Phiên ngoại 11

4c6502d3g9591c1f54a77&690

Phiên ngoại: Một đôi

Lúc này, Vương Hoằng cũng nhìn thấy bọn họ.

Chàng chống sào, thuyền vọt tới nhanh như tên bắn.

Thuyền vừa lướt đi, gió hồ thổi qua, khiến ống tay áo hai người bay phất phới.

Trên sườn núi, mọi người đều ngắm nhìn đến choáng váng. Hai người càng tới gần càng làm cho người ta đui mù. Toàn thân nam tử áo trắng phảng phất như thần tiên, tuấn nhã, lóa mắt nói không nên lời, cũng vô cùng cao quý xa xôi. Rõ ràng biết chàng đã có nhi tử lớn đến vậy nhưng nhìn diện mạo của chàng giống như mới chỉ 20. Mái tóc đen dày búi nhỏ đội ngọc quan hơi xõa trên vai, thấy thế nào cũng đều làm cho tim người ta đập mạnh.

Tâm ý Tạ Uyển vốn đã lạnh, lúc này đối mặt với chàng tim lại nhảy nhót không thôi. Nàng ta nắm chặt lòng bàn tay đổ mồ hôi ẩm ướt, làm sao còn có thể dời mắt?

Về phần thiếu phụ mặc y phục màu đỏ đứng ở bên cạnh chàng, tuy rằng diễm lệ loá mắt, nhưng vậy thì tính là gì? Bộ dạng mị tục xinh đẹp như thế, làm sao xứng đôi với Vương gia Thất lang như thần tiên? Nếu thay bằng mình đứng ở bên cạnh chàng sẽ càng khiến cho thế nhân phải hâm mộ.

Vương Hoằng mỉm cười nhìn về phía mọi người.

Khi ánh mắt của chàng đảo qua ba nhi tử thì khẽ nhíu mày, đảo mắt, chàng nhìn Vương Khối, thản nhiên cười nói: “Hóa ra là người trong tộc tới đây ư?”

Đến khi chàng mở miệng, Vương Khối mới bừng tỉnh lại, nàng ta vội vàng thi lễ gọi: “A Khối bái kiến Thất thúc.”

Động tác của Vương Khối tao nhã khéo léo, có phong phạm của đích nữ của đại thế gia thiên hạ đệ nhất.

Nàng ta ngưỡng mộ nhìn Vương Hoằng, chờ chàng ung dung tiếp kiến mình.

Vương Hoằng không bước ra ngoài.

Chàng vẫn đứng ở trên thuyền, mỉm cười nhìn Vương Khối chăm chú, nhẹ giọng hỏi: “Vì sao A Khối đến đây?”

A? Các nàng ngàn dặm xa xôi mà đến, sao ngay cả cửa nhà chưa được bước qua mà Thất thúc đã chất vấn rồi? Tuy rằng sự chất vấn này không hề làm cho người ta cảm thấy không vui.

Vương Khối ngẩn ngơ, thanh thanh trả lời: “A Khối nghe người ta nói về cảnh đẹp Nam Sơn, lại nghe thấy Thất thúc ở đây nên muốn tới cầu kiến.”

Không đợi nàng ta nói xong, Vương Hoằng thản nhiên ngắt lời: “Nói trọng điểm.”

Trọng điểm? Nàng ta có câu trọng điểm nào chứ? Những năm gần đây dù thế lực hoàng thất hay thế lực của các đại gia tộc thì đều có sự bành trướng, tộc trưởng cảm thấy khó có thể trấn áp nên muốn mời thúc ấy rời núi.

Nhưng việc này, dù thế nào cũng không tới phiên một nữ lang chưa gả như nàng ta quản lý. Lần này nàng ta đến thật đúng là bởi vì tò mò, muốn nhìn xem Thất thúc sống thế nào, thuận tiện, nếu có thể thông qua Tạ Uyển mang thúc về trong tộc, coi như là lập công lớn.

Đương nhiên, nguyên nhân chủ yếu vẫn là do tò mò.

