

Thân vô nhị phụ.

Hắn lại còn nói thân vô nhị phụ.

Chắc chắn là thân vô nhị phụ.

Lúc này, không chỉ là Trần Dung, ngay cả đám danh sĩ cũng có mấy người mở to hai mắt, có tiếng hít vào thở ra.

Khi bọn họ kinh hãi, Lan Chi đã nâng chén, ngửa đầu uống một hơi cạn sạch, ngay lúc đó, vài người biết nội tình cũng đi theo nâng chén uống cạn.

Trong lúc ngẩn ngơ, nhóm danh sĩ còn lại cũng mờ mịt giơ chén rượu lên, nhất nhất uống cạn.

Lan Chi ha hả cười, tay phải hắn giơ lên, chén rượu bị ném mạnh vào lòng sông. Ném chén rượu, là đại biểu lời thề đã thành.

Trong trời đất, tiếng cười to của Lan Chi vẫn còn quanh quẩn, mà mấy người Trần Dung cũng đã phục hồi tinh thần.

Trần Dung dùng ống tay áo che miệng, rơi lệ đầy mặt, không dám tin nhìn Vương Hoằng.

Hai mắt đẫm lệ, đàn lang của nàng đang mỉm cười với nàng, miệng chàng khẽ cong, trong mắt lóe ra tia sáng dường như mang theo một chút đắc ý.

Trần Dung không dám tin nhìn chàng, một hồi lâu mới nức nở nói: “Thân vô nhị phụ? Lang quân hứa với ta là thân vô nhị phụ?”

Thất lang của nàng rõ ràng đã hứa để nàng làm chính thê, đây đã là điều không hề dễ dàng. Vậy mà chàng đồng ý với nàng tuyệt đối sẽ không nạp thiếp?

Chàng nói, chàng và nàng cả đời không bỏ không rời, tương lai chàng sẽ không hối không oán, chàng nói ngoại trừ nàng, không bao giờ muốn một phụ nhân thứ hai nữa.

Điều này sao có thể?

Trong lúc Trần Dung rơi lệ như mưa, Hoàn Cửu lang nhảy tới thuyền con của Lan Chi, hắn nhìn hai người Vương Hoằng và Trần Dung chớp mắt đưa tình, thở dài: “Thất lang người này, ta biết hắn rất ngoan quyết. Cũng thật không ngờ, hắn đối với hôn sự của bản thân lại ngoan quyết không bỏ không rời, không oán dứt khoát như thế, lời nói thân vô nhị phụ như vậy mà hắn cũng dám nói ra.”

Lại một người nhảy lên thuyền con của Lan Chi, thở dài: “Đúng vậy, trong thiên hạ, thật đúng là không có chuyện mà Vương Thất lang không dám nói không dám làm.”

Hôm nay, khó khống chế nhất chính là con tim của mình. Tình yêu nam nữ, rõ ràng là chuyện dễ dàng thay đổi nhất trên thế gian, nhưng Vương Thất lang lại đưa ra lời thề như thế. Chẳng lẽ, chàng thật sự không sợ có một ngày bản thân sẽ hối hận sẽ oán thán sao? Ngay cả về sau nhìn thấy một giai nhân tuyệt sắc, chàng cũng coi như là đống xương trắng sao?

Chậc chậc, lời thề như vậy quả nhiên làm người ta kinh hãi, làm người ta khó có thể tin.

Dũ Chí cũng nhảy lên chiếc thuyền con, hắn cười nói: “Vương Thất lang đúng không hề để lại đường lui cho mình.” Hắn nghiêng đầu đánh giá Trần Dung, nhỏ giọng nói thầm: “Ta đã đồng hành với phụ nhân này một đoạn đường, so với các phụ nhân khác rõ ràng cũng chỉ mạnh mẽ hơn một chút, sao có thể khiến Thất lang không quan tâm đến ai khác như vậy chứ?”

Nhưng mà bọn họ hiểu cũng được, không hiểu cũng thế, lúc này bọn họ tiến đến đều đã đáp ứng ước hẹn của chàng, làm chứng cho hôn sự của chàng. Bởi vậy sau khi nghị luận thì đồng thời buông lỏng tâm tư, tiếng nhạc lại vang lên.

Tiếng nhạc vang vọng đầy trời, Trần Dung nghẹn ngào không ngừng, rơi lệ đầy mặt đã được Vương Hoằng ôm vào lòng.

Chàng ôm nàng ngồi trên đầu thuyền, khẽ hỏi: “A Dung có từng nằm mơ gả cho ta không?”

Trần Dung nghẹn ngào không thành tiếng, đầu tiên là lắc đầu, đảo mắt, nàng nhớ tới một giấc mộng khác. Trong giấc mộng đó, nàng được Vương Hoằng cưới hỏi đàng hoàng, được thế nhân ca ngợi và thân nhân chúc phúc, khi đó nàng cũng rơi lệ đầy mặt ở trong mộng.

Khi đó sở dĩ nàng thương tâm như thế là bởi vì nàng đang ở trong mộng, nàng cũng biết đó chỉ là giấc mộng thôi, một giấc mộng vĩnh viễn cũng không có cách nào trở thành hiện thực.

Nhưng hiện tại, giấc mộng kia đã thành sự thật…… Không, so với sự thật còn tốt đẹp hơn. Cưới hỏi đàng hoàng thì tính là gì? Trong mắt nhóm danh sĩ phong lưu không kềm chế được, nàng hiện tại chính là được chàng cưới hỏi đàng hoàng, chẳng những vậy, chàng còn thề với trời cao, với mọi người rằng đời này kiếp này, chàng chỉ cần nàng mà thôi.

Chàng chỉ cần một mình nàng.

10 thoughts on “Mị công khanh 207

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s