Vương Hoằng nhìn Vương Khối chăm chú, thấy nàng ta quanh co nửa ngày cũng không thốt nên lời, trong lúc lơ đãng mày nhíu lại, ánh mắt chàng chuyển về phía Tạ Uyển.

Một khắc khi chàng chuyển mắt nhìn, tim Tạ Uyển đập thình thịch, nàng ta lớn lên trong những truyền thuyết kể về chàng, từ lúc hiểu chuyện đã sinh ra ái mộ với Lang Gia Vương Thất. Nàng ta muốn gặp chàng, muốn ở chung một chỗ với chàng, nàng ta muốn cùng chàng hưởng thụ sùng kính cùng vinh quang từ thế nhân.

Cũng bởi vì như thế, khi Vương Hoằng cập bờ, nàng ta đã lặng lẽ tháo khăn che mặt xuống.

Giờ phút này nàng ta lộ ra khuôn mặt tuyệt mỹ của mình.

Dưới ánh mắt của Vương Hoằng, Tạ Uyển thi lễ, nói với vẻ ngượng ngùng xấu hổ: “Tạ thị A Uyển bái kiến Thất lang.” Nàng không muốn gọi Thất thúc giống như Vương Khối, lại không muốn gọi tên của chàng, như vậy quá xa lạ, cứ thế mà thân cận tự nhiên gọi chàng một tiếng Thất lang.

Nghe thấy giọng nói yêu kiều lộ ra ôn nhu thong dong, nhìn mỹ nhân tình ý ẩn chứa trong mắt, Vương Hoằng tươi cười.

Nụ cười của chàng rạng rỡ.

Quay sang Trần Dung đang nhích lại gần bên cạnh, Vương Hoằng hạ giọng, hỏi: “Khanh khanh, lại có một phụ nhân mê luyến vi phu, làm thế nào bây giờ?”

Trong giọng nói của chàng mềm mại, có chút đắc ý có chút làm nũng.

Trần Dung liếc chàng một cái, cũng cười, khẽ trả lời: “Không sao, chỉ cần một câu, Hiên nhi cũng có thể xử lý.”

Vừa nghe thấy nàng nhắc tới trưởng tử Vương Hiên này, ý cười trên mặt Vương Hoằng trở nên cứng đờ, chàng không muốn tốn hơi thừa lời, nói: “Cần gì phải nhờ tiểu tử này chứ.”

Trần Dung nhu thuận, chàng không đồng ý với đề cập của nàng, nàng coi như chưa nói gì cả.

Nhưng Vương Hoằng lại không thể nhẫn nại, chàng nhếch miệng, rầu rĩ nói: “A Dung, nhi tử này thật sự là yêu nghiệt, thủ đoạn đối phó với phụ thân vô cùng đa dạng…… Ta dám đánh đố, lần này tin tức nàng bị ta thất sủng là do nó tung ra, nó muốn khuấy đục mặt nước, đứng giữa tìm nhược điểm của ta, để nàng và nó cùng liên thủ đối phó với ta.”

Vương Hoằng đau đầu, nhịn không được vươn tay xoa thái dương, nghiến răng nghiến lợi nói: “Nhất định lúc còn ở trong bụng nó đã ghi hận ta mà.”

Tất nhiên Trần Dung biết, ý của chàng là khi hoài thai Vương Hiên, mình bị đâm một kiến do chính Vương Hoằng bày mưu kế kia.

Nhắc tới hai phụ tử này, Trần Dung cũng có chút đau đầu, nàng vô lực nói: “Sự giả dối của nó cũng là do chàng dạy dỗ. Không phải chàng thường xuyên nói rằng, thế nhân có trí tuệ vô cùng nhiều, chính chàng cũng chỉ có thể đứng trong số 100 người, nếu Hiên nhi thắng trí chàng, mới có thể miễn cưỡng lọt vào trong số 100 người đó sao?”

Hai phu thê thì thầm to nhỏ, hồn nhiên quẳng khách nhân từ phương xa qua một bên. Tuy rằng hai người vẫn ung dung tao nhã, nhưng như vậy cũng là không đúng.

Vương Khối nhíu mày, nhịn không được nhẹ nhàng ho khan một tiếng.

Tiếng ho khan của nàng ta vừa vang lên, thiếu niên tuyệt sắc đã nói với vẻ lười biếng: “Thập Cửu tỷ cần gì nóng vội? Phụ mẫu ta xưa nay là như vậy, bọn họ luôn có thế giới riêng, tự hưởng thụ niềm vui của mình, chúng ta vẫn nên chờ chút đi.”

Tạ Uyển nghe thấy vậy, cảm thấy vừa khéo, nàng ta cắn môi, nhẹ nhàng nói: “Lang Gia Vương Thất là người phong lưu thế nào, chỉ ẩn cư nơi núi rừng mới mấy năm nay đã hồn nhiên quên mất thế lễ nhân sự sao?”

Lời nàng ta vừa dứt, thiếu niên tuyệt sắc đã quay đầu, tựa tiếu phi tiếu nhìn nàng ta chăm chú, chậm rãi nói: “Lời này sai lầm rồi. Chỉ bằng các tỷ, không cần để người phải dùng nhân sự thế lễ để đối đãi.”

Lời này đủ ngoan đủ độc, trong khoảng thời gian ngắn, mặc kệ là Vương Khối hay Tạ Uyển đều đỏ bừng cả mặt.

Đúng lúc này, giọng nói ôn nhu của Vương Hoằng truyền đến: “Hiên nhi.”

Chàng vừa gọi, hai người Vương Khối mẫn cảm phát hiện, thiếu niên tuyệt sắc trở nên cảnh giác, cậu nhanh chóng nhìn chằm chằm phụ thân của mình, vẻ mặt kia giống như một con mèo xù lông chuẩn bị tác chiến.

Thiếu niên cảnh giác, Vương Hoằng cảm giác được. Chàng nhíu mày, nhịn không được lạnh giọng nói: “Đại trượng phu làm việc, dù đứng trước núi Thái Sơn mặt cũng không đổi sắc. Năm ngày sau, con xuống núi đi, đến hồng quán tửu lâu, khi nào thì có thể gặp biến mà không sợ hãi thì hẵng trở về.”

Đây là chàng đang giáo huấn nhi tử.

Khi mấy người Vương Khối cúi đầu không nói, giọng nói kính cẩn lộ ra sự không kiên nhẫn của thiếu niên tuyệt sắc truyền đến: “Vâng.”

Vương Hoằng gật đầu, nói: “Trong hai ngày này, con chiêu đãi khách quý đến từ Kiến Khang đi.” Giao xong việc, chàng không nói hai lời, chống gậy trúc trong tay, con thuyền kia đã đẩy ra xa.

Nhìn bóng dáng hai người sóng vai rời đi, một hài đồng phấn điêu ngọc mài ló đầu ra, cao giọng hét lớn: “Vương Thất lang, Trần thị A Dung, hai người không thể chỉ để ý việc sinh đệ đệ, lại tự bỏ đi chơi, Túc nhi giận đó.”

Lời nói kỳ quái này không hề lễ phép, khiến Vương Hoằng đang chèo thuyền không khỏi trượt tay, suýt nữa ngã vào khoang thuyền. Trần Dung vội vàng vươn tay đỡ lấy, nàng quay đầu trừng mắt nhìn Vương Túc, nói với vẻ ảo não: “Túc nhi, không được nói như vậy.” Dừng một chút, nàng lại làm mặt quỷ với Vương Túc, nói: “Vương gia coi trọng lễ nghĩa, con không thể bướng bỉnh như thế.”

Giọng của nàng vang vọng, thuyền càng trôi càng xa, câu nói kia cũng càng ngày càng xa xôi.

Một hài tử khác lại ló đầu ra, bé gật đầu với huynh đệ của mình, khen ngợi: “Làm tốt lắm, không thể để hai người quá mức tiêu dao như thế được.”

10 thoughts on “Phiên ngoại 11

  1. Ko có pé gái nào sao???

    Ta còn trông chờ 1 pé gái đẹp như thiên tiên của 2 vợ chồng này chứ.

    Vậy mà chỉ có 3 tên quỷ con kia…….=.=

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s